g em chưa bao giờ có nổi dũng khí nói chuyện với anh. Sau này lúc đã đi làm, những buổi cuối tuần mùa đông, lúc nào rảnh rỗi em đều về Thanh Hoa một mình, ngồi cạnh hồ sen, ngắm mấy cậu bé nắm tay mấy cô bé trượt băng, thường ngồi là cả ngày liền.”
Tống Dực kéo tôi vào lòng, ôm chặt lấy : “Bây giờ chúng ta sẽ đi ngay.”
Trên sân băng ở Center Park, anh nắm tay tôi, chúng tôi cùng trượt vòng vòng. Trong những bông tuyết bay lất phất, tôi cảm thấy hết thảy đều giống như một giấc mộng, đẹp tới mức không thật.
Chơi tới lúc mệt phờ, anh đỡ lấy tôi đứng giữa đám người, tôi nói với anh : “Em thực hy vọng mình có được đôi giày đỏ[5'>, có thể nhảy múa liên tục, nhảy múa không ngừng.”
Anh kéo tay tôi ôm chặt lấy thắt lưng anh, lại dẫn tôi đi trượt tiếp. Tôi chẳng cần sử dụng chút khí lực nào, chỉ cần trượt theo anh như bay.
Tốc độ của anh dần nhanh hơn, tôi cảm giác như mình sắp bay lên cùng với những bông tuyết. Nếu có thể, tôi thực hy vọng anh sẽ vĩnh viễn mang tôi bay theo.
Sáng hôm sau, Tống Dực quay trở lại Bắc Kinh.
Tôi ở trong khách sạn, ôm laptop ngồi trên giường viết thư, cái bàn đã bị chín mươi chín đóa hồng đỏ chiếm chỗ mất rồi.
“Cám ơn anh, đây là lễ Giáng sinh vui vẻ nhất mà em đã từng trải qua. Là cái đầu tiên, nhưng hy vọng không phải cái cuối cùng.”
Hơn hai mấy tiếng sau, anh đã trả lời lại
“Sau khi em về Bắc Kinh, chúng ta sẽ tới hồ sen ở Thanh Hoa trượt băng.”
Nhìn email của anh, tôi lại mở thêm một chai sâm banh nữa trong khách sạn. Chỉ còn một tuần nữa là về Bắc Kinh rồi, lòng tôi tràn đầy hạnh phúc và mong chờ.
Một tuần sau, máy bay rền vang bay qua Thái Bình Dương, mang tôi trở lại với Bắc Kinh đầy nhung nhớ.
Tuy rằng trước đó nghe nói công ty sẽ cử người tới đón, nhưng không ngờ người đó lại là Lục Lệ Thành. Peter và tôi cùng tròn mắt, Lục Lệ Thành trông vẫn rất thản nhiên, đón lấy xe đẩy hành lý trong tay tôi, đẩy ra ngoài.
Tôi và Peter đi theo anh ta tới chỗ con Mục Mã Nhân, sau khi xếp gọn hành lý vào cốp xe xong, tôi mới thầm nghĩ may mà anh ta tới đón bọn tôi, xe anh ta cũng không phải mấy loại BMW, hay Audi, mà là loại Mục Mã Nhân khá đặc biệt, nếu không tôi và Peter phải gọi thêm một cái taxi rồi.
Đường từ sân bay Bắc Kinh về nội thành, cây trồng hai bên đều mới mẻ, đường lại mới mở rộng, New York già nua cổ kính không thể nào sánh bằng. Tôi ngắm nhìn khung cảnh thân thiết bên ngoài cửa sổ, khẽ nói : “Đúng là Bắc Kinh vẫn tốt”
Peter xì một tiếng tỏ vẻ khinh thường : “Đầu tiên kiểm soát bụi bẩn và ô nhiễm cho tốt, sau đó phát triển thêm hai mươi năm nữa đi đã”
Tôi vừa định vặn lại mấy câu, Lục Lệ Thành đã nói ngay : ” Hai người thật có tinh thần nhỉ, còn nửa ngày nữa mới hết giờ làm việc, có muốn về làm tiếp hay không ?”
Tôi lập tức câm miệng, Peter cũng lập tức thay đổi sắc mặt, trông ngoan ngoãn như một con thỏ con : “Nếu công ty cần, chúng tôi có thể lập tức về cống hiến sức lực.”
——————-
2
Tôi lập tức câm miệng, Peter cũng lập tức thay đổi sắc mặt, trông ngoan ngoãn như một con thỏ con : “Nếu công ty cần, chúng tôi có thể lập tức về cống hiến sức lực.”
Tôi trợn mắt nhìn về phía Peter, anh ta chẳng thèm để ý gì tới tôi, chỉ nhìn Lục Lệ Thành chờ quyết định.
“Ông Mike đi Đài Loan, Alex đi Singapore công tác rồi, cậu chỉ cần báo cáo qua với tôi một chút, cuối tuần ở nhà viết báo cáo chi tiết cho cẩn thận, sáng sớm thứ hai gửi cho tôi.”
“Tống Dực đi Singapore công tác sao? Chuyện quyết định khi nào vậy ?” Tin tức xảy ra hoàn toàn ngoài ý muốn làm tôi không kiềm nổi hỏi với vẻ kinh hãi.
Phản ứng dị thường của tôi rốt cuộc làm cho ánh mắt của Peter đã chuyển từ trên người Lục Lệ Thành về lại tôi, nhưng Lục Lệ Thành lại không chút phản ứng.
“Tôi… Ý tôi là Alex… Tôi… tôi có một số công tác cần báo cáo với anh ấy.”
“Trong thời gian anh ta đi vắng, tôi tạm thời phụ trách, có vấn đề gì cứ nói với tôi cũng chẳng khác gì cả.”
Sự vui mừng tràn đầy trong lòng tôi đã tan thành mây khói, giống như một cái khí cầu bị chọc thủng, xẹp lép một cách nhanh chóng, cảm giác mỏi mệt do dãi dầu trên phi cơ suốt hai mấy tiếng đồng hồ tràn cả ra, tôi dựa người vào thành ghế, nhắm mắt lại. Bên tai tôi vẫn nghe thấy tiếng Peter luôn mồm nói về những phản ứng và ý tưởng của khách hàng đối với từng hạng mục, lòng tôi thầm nghĩ, thảo nào vài ngày liền Tống Dực không viết thư cho tôi, hóa ra là vì bận quá.
Tôi đã chuẩn bị mơ mơ màng màng ngủ, đột nhiên lại nhớ tới một sự kiện, lập tức bừng tỉnh, ngồi thẳng lưng dậy nói với Lục Lệ Thành : “Anh đừng có lại lôi tôi tới cái vùng dã ngoại hoang vu kia nữa nhé !”
Peter trừng mắt nhìn tôi, lại nhìn Lục Lệ Thành. Lúc này tôi đã tỉnh táo lại, vô cùng xấu hổ, mặt mày nóng phừng phừng. Nhưng Lục Lệ Thành lại vô cùng bình tỉnh, chỉ hỏi rất thản nhiên : “Cô gặp ác mộng à ?”
Tôi lập tức như con lừa lăn xuống núi : “A, đúng ! Lúc nãy ngủ tôi nằm mơ, thấy có một kẻ đưa tôi tới nơi dã ngoại hoang vu, lại còn giả ma giả quỷ làm tôi sợ hết hồn.”
Peter phá lên cười : “Cô mơ thấy kẻ thần kinh rồi ?”
Tôi không kiềm nổi sẽ nhếch miệng cười : “Đúng rồi ! Mơ thấy