Polly po-cket
Bí mật bị thời gian vùi lấp

Bí mật bị thời gian vùi lấp

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323601

Bình chọn: 7.00/10/360 lượt.

ắt ngày hôm đó, anh không khác mấy so với người thiếu niên vẫn ẩn hiện trong trí nhớ của tôi, nhưng anh của ngày hôm nay, lại có vẻ hoàn toàn xa lạ.

Anh đã khuất bóng nơi góc đường, tôi vẫn ngồi ngẩn ra nhìn con đường tấp nập bóng người xe qua lại như nước chảy, có cảm giác hết thảy đều không thật. Bảy năm rồi. Tôi và anh đã xa nhau tất thảy bảy năm rồi. Vì sao mà bao nhiêu năm như vậy đã trôi qua, mà khoảng cách giữa anh và tôi vẫn thế, vẫn chỉ là đứng ngóng nhìn từ xa xa ?

3.

Lúc tôi hoàn hồn, ngạc nhiên phát hiện ra trước mặt mình đã có một ly café bốc khói nghi ngút.

Tôi không nhớ là tôi có gọi café nha ! Quét ánh mắt hồ nghi về phía người đàn ông ngồi đối diện, anh ta hơi nhướng mi, nói một cách thản nhiên rõ ràng : “Tôi sẽ không trả tiền café cho cô !”

Lúc này tôi mới phát hiện ra, anh ta có một đôi mày kiếm thực anh tuấn, lại có một ánh mắt rất thản nhiên lạnh nhạt. Tôi liếc mắt nhìn anh ta, tập trung suy nghĩ trong ba mươi giây. Đại khái, hình như là, có vẻ như, có thể, vừa rồi có thanh âm của một cô gái hỏi tôi : “Xin hỏi chị muốn uống gì ạ ?” Thanh âm đó lặp đi lặp lại rất nhiều lần, sau đó có thanh âm thực không kiên nhẫn của một người đàn ông trả lời : “Gì cũng được.”

Mặt tôi hơi nóng lên, cái bộ dáng nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ vừa rồi của tôi rốt cuộc có bao nhiêu phần giống hoa si ? Hy vọng anh ta nghĩ rằng tôi đang ngồi ngẩn người suy nghĩ gì đó.

Tôi cười gượng hai tiếng, chuẩn bị đứng dậy đào tẩu : “Cám ơn anh rất nhiều, tạm biệt !” Đương nhiên thanh âm đang hò hét trong lòng tôi lại là, vĩnh viễn không cần phải gặp lại, chẳng ai muốn gặp lại một kẻ được chứng kiến một bộ mặt mà chính mình không muốn ai biết tới.

Tôi thò tay vào túi lấy tiền, lại không sờ thấy cái gì. Ví tiền đâu rồi ? Tôi vội vàng mở túi ra tìm thử, bên trong nằm lộn xộn một đống thứ, nhưng duy nhất không thấy đâu chính là ví tiền. Không thể nào, hôm nay, lúc tôi vào văn phòng còn dùng thẻ từ để mở cửa, mà thẻ từ cài trong ví tiền, nên nhất định là tôi có mang theo ví tiền mà. Tôi đặt cái túi lên bàn, bắt đầu tìm kiếm một cách cần thận, di động, đeo chìa khóa hình cô gái, giấy note bìa da giả cổ, bút lông xù giả lông ngỗng, mèo Kitty, Chocolate, thạch, còn có một quả cầu lông gà tôi hay dùng để tiêu thực giảm béo vào buổi nghỉ trưa.

Trong vòng mười lăm giây, tất thảy mọi thứ gì đó trong túi đều bị bày ra trên bàn, chiếm hết nửa cái bàn, nhìn qua đủ cầu vồng bảy sắc trông thật đẹp mắt.

Tôi, người phục vụ, anh ta, cả ba người cùng ngẩn người nhìn những thứ đang yên vị trên bàn, có điều nguyên nhân ngẩn người đều khác hẳn nhau. Trên mặt tôi là một dấu chấm hỏi, trên mặt người phục vụ là một dấu chấm than, còn trên mặt anh ta … có lẽ là sự im lặng tuyệt đối !

Tôi cẩn thận hồi tưởng lại những chuyện sáng nay, lúc tôi tới chỗ làm, vai trái đeo túi xách, vai phải đeo túi laptop, lúc đó tôi lấy ví tiền từ trong túi xách ra, rút thẻ từ ra mở cửa, có lẽ sau đó, đại khái, cực kỳ có khả năng là tôi vừa vào cửa, vừa thả ví tiền vào trong túi đựng laptop ở bên tay phải.

Dấu chấm than trong mắt người phục vụ có vẻ như dần dần chuyển sang dấu chấm hỏi, càng lúc tôi càng xấu hổ, trong óc thầm duyệt qua vô số phương án. Gọi điện thoại gọi Ma Lạt Năng tới sao ? Đùa à ? Đợi nàng lái xe từ bên khu kinh tế mở ven Bắc Kinh tới nội thành, tôi đã muốn trở thành một cái tiêu bản của quán café này, được dựng ở trước cửa quán, nhằm cảnh báo cho mọi người rằng trước khi bước chân vào đây phải nhớ kiểm tra lại ví tiền. Mẹ ư ? Bạn học ư ? Bạn bè ư … Phương án nào cũng chẳng khả thi, cuối cùng, cùng với sự miễn cưỡng bất đắc dĩ, tôi liếc nhìn về phía người đàn ông ngồi đối diện.

Lần này là những giọt nước mắt lã chã hàng thật giá thật đi kèm với vẻ vô cùng đáng thương : “Tiên sinh, tôi… tôi đã quên mang ví rồi…. tôi… nhất định tôi sẽ trả, … tôi làm ở công ty W, tôi xin cam đoan…”

Tất cả căn cước giấy tờ có thể chứng minh thân phận của tôi một cách chính xác vẫn nằm trong ví tiền, ở đây chẳng có bất kỳ loại giấy tờ nào có thể chứng minh tính chân thật trong mấy câu nói của tôi, tôi liếc nhìn đống lộn xộn trên bàn, tự cốc cho mình một cái, khẽ thì thào : “Vì sao mình lại không chịu dùng giấy note và bút do công ty phát chứ.”

Có lẽ anh ta sợ tôi vẫn còn chưa thông suốt, có khi lại tự đập đầu vào bàn tự hỏi, ngoài ra, cũng có khả năng là anh ta sợ một kẻ tâm thần như tôi sẽ lại có những hành động khác người, vì sự an toàn của con tim mình, rốt cuộc thực bất đắc dĩ làm trái cái tuyên ngôn vừa rồi của mình : ” Đưa hóa đơn cho tôi!”

Ôi ôi ôi ! Đây là những lời tốt đẹp nhất trên đời mà tôi từng nghe qua, tôi lập tức nở một nụ cười nịnh nọt, lập tức túm lấy tập giấy note, đưa cái bút lông ngỗng (giả) và tập giấy note cho anh ta, dùng thanh âm cực kỳ thành khẩn nói : “Dạ, tiên sinh, phương thức liên hệ anh như thế nào ạ ? Tôi nhất định sẽ trả lại anh trong thời gian ngắn nhất, trưa mai có được không ạ ? Tôi sẽ tới đây, anh làm việc ở gần đây sao ?”

Tầm mắt anh ta liếc nhẹ qua cây bút lông ngỗng lòe xòe kia, hơi cau mày, thân mình hơi ngửa về ph