goài tòa nhà, bóng đêm thăm thẳm, đèn đã giăng đầy rực rỡ, thật đúng là xa hoa trụy lạc, vàng son lộng lẫy, mà tôi chỉ có thể đứng sững đó dõi theo thân ảnh của anh đang từ từ xa dần trong những bóng đèn lộng lẫy lung linh kia.
Quay đầu lại, cái người kia cũng sắp biến mất, tôi vội rảo bước trên đôi giày cao gót điên cuồng đuổi theo : “Này này ! Đứng lại, đứng lại !”
Có vẻ như tâm tình của anh ta cũng không tốt, đầu mày nhíu lại như sắp đụng vào nhau, dưới những vệt sáng tối của ánh đèn của đám xe cộ đang qua lại như mắc cửi kia, ánh mắt anh ta càng thêm sắc bén. Tôi hơi ngẩn người, há miệng thở dốc, cố lấy dũng khí nói : “Anh không thể, không thể, không cần …”
Anh ta lập tức ngắt lời : “Tôi không biết cô ! Cô cũng không biết tôi ! Ok ?”
Tôi vội vàng gật đầu : “Ok ! Ok”
Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi không nói một câu, tôi lập tức phản ứng ngay, im bặt lùi xa anh ta, nhanh chóng chạy về phía tàu điện ngầm, phía sau dường như có âm thanh thoáng đuổi theo : “Tăng ca quá chín giờ, công ty sẽ trả tiền taxi.”
Tôi như được cảnh tỉnh, lập tức quay đầu, cười đáp : “Cám …”, thấy anh ta trừng mắt nhìn tôi, tôi lập tức quay đầu lại ngay, đầu óc lập tức thanh tĩnh, chuyên tâm tìm taxi, không biết, không biết ! Chúng tôi không biết nhau.
———-
Về tới nhà, thấy nick của Ma Lạt Năng đang sáng, tôi lập tức tố khổ.
“Mình thảm rồi ! Bị một kẻ ở công ty túm được cái đuôi rồi.”
“Chuyện thế nào ?”
Tôi lắp ba lắp bắp nói không nên lời, dù sao cái chủ ý sửa sơ yếu lý lịch là do nàng đưa ra, bằng chứng giả cũng là do nàng làm, mục đích của nàng chỉ nhằm thực hiện nguyện vọng của tôi, tôi cũng không muốn vì một cái hậu quả có lẽ căn bản không có khả năng phát sinh làm nàng phải áy náy.
“Cũng không phải chuyện gì lớn lắm, chỉ là mấy trò buôn dưa lê trong văn phòng ấy mà !”
“Xì ! Xứng đáng! Ai bẩu cậu muốn tới cái công ty dỏm kia chứ.”
MG là công ty dỏm ? Phần thiếu hụt trong nhận thức mà Ma Lạt Năng lựa chọn quả nhiên vô địch kinh khủng.
“Cậu đang làm gì thế ?”
“Nghe Diêu Cổn”
“Cậu lại cãi nhau với mẹ cậu rồi hả ?”
“….”
“Lại vì đàn ông à ?”
“….”
“Thế thì không được, cậu cứ đáp ứng bà ấy một lần cho rồi, đi xem mắt cũng không làm người ta chết được, cậu luôn nhường nhịn bạn bè, thế mà vì sao nhất quyết nửa bước không nhường đối với chính mẹ ruột của mình ?”
“Chuyện nhà mình, cậu đừng có xen vào ! Mình có hỏi vì sao cậu phải tới cái công ty dỏm kia để làm nhân viên quèn không ? Mình cũng có hỏi cái kẻ cậu thầm mến kia tên là gì, làm nghề gì, trông bề ngoài thế nào, có cao tới 1m80 đâu…”
Dưới tràng súng liên thanh của Ma Lạt Năng, tôi hoàn toàn đầu hàng : “Được rồi, được rồi, mình sai rồi.”
Không phải tôi không muốn kể chuyện của tôi cho nàng, mà thật ra tôi không dám, tính tình của nàng chẳng ai dám chắc điều gì cả, vạn nhất ngày nào đó nàng đột nhiên bộc phát, vọt tới trước mặt Tống Dực, vỗ bàn, túm cổ áo đối phương, hét lên giận dữ : “Cô em nhà tôi nhìn trúng anh rồi, rốt cuộc anh có đồng ý hay không ! Nói thẳng ra xem nào !”, thì tôi chỉ còn cách mua một miếng đậu phụ đập đầu vào chết đi cho rồi.
Haizz ! Nghĩ tới Tống Dực, tâm trạng của tôi lại bắt đầu chán nản, vì cái gì mà vẻ ngoài xinh đẹp mỹ lệ động lòng người hiểu chuyện nhu thuận của tôi chẳng bao giờ lọt vào mắt anh ?
“Mình đi tắm rồi đi ngủ đây.”
Tâm trạng của Ma Lạt Năng không tốt, cũng không muốn nhiều lời, chỉ gửi sang một cái icon chúc tôi ngủ ngon.
Tắm rửa xong, nằm ở trên giường rồi, mà vẫn thấy không nỡ, lăn đi lăn lại hồi lâu, cuối cùng lại mò dậy bật máy tính, không log in vào QQ mà lại mở MSN. Nick của Tống Dực đang sáng trưng, tôi nhìn chằm chằm hồi lâu, mới dám tin đây là sự thực. Đúng là sáng thật, chứ không phải ảo giác của tôi !
Tim đập thình thịch, tóc dựng đứng, tay chân run rẩy, tôi cố gắng gõ xong hai chữ “Xin chào”, lại cảm thấy quá dị, liền xóa bỏ, nghĩ một chút, lại gõ hai chữ “Xin chào”, lại xóa bỏ, cuối cùng đành send một cái icon tươi cười qua đó.
Nín thở chờ đợi, không ngờ bên kia lập tức đáp lại : “Xin chào, lâu lắm không sign in, nhiều người nhìn kỹ nick mà vẫn không nhớ nổi tên thật, xin hỏi, bạn là …”
“A !”
Tôi nhảy dựng lên, giơ hai tay, vừa kêu to vừa chạy như điên quanh phòng : “Tôi là một quả dứa, dứa dứa dứa dứa…”
Chữ “dứa” cuối cùng còn chưa thốt ra nốt, tôi đột nhiên tỉnh lại, bây giờ không phải là lúc kích động, lập tức lại ngồi vào bàn, hít một hơi thật sâu, tiếp tục run run gõ chữ, hồi lâu mới có thể gõ ra một câu đầy đủ : “Em cũng học Trường Đại học Thanh Hoa, nhỏ hơn anh hai khóa, em chơi thân với bạn gái, bây giờ là vợ của Viên đầu to.” Trên thực tế tôi chỉ ở chung một tầng kí túc với nàng ta, gọi là quen biết lẫn nhau mà thôi.
“J”
Tôi nhìn chằm chằm vào cái icon biểu lộ nụ cười này, nghiên cứu hồi lâu, bất quá cũng không rõ cái ký hiệu này muốn biểu lộ cho điều gì, có điều, chắc anh ấy cũng không từ chối nói chuyện với tôi đi ?
Tôi khổ sở đào bới đầu óc, rốt cuộc anh ấy sẽ có hứng thú với đề tài gì chứ ? Nghĩ ra vô số đề tài, lại sợ chẳng may nói sai, hậu quả khôn lường, cứ tiến thoái lưỡng nan, b
