Bí mật bị thời gian vùi lấp

Bí mật bị thời gian vùi lấp

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323634

Bình chọn: 9.00/10/363 lượt.

húng tôi có thể sẽ ngẫu nhiên gặp mặt trong thang máy, dù trời không mưa, bất quá thang máy có thể gặp trục trặc, tốt nhất là cả hai sẽ bị giam trong đó suốt một đêm, những cái gì nên phát sinh hay không nên đều phát sinh cả. Khắp đầu óc tôi đều là mộng đẹp, trong đôi mắt hạnh phúc là hai trái tim hồng lấp lánh.

Lúc cửa thang máy mở ra, trong chớp mắt, lúc ánh mắt của tôi bắt gặp ánh mắt của người đang đứng trong thang máy, cả hai cùng ngây người, tôi giật mình quên mất tiêu rằng tôi đang chờ thang máy, chỉ đứng nhìn đối phương ngơ ngác, may mà anh ta phản ứng nhanh, giơ tay cản lại cửa, mới khiến cho cửa thang máy sắp đóng lại tiếp tục mở ra.

“Sao anh lại ở chỗ này ?” Tôi lập tức đặt câu hỏi, nhưng lại cảm thấy như vậy rất không lễ phép, liền vội vàng nói thêm một câu : “Tôi gọi điện cho anh để trả tiền, có điều mãi vẫn không kết nối được, đều nói là ngoài vùng phủ sóng.”

Anh ta không đáp mà hỏi lại : “Sao cô lại ở đây ?”

Tôi vô cùng sung sướng đáp : “Bây giờ tôi đang làm ở chỗ này.” Buột miệng nói xong mới kịp nhận ra, lập tức hỏi lại với vẻ chột dạ : “Sao anh lại ở đây? Tới tìm bạn bè à ? Hay thường xuyên tới đây ? Hay ngẫu nhiên mới tới ? Hoặc bình thường không tới? ” Trong lòng thầm mong mỏi đáp án sẽ là “vĩnh viễn không tới”

“Tôi làm việc ở đây từ lâu rồi.”

Anh ta chỉ trả lời một cách đơn giản thế, mà tôi đã thấy toàn bộ thang máy bắt đầu xoay lòng vòng, lập tức ngây người, đột nhiên nhớ ra tôi còn nợ anh ta tiền, lập tức vừa rút tiền ra trả anh ta, trong đầu vừa thầm tính toán.

“Ừm…. thế này, kỳ thật ngày đó tôi nói rằng tôi công tác ở W, bất quá chỉ là muốn lừa anh một chút, tôi cũng không làm việc ở đó, tên tôi cũng không phải Freya, tên tôi là Armanda, anh cứ coi như ngày đó chưa nghe thấy gì hết được không? Tôi sẽ mời anh ăn cơm…”

Thang máy đột nhiên ngừng lại, hình như có người nào đó đang đi vào. Tôi cũng chẳng còn lòng dạ nào mà để ý nữa, cả đầu chỉ thầm toan tính xem làm thế nào để bịt miệng được người kia, nếu để công ty nghe thấy phong thanh, nhất định tôi sẽ bị buộc thôi việc, hơn nữa từ nay trở đi sẽ phải mang cái dấu ấn “Kẻ lừa đảo” trên lưng, chỉ sợ từ nay về sau khỏi lăn lộn trong giới tài chính ở Bắc Kinh này nữa. Sau này, tôi mới ý thực được việc sửa đổi sơ yếu lý lịch cũng không phải cái chuyện gì đó đơn giản, nhất là bịa đặt lừa dối để bước chân vào mấy công ty lớn, hậu quả càng thêm khủng bố.

Tôi cầm hai tờ một trăm tệ đưa cho anh ta, vô cùng bối rối cố nói : “Tôi mời anh ăn cơm, anh muốn ăn gì cũng được, vây cá, tổ yến, bào ngư, hoặc muốn mang tôi ra nấu cũng được, chỉ cần anh coi như không biết gì cả là được rồi.”

Tay anh ta vươn sát ra phía hai tờ một trăm tệ, tôi đang định buông tay, thì thấy tay anh ta lướt thẳng qua bên cạnh tay tôi, rồi nắm lấy một bàn tay khác.

Cái âm thanh quen thuộc đến phát mộng bỗng vang lên : “Mới về sao ?”

“Bay về lúc chiều.”

“Tự tìm khổ rồi.”

“Sao chứ, sao chứ!”

Trong nháy mắt, đầu tôi hoàn toàn trống rỗng, tôi vừa nói cái gì vậy? Nói cái gì vậy? Tôi ngơ ngác nhìn hai tờ một trăm tệ trong tay, nhìn chằm chằm vào những đầu ngón tay mình, cảm thấy tay mình đang phát run, có lẽ động tác kế tiếp, chính là lập tức tự bóp chết mình.

Lúc anh ta rút tay lại, đồng thời thuận tiện cầm luôn tiền trong tay tôi, mà tôi vẫn đứng ngẩn người ra nhìn chằm chằm vào mấy đầu ngón tay mình.

Không khí trong thang máy im lặng một cách quỷ dị. Người tôi vẫn tâm tâm niệm niệm trong lòng đang đứng ngay bên cạnh tôi, thế mà ngay cả cái dũng khí ngẩng đầu lên liếc anh một cái tôi cũng không có nổi. Sự gặp gỡ này lãng mạn hay không lãng mạn, tôi cũng quên sạch, tôi chỉ biết mới vừa rồi, trong lúc tôi đang thốt ra mấy lời ngu xuẩn, thì anh xuất hiện đúng lúc tới mức có thể nghe được rõ ràng rành mạch.

Trên đời này trừ bỏ lứa tuổi tiểu học, lấy đâu ra những người nào có tâm linh thuần khiết. Cho dù là trong câu chuyện cổ tích Cô Bé Lọ Lem nhảm nhí nhất kia, bà tiên cũng phải biến ra cỗ xe bí đỏ, váy công chúa, giày thủy tinh, có đầy đủ đạo cụ rồi, mới có thể khiến cho hoàng tử chú ý tới nàng, mấy cậu cứ thử để cho Cô bé Lọ Lem mặc bộ váy rách rưới, cầm cái chổi bẩn thỉu của nàng tới gặp hoàng tử, xem hoàng tử có thèm chú ý tới nàng hay không. Có thể thấy, cho dù là chuyện cổ tích thế giới, cũng đều cho rằng vẻ bề ngoài mỹ lệ trọng yếu biết bao nhiêu, thế mà vì cái gì từ lúc nhỏ cho tới lớn, tôi luôn xuất hiện trước mặt anh với bộ dáng chật vật không thể chịu nổi thế này.

Vô số lần, tôi luôn mong chờ rằng anh sẽ chú ý tới tôi, có thể nhớ kỹ tôi, nhưng giây phút này đây, tôi lại thầm cầu khẩn rằng anh không thấy tôi, không thèm nhìn tới tôi, tốt nhất là hoàn toàn không nhớ gì tới. Trời ơi ! Cầu trời ban cho con một buổi gặp gỡ đầu tiên thật thỏa đáng đi !

Đinh !

Rốt cuộc thang máy đã dừng lại, Tống Dực là người đầu tiên bước ra khỏi thang máy, theo bản năng tôi cũng bước theo ra khỏi thang máy, cố gắng đuổi theo bước chân anh. Nhưng lúc đi ra khỏi cửa kính, bị ánh đèn đường chiếu vào, trong chốc lát người bỗng nhiên thanh tỉnh lại, tôi lập tức dừng chân.

Bên n


XtGem Forum catalog