Pair of Vintage Old School Fru
Bí mật bị thời gian vùi lấp

Bí mật bị thời gian vùi lấp

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325045

Bình chọn: 8.5.00/10/504 lượt.

i : “Sự khuếch đại âm thanh của hành lang tốt hơn nhiều so với mọi người tưởng tượng đấy” Nói xong lập tức biến mất.

Mọi người liếc nhau một cái, sau đó vội vàng cúi đầu làm việc, Peter sợ hãi ngồi phệt xuống ghế : ” I am dead ! I am so dead”[5'>

Mọi người không chút đồng tình đều cười thầm trong bụng.

Chẳng mấy đã tới lúc ăn trưa, sau khi Karen nhận được một cú điện thoại xong, liền kêu tôi và Peter tới phòng họp.

Người trong phòng họp cũng không nhiều lắm, lúc chúng tôi bước vào, trợ lý của Mike lập tức cần hai tập tài liệu dày khủng bố đặt trước mặt chúng tôi. Không có thời gian xem hết nội dung, tôi chỉ đành xem lướt qua mấy cái tiêu đề.

Lục Lệ Thành liền giới thiệu chúng tôi với ông Mike : “Peter đã từng ở New York hơn nửa năm để huấn luyện, nên rất quen thuộc với giới buôn bán cũng như giới Hoa kiều, nhà hàng nào, đồ ăn nào thích hợp khẩu vị người Hoa, anh ta đều hiểu rất rõ. Còn cô Armanda đây, lại là một người hiếm có đã có bằng CPA[6'> của ACCA[7'>, để hai người bọn họ dẫn khách hàng đi New York, hẳn là lựa chọn tốt nhất.”

Tống Dực vừa nghe thấy lời giới thiệu của Lục Lệ Thành, liền liếc nhìn tôi một cái, tim tôi lập tức đập thình thịch.

Mike gật gật đầu, nói với Lục Lệ Thành : “Cũng bởi vì khách hàng đột nhiên đưa ra yêu cầu, không biết Visa của bọn họ thế nào ?”

Peter lập tức đáp : “Không sao cả, bốn tháng trước tôi vừa tới Mỹ, Visa vẫn còn trong thời hạn có hiệu lực.”

Ánh mắt sáng quắc của Lục Lệ Thành chiếu thẳng về phía tôi, tôi chỉ đành đáp một cách thành thật : “Visa của tôi cũng không vấn đề gì.” Nếu đại tỷ biết visa do chị ấy làm cho tôi lại trở thành đồ cưới để gả cho người khác, chắc chắn sẽ giết tôi.

Mike rất vừa lòng cười sảng khoái, ánh mắt quét qua một vòng những người đang ngồi trong phòng họp : “Vậy dựa theo ý kiến đề xuất của Elliott, phòng HR[8'> lập tức đặt vé máy bay, đặt phòng khách sạn cho hai người bọn họ, thứ sáu xuất phát, Alex, anh thấy sao ? Nếu anh vẫn thiếu người, có thể mượn tạm bên chỗ Elliott”

Tống Dực cười đáp : “Tôi thấy không có vấn đề gì cả.”

Thứ sáu ! Thứ sáu ! Lòng tôi thầm kêu thảm một tiếng, trong đôi mắt đang chiếu thẳng về phía Lục Lệ Thành kia, ngoại trừ lửa giận hừng hực, vẫn là lửa giận hừng hực. Lục Lệ Thành hơi nhíu mày, động tác nhỏ tới mức không ai có thể nhận ra được.

2

Sau khi Mike rời khỏi phòng họp xong, mọi người cũng lục tục ly khai. Peter vô cùng sung sướng thu nhặt giấy tờ : “Nào chúng ta cùng đi kiểm chứng vẻ phồn hoa của New York đi thôi.”

Tôi đáp lại với vẻ ỉu xìu buồn bã : “Không phải anh cũng đã từng tới đó rồi sao ?”

“Lần này là là đi theo lãnh đạo của một công ty lớn đi khảo sát thị trường, đương nhiên không giống như thế rồi ! Hoàn toàn không giống như thế rồi.” Ngữ điệu của Peter như bao hàm trong đó rất nhiều ý tứ, vô cùng mờ ám.

“Đúng rồi, tại sao cô không lấy chứng chỉ CFA[9'> mà lại lấy chứng chỉ CPA[10'> ?”

“Tôi….” Tôi không biết phải trả lời như thế nào, chẳng lẽ tôi lại nói cho anh ta biết tôi vốn là một kiểm toán viên hay sao. Peter thấy tôi không trả lời, liền tự giải thích theo ý mình : “Thực sáng suốt ! Thực sáng suốt ! Bây giờ cả đống người kia đều lấy chứng chỉ CFA, chỉ có cô là CPA, một khi liên quan tới lĩnh vực này, coi như cô đã đỗ trạng nguyên rồi. Ừm, lựa chọn ngành học tốt lắm, tốt lắm. Sao tôi không nghĩ tới nhỉ. Không biết tôi có nên đi học thêm một nghề nghiệp gì đó mang tính chuyên nghiệp hơn hay không nhỉ.”

Tôi không thèm nói gì thầm lườm Peter một cái, kẻ mạnh là gì chứ ? Đây chính là kẻ mạnh ! Năm đó tôi phải thi sống đi chết lại mới qua được hết, thế mà anh ta lại dám coi cuộc thi đó như cuộc giải trí mà thôi.

“Cùng đi ăn trưa không ?”

“Không, chẳng muốn ăn gì cả.”

Peter tỏ vẻ không sao cả khẽ nhún vai đi trước : “Mấy người phụ nữ các cô vì sự nghiệp giảm cân mà đối xử với bản thân mình tàn nhẫn thật.”

Hiện tại tôi cảm thấy vô cùng chán nản, cũng chán chả muốn nhiều lời với anh ta, loanh quanh thu nhặt một lúc rồi cũng đi ra khỏi phòng họp. Là thời điểm nghỉ trưa, thang máy tắc nghẽn vô cùng, đợi một lúc lâu sau vẫn không có thang xuống, mãi mới thấy có một cái mở ra thì đã đầy chặt người, chỉ đành tiếp tục đứng chờ, đang do dự không biết có nên đi thang bộ xuống hay không, mới đi được mấy bước ra tới nơi, đã thấy Helen cầm hai cái túi nilon khổng lồ đi từ cửa thang bộ ra, tôi liền ra đỡ hộ cô ấy một túi.

“Cám ơn, cám ơn.”

Tôi giúp cô ấy xách đống đồ đó vào trong phòng họp nhỏ, vừa nhìn thấy người ngồi bên trong, tôi đã bắt đầu thấy hối hận về lòng hảo tâm của mình. Helen nhanh chân lẹ tay mở túi nilon ra, lôi ra một đống đồ ăn bày biện gọn gàng trước mặt Lục Lệ Thành, tôi vừa định đi ra ngoài, Lục Lệ Thành đã gạt đống giấy tờ trước mặt sang một bên, thản nhiên nói : “Đồ ăn nhiều lắm, ngồi ăn luôn đi.”

Hình như câu này dùng ngữ điệu ra lệnh, mà không phải là trưng cầu ý kiến, tay tôi đã nắm lấy cái nắm cửa, không biết nên kéo ra, hay buông tay, Helen đã cầm lấy thêm một chén cơm và một đôi đũa : “Canh thơm quá đi mất thôi.”

Tôi nghĩ một lát, cũng tốt, nhân cơ hội này ngồi nói chuyện v