Duck hunt
Bí mật bị thời gian vùi lấp

Bí mật bị thời gian vùi lấp

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325440

Bình chọn: 7.5.00/10/544 lượt.

n vỉa rất đặc biệt từ thời kỳ băng hà. Phong cảnh vùng này rất đẹp với các đỉnh núi, thung lũng, hẻm núi, khe núi, kiến tạo đá, hang động, và thác nước. Khu vực này cũng có một số đền thờ Đạo giáo, chùa Phật giáo, cũng như nhiều di tích Khổng giáo.

* Bài thơ Vọng Lư Sơn bộc bố của Lý Bạch

Nhật chiếu Hương Lô sinh tử yên,

Dao khan bộc bố quải tiền xuyên.

Phi lưu trực há tam thiên xích,

Nghi thị Ngân Hà lạc cửu thiên.

–Bản dịch của SongNguyễn HànTú—

Nắng rọi Hương Lô khói tía bay,

Xa trông dòng thác trước sông này:

Nước bay thẳng xuống ba nghìn thước,

Tưởng dải Ngân Hà tuột khỏi mây.

Chương 10

Anh lẳng lặng đi trước, tôi phải rảo bước mới có thể theo kịp. Trong bóng đêm lạnh lẽo, mọi người đều vội vàng quay về tổ ấm, xe cộ và người qua lại tấp nập chẳng ai chịu nhường ai, đường loạn như mắc cửi. Đột nhiên anh dừng lại, quay người nắm tay tôi, dẫn tôi qua dòng xe cộ đông đúc, những bất an vừa dâng lên trong lòng tôi đã nhanh chóng tiêu thất, tôi mỉm cười đi vội theo bước chân anh.

Sáng hôm sau, lúc tôi tỉnh dậy, tôi đang ở trên giường của Tống Dực.

Trên cái tủ gần đầu giường có một tờ giấy bị chặn lại : “Anh đi làm, cháo ở trong nồi cơm điện, trong lò vi sóng có một quả trứng, hôm nay không cần đi làm, cho em nghỉ một ngày để chuẩn bị hành lý cho ngày mai.”

Tôi đưa ngón cái vào miệng cắn mạnh một cái, rất đau! Lại cầm lấy di động gọi cho Ma Lạt Năng : “Ma Lạt Năng, mình đang nằm mơ sao ?”

Ma Lạt Năng tức giận nói : “Mơ cái mộng xuân mịa nhà cậu á !”

Tốt lắm, không phải tôi đang nằm mơ. Tôi ngắt điện thoại, nhìn từ trái sang phải, lại từ dưới lên trên, cẩn thận xem xét kỹ càng phòng ở một lần, rốt cuộc cũng xác định rõ ràng rằng mình đang ở chỗ nào. Lập tức cuộn tròn lại, tôi vừa cười vừa lăn đi lăn lại trên giường.

Ngày hôm qua, hết thảy sự tình phát sinh đều rất đột ngột, vui vẻ nhưng có chút gì đó không thật, ngày hôm nay mới có thể chân chính xác nhận hết , sự hạnh phúc khổng lồ này làm cho tôi cảm thấy ngay cả đầu ngón chân mình cũng đang toét miệng.

Đợi lăn lộn trên giường đủ, tôi mới đi chân không tới phòng bếp, sờ sờ chỗ này, chạm chạm chỗ kia, hết thảy đều vô cùng mới mẻ, vô cùng quý trọng, lại nghĩ tới tất cả những thứ này đều thuộc về Tống Dực, miệng lại toét ra cười ngây ngô.

Múc một chén cháo, sung sướng xúc từng thìa, nếu có người nào đó hỏi tôi, rằng trên đời này, cái gì ăn ngon nhất, nhất định tôi sẽ nói cho người ấy, là cháo nấu trong nồi cơm điện.

