Snack's 1967
Bí mật bị thời gian vùi lấp

Bí mật bị thời gian vùi lấp

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323530

Bình chọn: 8.5.00/10/353 lượt.

chắc đang lo lắng cho cái mạng nhỏ của mình.

Tôi cười vô tâm vô phế, tôi là người như thế nào – là Bạch Cốt Tinh đời này, sớm bị xã hội tàn khốc này rèn luyện tới mức giống như cái loại đậu phụ một tệ chưng không chín, nấu không thục, ném không vỡ, nhai không nát. Nhưng vì sao trong lòng tôi mãi xoắn xuýt vì cái ngữ khí xa lạ của anh ? Vì sao tiếng cười của tôi giòn giã như vậy, nhưng trái tim tôi lại trống vắng như thế ?

Ngay từ lúc bắt đầu gặp mặt, anh không nói bất kỳ câu nào, chỉ có một mình tôi là ngồi yên ở đó, bên ngoài trầm mặc, mà nội tâm lại cuồn cuồn bao sự nổi chìm. Gặp lại người là nguồn gốc cho mối cảm tình nồng nàn bao nhiêu năm lúc này đây, đã khiến cho tôi trải qua thiên sơn vạn thủy, lấm đầy phong trần, thế mà anh vẫn mỉm cười đứng dưới gốc hoa ngọc lan, không nhiễm chút bụi trần.

—-

Phải một lúc sau tôi và Ma Lạt Năng mới gặp nhau, cùng đi ăn đồ cay nóng, uống chút rượu. Sau khi cơm no rượu say xong, hai người bọn tôi cùng phất tay từ biệt nhau.

Vừa bước chân vào cửa nhà, vừa mới mở máy tính, đã thấy nick QQ của cô ấy sáng lên từ lúc nào.

“Về tới nhà rồi sao ?”

Sự gặp gỡ giữa tôi và Ma Lạt Năng cũng có chút ý tứ, ngay khi hai chúng tôi vẫn là những thiếu nữ đương xuân mĩ miều, gặp nhau trên mạng, chỉ sau một thời khoảng thời gian dài trò chuyện, đã tới mức không có gì phải giấu diếm nhau. Tên của cô ấy quá mức văn vẻ, gọi là Hứa Liên Sương, trong khi đó nick trên mạng của cô ấy lại quá táo tợn : “Ta muốn làm bát phụ[3'>”, lúc đó tôi đang trong lúc tự ti hối tiếc, liền add cô ấy luôn. Cách nói năng của cô ấy rất sắc sảo, thường là nhất châm kiến huyết[4'>, làm cho người ta vừa cay cú vừa bực mình, vì thế tôi mới gọi cô ấy là Ma Lạt Năng, cô ấy cũng cam chịu cái tên gọi này. Sau khi tán phét khoảng hơn một năm, có một buổi tối nào đó trời không đen gió không nổi, chúng tôi hẹn gặp mặt nhau. Thấy một vị mỹ nữ quần áo đỏ rực cùng run run đứng trong gió lạnh với tôi suốt nửa giờ, tôi cũng không dám đánh đồng cô ấy với Ma Lạt Năng, cuối cùng, vẫn là cô ấy hơi ngập ngừng tới hỏi thăm tôi trước, lúc đó chúng tôi mới thành công gặp được mặt nhau.

Tôi uống một ngụm nước hoa quả xong, định thần lại được, rồi mới từ tốn gõ bàn phím

” ? Vừa mới về nhà xong.”

“Vừa phát sinh chuyện gì sao ?”

Đương nhiên tôi biết tiếng cười của tôi không che được đôi mắt sáng quắc của Ma Lạt Năng, tôi ngẩn người ra nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, không biêt nên bắt đầu từ chỗ nào.

“Lúc đi xem mặt rốt cuộc cậu đã gặp phải chuyện gì ?” Cuối cùng nàng ép hỏi một câu.

“Xác suất để một người đi xem mặt gặp phải đối tượng mình yêu thầm chiếm khoảng bao nhiêu phần trăm ?”

“Yêu thầm ? Mối tình đầu ? Tình yêu duy nhất ?”

“Đều phải đi !”

Ma Lạt Năng lập tức gửi cho tôi một cái icon thở dài : ” Đã từng ? Hay chưa từng ?”

Mấy câu nói của cô ấy làm tim tôi nhói lên một cái, tay khẽ nắm chặt lại.

Cô ấy lại send một cái icon hình cái ôm sang bên chỗ tôi, rồi lại gửi thêm một ly trà đang bốc khói nghi ngút.

Sự cảm động của tôi chỉ duy trì được trong khoảng 0,1 giây, ngay sau đó bản tính hoàng hậu độc ác của cô ấy đã lập tức lộ rõ.

“Hắn đi xem mắt, chỉ có hai khả năng, một là hắn muốn kiếm một người bạn gái, hai là giống như cậu, bị cha mẹ ép buộc. Không cần biết là do nguyên nhân nào, đều chứng minh hắn vẫn là kẻ cô đơn. Nam chưa cưới, nữ chưa gả, cậu mau mau thu hồi lại cái hình tượng hải đường rỏ máu khi thu về của em Lâm đi. Mịa hắn chứ. Nếu lão bà mình đây mà gặp được việc tốt như thế này, chả sướng gần chết, cậu còn khóc lóc cái gì. Mình muốn bóp chết cậu.” Vừa nói xong cô ấy lập tức gửi sang một đoạn film tôi bị hành hạ điên cuồng, khắp người đẫm máu, ở phút cuối cùng còn bị túm lên cây, rồi bị treo cổ.

Tôi lập tức đáp lễ cho cô ấy một đoạn hình rất bạo lực trong đó tôi đang cưỡi ngựa, sau đó cầm đao đâm xuyên thấu cô ấy.

“Có khả năng đối phương là một tòa băng sơn.”

“Cậu có dục hỏa đốt người, băng sơn có lạnh hơn nữa cũng có thể bị hòa tan.”

“Có khả năng mình còn phải vượt biển.”

“Cậu có dục hỏa đốt người rồi, còn sợ gì biển lửa ?”

“Mình đã dùng rất nhiều năm để quên anh ấy, một khi tro tàn ấm lại, mình chỉ sợ chính mình …”

Trên màn hình không có lời đáp lại, tôi lấy di động ra, gọi điện cho mẹ : “Mẹ ơi, con đây ạ”

Đang lúc tôi muốn loanh quanh vòng vo để nhờ mẹ xin dì Trần phương thức liên hệ với anh, thì một dòng chữ to đùng màu đỏ lập tức nhảy lên ở trên ô cửa sổ chat : “Không phải cậu đã sớm có chủ ý rồi sao ? Còn giả vờ õng ẹo với mình làm gì. Cậu đi chết đi.”

Tuy rằng tôi đã là một con tiểu hồ ly, thì đối với mẹ tôi là một con hồ ly già đã muốn thành tinh kia, tôi đành phải che che giấu giấu, giả bộ ôm tỳ bà che nửa khuôn mặt. Mẹ tôi đương nhiên đã hoàn toàn thấu hiểu tôi từ trong ra ngoài. Đi xem mặt nhiều lần như vậy, lần đầu tiên thấy tôi lộ ra vẻ hứng thú, đương nhiên mẹ tôi vô cùng sung sướng : ” Được được được, Mạn Mạn, có mẹ và cha con ở hậu phương dùng toàn lực ủng hộ, con cứ yên tâm bước về phía trước, chúng ta nhất định sẽ thắng lợi.”

Thế này là thế nào ? Cũng không phải tôi đi c