Bí mật bị thời gian vùi lấp

Bí mật bị thời gian vùi lấp

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325484

Bình chọn: 7.5.00/10/548 lượt.

ưa ngay lúc đó. Ví dụ như Peter kìa, bình thường trông anh ta tùy tiện thế, nhưng em nghe nói ngày xưa lúc anh ta là cấp dưới của Lục Lệ Thành, 3h sáng Lục Lệ Thành gọi điện tới hỏi anh ta công việc, thế mà anh ta có thể báo cáo rõ ràng rành mạch.”

Tống Dực mỉm cười nhìn tôi, không nói năng gì.

Ăn tối xong, hai chúng tôi cùng nắm tay nhau thong thả quay lại nhà tôi. Lúc đi qua một cửa hàng quần áo, anh lại kéo tay tôi đi vào, tôi cứ nghĩ là anh muốn mua cái gì đó, không ngờ là anh lại mua cho tôi một cái mũ, một cái khăn quàng cổ và một đôi găng tay.

“New York nằm ven biển, gió lớn hơn Bắc Kinh rất nhiều, độ ẩm không khí cao, mùa đông trời đổ tuyết, nhớ mặc cho ấm hơn một chút.”

Lúc ra khỏi cửa hiệu, tôi đã võ trang hạng nặng, chỉ lộ ra đôi con mắt. Nhưng cho dù những kẻ qua đường chỉ thấy được ánh mắt của tôi, cũng biết nhất định người con gái này đang vô cùng vui vẻ.

Tống Dực đưa tôi tới tận cửa nhà, lại xách hộ tôi hành lý tới sát tận cửa, sau đó cầm lấy máy tính và một túi táo to, chuẩn bị cáo từ : “Em nghỉ sớm một chút đi, ngày mai anh còn phải đi làm, nên sẽ không tiễn em, anh sẽ kêu Peter tới đón em cùng đi sân bay, hành lý của em cứ kêu cậu ta xách cho là ổn.”

“Thật nghi là anh giả vờ mượn việc công để mưu cầu lợi riêng nhé.”

Anh mỉm cười : “Không phải “thật nghi” mà là “đúng là” ”

Tôi vô cùng sung sướng cười ngớ ngẩn, chỉ vì anh đã thừa nhận tôi đúng thuộc “việc riêng” của anh.

Hai chúng tôi cùng chào từ biệt ở cửa, tôi đóng cửa lại, nhưng vừa bước chân vào nhà, đã lập tức lao ra khỏi cửa. Đợi tới khi tôi lòng như lửa đốt chạy ra khỏi thang máy, anh đã chuẩn bị vào taxi rồi.

“Tống Dực, Tống Dực…”

Anh quay người lại nhìn tôi, tôi đã chạy nhanh như bay, lao thẳng vào vòng tay anh, ôm chặt lấy anh. Thân thể anh cứng đờ, tựa như cự tuyệt, lại tựa như là không biết phải làm thế nào.

Tôi nhắm mắt lại, hơi kiễng chân, ghé vào tai anh nói : “Anh có biết không ? Em thực thích, thực thích, thực thích anh !”

Lúc tôi mười bảy tuổi, tôi đã thực hy vọng mình có thể tự nói cho anh, rằng tôi rất thích anh. Rốt cuộc, lúc tôi hai mươi bảy tuổi, tâm nguyện này đã thành hiện thực. Tôi thầm thở dài mãn nguyện, buông anh ra, quay người chạy về nhà.

“Tô Mạn.” Anh đột nhiên gọi to một tiếng từ phía sau lưng tôi.

Tôi đứng lại, mỉm cười nhìn anh, ánh mắt anh ghim chặt lấy tôi không nhúc nhích. Đột nhiên, anh bước về phía tôi, lập tức kéo tôi vào lòng, vươn hai tay ôm lấy thân hình mảnh mai của tôi, càng ôm càng chặt, như muốn ép chặt tôi vào hẳn trong lòng anh. Tôi nhắm mắt lại, cũng ôm chặt lấy anh.