Ăn sáng xong, tắm xong, lại sửa sang cho gọn ghẽ cái giường đã bị tôi quậy tung lên, cũng thuận tay dọn dẹp gọn ghẽ cái ghế sofa mà đêm qua Tống Dực đã ngủ, dán mặt vào cái gối đêm qua của anh, chỉ vừa cảm thấy chút hơi ấm còn lại của anh, nửa mặt đã hồng rực, cảm giác hạnh phúc tràn đầy trong lòng.

Tiêu hết một buổi sáng ở nhà Tống Dực, nhìn trái nhìn phải, mọi thứ đã hoàn toàn trở về nguyên trạng, tuy rằng không muốn, nhưng lại ngại không thể không đi, đành phải về nhà. Xuống xe xong, lúc đi qua Thiên Kiều, lại đụng phải cậu chàng thường bán hoa quả ở Thiên Kiều, thấy cậu ta vừa trông hàng, vừa dùng mấy thanh trúc đan gì đó, hai bàn tay bị gió lạnh thổi đỏ bừng.

“Cho hai cân táo đi.”

Cậu ta buông vội thứ trong tay ra, vội vàng cân táo cho tôi.

“Cậu đang đan lẵng hoa sao ? Cũng khéo tay ra phết nhỉ !”

Trên mặt cậu trai hiền lành thành thật lộ rõ vẻ ngượng ngụng : “Sinh nhật vợ tôi, tôi học mọi người trong thành phố tặng quà sinh nhật.”

Trong lòng tôi hạnh phúc đang không ngừng lan tỏa, vui sướng như đang bay bổng trên mây, hận không thể khiến cho mỗi người trong thiên hạ đều vui sướng như tôi vậy. Tôi cười tủm tỉm nói : “Trong sọt của cậu còn bao nhiêu hoa quả tôi mua cả, cậu tính tiền đi.”

Cậu ta ngây cả người : “Chị ơi, chị định ăn hết chỗ này sao ?”

Tôi cười : “Tôi có rất nhiều bạn bè!”

Cậu ta mặt mày hớn hở lập tức đứng dậy, giúp tôi đưa số hoa quả tới tận cửa nhà, tôi đưa cho cậu 200 tệ, cậu không ngừng cảm ơn, sự vui vẻ của cậu ta đơn giản mà trực tiếp như vậy, tôi cũng không ngừng nói : “Không có chi.” Cậu ta một tay cầm chặt tiền, một tay cầm nửa cái lẵng hoa còn đang đan dở, vô cùng vui vẻ chạy thẳng xuống lầu.

Tôi rửa sạch một quả táo trông có vẻ to nhất, cắn một miếng, hương vị ngọt ngào không thể dùng lời nào tả xiết, ngọt tới tận đáy lòng. Tôi vừa ăn táo, vừa lẩm nhẩm hát, lại vừa tự khiêu vũ một mình trong phòng. Tôi vừa khiêu vũ vừa cười, hạnh phúc vui vẻ tràn ngập, muốn nhịn cũng nhịn không nổi, chỉ đành mặc kệ cho nó trào dâng mãnh liệt như suối phun.

Buổi tối, lúc Tống Dực lúc vừa bước chân vào cửa nhà tôi, đập thẳng vào mắt anh là khắp căn phòng tổng cộng chỉ khoảng ba mươi mét vuông chứa đầy táo đủ cho tôi ăn trong ba tháng, còn tôi đang ngồi ở giữa đống táo sửa sang lại hành lý.

Tôi đưa cho anh một quả táo to nhất : “Không cần khách khí, lúc nào anh về nhớ lấy theo mấy cân nhé.”

Anh cầm quả táo hỏi : “Em tính mở sạp hoa quả sao ?”

“Buổi chiều em vừa mua xong.”

Trong phòng thực sự không còn chỗ nào cho người ta đặt chân, trên giường, nếu không phải quần áo thì chính là hòm xiểng, anh đành n