thế giới rừng rậm hoang dã này.
“Nhưng mình muốn tới MG, muốn tới MG, muốn tới MG, muốn tới MG…”
Tôi bắt đầu lảm nhảm giống Lâm tẩu, Ma Lạt Năng nghe phát chán tới mức chỉ muốn lấy tôm hùm nhét cho tôi chết nghẹn, có điều đám tôm hùm đều bị tôi vừa ngồi lảm nhảm, vừa ăn ngấu nghiến mất tiêu rồi, cho nên nàng chỉ đành hứa hẹn rằng, nhất định sẽ giúp tôi chứng nhận một bản sơ yếu lý lịch mới, giúp tôi có thể tới MG làm việc.
Trong cuộc sống thực của tôi, không ai nguyện ý chứng minh năng lực làm việc của tôi, nhưng trong cuộc sống giả của tôi, lại có ít nhất ba người có thể chứng minh tính chuyên nghiệp cũng như sự cố gắng của tôi. Cuộc đời tôi chỉ sau vài ba câu nói giữa tôi và Ma Lạt Năng, đã hoàn toàn thay đổi.
[1'> Đại Học Thanh Hoa : Trường Đại Học Thanh Hoa là trường đại học tổng hợp đứng đầu Trung Quốc, nằm tại phía Tây Bắc của Bắc Kinh. Trường có khuôn viên đẹp rộng và thường được mọi người gọi là “Vườn Thanh Hoa”. Trường có tên tiền thân là “Thanh Hoa Học đường” được thành lập từ năm 1911, đến năm 1928 trường đổi tên thành “Trường Đại học Dân lập Thanh Hoa”. Cho đến nay trường đã phát triển thành một trường đại học đẳng cấp với những chuyên ngành lợi thế sau: Kỹ thuật, Y khoa, Kinh tế, Quản lý, Văn học, Pháp luật, Nghệ thuật.
[2'> ambitious : nhiều hoài bão, nhiều tham vọng (tiếng anh trong nguyên bản)
Chương 3
Bên ngoài tòa nhà, bóng đêm thăm thẳm, đèn đã giăng đầy rực rỡ, thật đúng là xa hoa trụy lạc, vàng son lộng lẫy, mà tôi chỉ có thể đứng sững đó dõi theo thân ảnh của anh đang từ từ xa dần trong những ánh đèn lộng lẫy lung linh kia.
Ngày hôm sau, tôi ôm cái đầu vẫn còn váng vất vì say rượu từ tối hôm trước gọi điện cho người kia, định hẹn một cái địa điểm để tới trả tiền, có điều điện thoại vẫn ngoài vùng phủ sóng, sau khi liên hệ đi liên hệ lại mấy lần liền mà vẫn không được, cái vụ trả tiền kia chỉ đành gác lại.
Gửi sơ yếu lý lịch của mình tới MG, dù sao đã lăn lộn trong cái giới tài chính này năm năm trời rồi, tuy rằng tính chất của hai công ty hoàn toàn bất đồng, nhưng đối phương cần loại người như thế nào, tôi có thể căn cứ vào thông báo tuyển dụng kia, đoán ra tám chín phần mười. Sau khi tạo ra một cá nhân không có năng lực vượt quá yêu cầu của chức vị, cũng như một bản sơ yếu lý lịch hoàn mỹ của một cá nhân có năng lực không vượt quá yêu cầu của vị trí đó xong, tôi đã được gọi phỏng vấn một cách thuận lợi. Chỉ là một vị trí bình thường tới mức không thể bình thường hơn, vẫn phải qua năm ải chém sáu tướng, trải qua sự cạnh tranh kịch liệt khiến người ta phải giật mình, phải hơn nửa tháng sau, tôi mới được nhận vào làm.
Trước hôm đi làm đầu tiên, tôi gần như mất ngủ cả đêm, sáu giờ sáng tự nhiên tỉnh giấc. Tắm rửa, chải đầu dóc tóc cẩn thận, chọn quần áo, lượn đi lượn lại trước gương mấy lần, chỉ sợ có gì đó còn chưa hoàn hảo. Đợi tới lúc vào văn phòng, mới tự cười nhạo mình, một cái công ty lớn như vậy, tôi còn cho rằng mình là một cái rễ hành, cho rằng tôi muốn thì anh có thể thấy tôi sao ? Quả nhiên, một tuần trôi qua, tôi đã chọn đủ mọi nấc giờ để tan tầm, nhưng vẫn chưa gặp được anh, nếu không phải trong mấy câu chuyện buôn dưa lê trong văn phòng có nhắc qua tới anh, thì tôi đã hoài nghi rằng không biết có thực là tôi đang làm việc cùng một công ty với anh hay không, xem ra cùng một công ty vẫn không ăn thua, phải nghĩ biện pháp vào chung một phòng mới được. Vừa thống khổ chịu đựng cuộc sống một ngày làm việc ở MG bằng một năm, vừa tự an ủi mình, không việc gì phải gấp, không việc gì phải gấp, mùa đông qua tất mùa xuân sẽ tới, đã chung một công ty rồi, cái mơ ước chung một phòng có thể xa sao ?
Tuy rằng vô vọng trong việc tiếp xúc gần gũi, bất quá, dưới tinh thần chọc trời khuấy đất, phát động vô số phương thức tìm kiếm, rốt cuộc tôi đã “google” ra cái nick MSM thời đại học của anh, lập tức thêm vào, cơ hồ là check liên tục 24/7, nick của anh vẫn vĩnh viễn đen xì, làm tôi bắt đầu hoài nghi, không biết cái nick này còn được sử dụng hay không.
Những lúc ngồi không không phải làm việc, tôi đã tự tưởng tượng ra vô số phương thức khiến chúng tôi vô tình gặp được nhau.
Ví dụ như, ngày nào đó, ở một buổi cơm trưa nào đó.
Nhà ăn thật đông, chỉ có bên cạnh tôi có chỗ trống, anh tới ngồi cạnh tôi, ít nhất chúng tôi sẽ có nửa tiếng đồng hồ để trò chuyện, trong lúc nói chuyện với nhau, anh sẽ phát hiện ra tôi là một người có nội tâm phong phú, sẽ lưu ý tới tôi. Một buổi gặp gỡ hạnh phúc biết bao.
Hoặc là, một ngày nào đó, vào lúc tan tầm.
Trời đột nhiên mưa to, nếu anh mang ô, thì tôi sẽ không, mà nếu anh không mang ô, tất tôi sẽ mang, nói tóm lại, bao giờ chả là nói tóm lại, tôi và anh cùng che chung dưới một tán ô. Trời mưa, taxi luôn rất khó bắt, cho nên trong tiếng mưa đổ rào rào, hai người bọn tôi che chung một tán ô nhỏ cùng nói chuyện phiếm. Một buổi gặp gỡ lãng mạn biết bao.
Hôm nay phải tăng ca, lúc kết thúc công việc ra về, chờ thang máy chỉ còn có mình tôi. Người tôi mệt mỏi uể oải, nhưng tinh thần lại càng điên cuồng. Thầm ảo tưởng có lẽ anh cũng đang tăng ca, hai c