Vị lái xe taxi liền bấm còi ầm ĩ. Vừa rồi tôi không quan tâm, bây giờ cũng không thể không cảm thấy xấu hổ, ngẩng đầu, nhẹ nhàng đẩy anh ra, khóe mắt như thoáng liếc qua thấy cái gì đó, không khỏi quay đầu nhìn xung quanh. Vừa rồi hình như vừa liếc thấy con Mục Mã Nhân của Lục Lệ Thành. Nhìn cẩn thận xung quanh một lúc, xe qua lại tấp nập trên đường, không có gì khác thường, xem ra đó chỉ là một chiếc xe cùng hãng vừa đi vụt qua.

Anh hỏi : “Sao vậy ?”

“Hình như có người nào đó nhìn trộm mình.”

Anh cười khẽ bên tai tôi : “Hình như vẫn có người nhìn chúng mình mà.”

Anh không để ý tới bác tài xế taxi, ôm tôi, tiễn tôi tới tận cửa khu. Mấy cậu bảo vệ trong phòng trực cười nháy nháy mắt với tôi, tuy tôi da dày thịt béo, nhưng mặt cũng không khỏi đỏ bừng lên.

Rốt cuộc anh cũng buông tôi ra : “Nhanh đi lên lầu đi, lần sau chưa mặc áo khoác thì không bao giờ được chạy xuống lầu nhé.”

Tôi gật mạnh đầu. Anh vuốt nhẹ tóc tôi, quay người định đi về, đúng lúc ba mẹ tôi vừa tới, nhìn thấy bên người tôi có một người đàn ông, lại nhìn lại, tướng mạo anh tuấn, trông bộ đúng anh tài xuất chúng, hai mắt lập tức sáng rực. Cha tôi còn kín kẽ một chút, chứ mẹ tôi chưa kịp hỏi han gì tôi, đã bước vội tới trước mặt Tống Dực : “Cậu là …”

Đầu tôi lập tức lớn gấp hai, ngượng ngùng nói với Tống Dực : “Đây là mẹ em, đây là cha em.”

Tống Dực cũng thực xấu hổ, bất quá anh cũng che giấu rất tốt, cho nên cũng không dễ gì nhìn ra, anh cười nói : “Chào chú, chào cô.”

“Mẹ, sao hai người tới sớm thế ?”

Mẹ trừng mắt nhìn tôi một cái : “Cô thật hy vọng tối nay chúng tôi sẽ tới sao ?” Vừa quay đầu, đã nhìn Tống Dực tươi cười rạng rỡ : “Cậu là đồng nghiệp của Mạn Mạn sao ? Hay là bạn bè ? Bao nhiêu tuổi rồi ? Quen Mạn Mạn đã bao lâu rồi ?”

Mặt tôi đỏ bừng, hận không thể tìm ra cái hố mà chui vào. Tống Dực mỉm cười trả lời : “Cháu là Tống Dực, công tác cùng công ty với Tô Mạn ạ.”

“Là chữ Dực có hai chữ lông vũ ?”

Tống Dực thoáng kinh ngạc đáp : “Vâng ạ”

“Tống Dực… không phải cậu đã cùng xem mắt với Mạn Mạn nhà tôi một lần sao ?” Mẹ tôi chỉ vào anh kêu lên đầy sợ hãi.

Tống Dực hoàn toàn không hiểu gì cả, chỉ nhìn tôi đầy khó hiểu. Tôi cười gượng, khẽ nói : ” Dì Trần” Nhìn thấy anh vẫn chưa có phản ứng gì, tôi lại nhắc tiếp : “Cửa Nam Thanh Hoa.”

Rốt cuộc Tống Dực cũng nhớ ra, có thể thấy anh tuyệt không để ý tới chuyện đó. Tôi vội vàng nói : “Không phải cố ý giấu anh, chuyện kể một nghìn linh một đêm còn chưa kể tới đoạn đó.”

Anh hoàn to


The Soda Pop