Pair of Vintage Old School Fru
Bí mật bị thời gian vùi lấp

Bí mật bị thời gian vùi lấp

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323585

Bình chọn: 9.00/10/358 lượt.

ía sau một chút, tôi thoáng cười gượng vội vàng rút lại tập giấy note và cây bút lông ngỗng.

Tôi cầm lấy bút, định ghi lại : “Xin hỏi số điện thoại của anh là bao nhiêu ạ ?”

“Không cần …” Anh ta hơi ngừng lại một chút, lại nhìn tôi, sau đó chỉ đơn giản đọc ra một chuỗi số.

Tôi vội vàng ghi nhớ số điện thoại của anh ta, đợi một lúc lâu sau, anh ta vẫn không nói tên mình, tôi khẽ nhún nhún vai với vẻ không sao cả, xé một tờ giấy note, viết tên tiếng Anh và số điện thoại của mình, sau đó đưa cho anh ta : “Tôi là Freya, đây là phương thức liên lạc của tôi, cám ơn !”

Sau khi cầm lấy, anh ta đặt tùy tiện vào đống báo chí bên cạnh. Tầm mắt của tôi thoáng liếc về phía trang giấy nhỏ kia, phát hiện ra vừa rồi anh ta đang xem chuyên mục Thông báo tuyển dụng, mấy chữ to đùng lập tức đập thẳng vào mắt tôi, đó là Thông báo tuyển dụng của MG. Tim tôi thoáng loạn nhịp.

Tôi tiếp tục cam đoan ngày mai nhất định tới trả tiền cho anh ta xong, mới cầm túi định bỏ đi, nhưng chưa được mấy bước, đột nhiên phát hiện ra một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng, không có tiền, thì tôi về bằng cách nào ? Do dự, đứng lại, xoay người, đồng thời tự cổ vũ mình : “Vô sỉ hai lần cũng chẳng khác gì so với vô sỉ một lần, dù sao mình cũng không quen biết gì anh ta, vô sỉ với một người xa lạ có thể tương đương với việc chưa bao giờ vô sỉ !”

Thật không ngờ là anh ta cũng chuẩn bị ra về, đang bước nhanh ra phía ngoài cửa, cái xoay người đột ngột của tôi làm cho hai người suýt nữa đụng mặt phải nhau, tôi không nói gì, chỉ cười gượng, lập tức lùi sang bên cạnh, cung kính xoay người, thái độ rất khiêm tốn, nhắm mắt nhắm mũi đi theo đuôi anh ta, anh ta cũng chẳng thèm để ý tới tôi.

Mãi cho tới cửa thang máy, anh ta mới hỏi tôi với vẻ bất đắc dĩ : “Cô từ tòa nhà W tới đây bằng cách nào vậy ?”

Xem ra người này cũng thật gian trá, tôi chưa nói cái gì, anh ta đã thấu suốt. Trong lòng tôi thầm ai oán, nhưng thanh âm lại lí nhí như muỗi kêu : “Tôi tới bằng … ừm… tôi tản bộ tới.”

“Thế giờ sao không tản bộ về ?”

“Phải bốn năm mươi phút chứ ít à !”

Thoáng liếc anh ta một cái, không có chút phản ứng, tôi chỉ đành ấp úng : “Bây giờ nắng to thế này, tôi đi cũng mệt rồi, còn chưa ăn trưa nữa, không còn sức mà đi rồi, lại còn bao nhiêu việc chờ tôi làm nữa…. tôi… lúc đó cứ thế mà đi thôi, cứ thế mà đi tới đây rồi, cũng không cảm thấy mệt, bây giờ lòng khát khao quay về giống như tên bắn.”

Tới ven đường, rốt cuộc anh ta dừng lại, rút ví tiền ra, lấy ra một tờ một trăm đưa cho tôi.

Tôi chỉ đành lặp lại câu nói “Nhất định tôi sẽ trả lại” lần thứ một trăm.

Anh ta từ chối cho ý kiến, thản nhiên rời đi.

4.

Bắt xe lại văn phòng, việc đầu tiên chính là lên mạng check thông tin tuyển dụng của MG. Những chức vụ quản lý trong mấy công ty lớn hoặc là bổ nhiệm nhân viên trong chính công ty mình, hoặc có công ty săn đầu người chuyên trách phục vụ, những chức vụ tuyển dụng công khai đều là mấy chức vị bình thường.

Tôi vừa ngồi gặm bánh mỳ, vừa ngồi lướt web, bánh mỳ còn chưa gặm sạch, một ý niệm điên cuồng đã hoàn toàn chiếm cứ đầu óc tôi. Nửa tiếng sau, tôi gõ cửa bước vào phòng làm việc của đại tỷ.

“Hôm nay cô hoàn toàn không có tinh thần làm việc.” Đại tỷ liếc tôi một cái, rồi tiếp tục vùi đầu vào giấy tờ.

“Em… em.. em muốn xin thôi việc.”

Sau khi tôi cố gắng thốt ra đủ mấy chữ này xong, hai chân hơi cứng lại, hai tay thoáng vươn lên, sẵn sàng ôm đầu chạy ra khỏi phòng bất kỳ lúc nào.

“Cô có biết hậu quả sẽ ra sao không ?” Đại tỷ vẫn không ngẩng đầu lên, tựa hồ như vẫn đang đọc giấy tờ, có điều bàn tay đang cầm bút kia đã ngừng lại.

Tôi biết, tôi biết tôi đã phá hỏng quy tắc trò chơi, có lẽ sự nghiệp của tôi tới đây đã kết thúc, có điều, đây là phương pháp duy nhất mà tôi có thể nghĩ đến, là phương pháp duy nhất có thể khiến tôi xuất hiện trong tầm mắt của anh.

“Freya Su !” Đại tỷ ngẩng đầu, đôi mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào tôi.

Tuy rằng trong công ty mọi người đều gọi nhau bằng tên tiếng Anh, có điều mỗi khi chỉ có mình đại tỷ với tôi, hai chúng tôi chưa bao giờ gọi nhau bằng tên tiếng Anh. Đây là lần đầu tiên trong năm năm, chị ấy gọi tên tiếng Anh của tôi. Giọng chị ấy vang lên rất chậm : ” Bên kia đề ra cho cô điều kiện gì ? Cho cô chức vị gì ?”

Tôi ngạc nhiên ngây người, một lúc sau mới phản ứng lại được : “Đại tỷ, tuy rằng em có thể tìm ra được điểm mấu chốt của vấn đề, lại dám xông pha, về tính chuyên nghiệp cũng không có gì để phàn nàn, có điều em lại không chút giỏi giang trong việc đối xử nhân tình thế thái, trong cái giới này cũng chỉ ở một trình độ nhất định, chỉ số về tình cảm đều vượt xa so với chỉ số thông minh, em cũng không xuất sắc, đương nhiên không có công ty săn đầu người nào tới tìm em, cũng không có bất kỳ kẻ nào muốn tới chiêu mộ em.”

Vẻ mặt của đại tỷ có dịu đi một chút, mỉm cười nói : “Cô tự coi thường mình quá rồi, chẳng qua cô chỉ thiếu chút hùng tâm, không đủ …” Tựa hồ như đại tỷ không tìm thấy từ nào trong tiếng Trung thích hợp để biểu đạt, cuối cùng chuyển qua dùng tiếng anh : “Cô không đủ ambitious[2'>, nên mới thiếu động lự