đây!!!”
Candy: “Tên đầu heo ngu si, không phải óc người kia!!! Mi nói chuyện đàng hoàng tử tế không được hay sao hả??? Hả???”
Tôi phang lại một tràng. Thiệt là bực mình quá đêêêêêê!!!
Lion: “Hôm nay ăn phải gan hùm hay sao mà dám ăn nói thế hả???”
Candy: “Mi bộ là ba má ta hay sao mà ta phải sợ. Tốt nhất đừng để ta thấy mặt mũi mi không ta liền chém, chém và chém cho mi tiêu đời luôn! Hứ!!!”
Dứt lời, tôi liền thoát ra. Vừa lúc đó thì Ngân Châu cũng bước ra.
**
– Hồi nãy bà kêu tôi chi vậy???
– Đâu…đâu có gì!!! Hihi!!!
– Quái! Sao không gửi tin đến vậy ta???-Cổ Ngân Châu vừa kiểm tra mail vừa gãi gãi đầu thắc mắc.
– Ờm!!! Ngân Châu, tôi thấy có nick Lion onl kìa. Là ai thế??? Hử???
– Tên khốn kia đấy!!!
– Ai??? Tiêu Duẫn?
– Ừm!!! Đúng vậy!!!
– HẢ???????????? Vậy…vậy…vậy đó là…là…là chồng của bà!!! Mà…tôi…tôi…
– Bà làm gì mà như mới tập nói vậy hả???
Chết rồi!!! Xui quá đi mất!!! Xui xẻo!!! Hix! Như vậy sẽ có đứa chết thảm rồi!!! Thôi kệ, vụ này ém được bao lâu cứ ém luôn đi.
– Không có gì! Hề hề!!!
– Ờ…
– Bà…có…hay bị tên ấy…bắt nạt không?
Tôi lưỡng lự hỏi. Nó đang kiểm mail đột nhiên khựng lại, nhìn tôi chằm chằm.
Tôi bị nó nhìn đến run lẩy bẩy. Một giọt mồ hôi to như hạt đậu lăn xuống…
CHƯƠNG 33.3
CƯỜI CŨNG LÀ NGHỆ THUẬT!
Cổ Ngân Châu nhìn tôi chằm chằm, ít giây sau liền ngồi phịch xuống ghế. Gương mặt thì…e hèm…rất giống mấy con cún bị bỏ rơi!
– Ê?!-Tôi khều khều. Nó nói với cái giọng than trời trách đất:
– Haizzz…Không mới là lạ đó!
– Gì??? Bà dữ dằn thế mà còn bị hắn ta đè đầu cưỡi cổ ư??? Bà, nhất định phải quyết liệt chống trả lại cho tôi!!!!-Tôi khí thế hừng hực khuyên nhủ nó. Nó lườm tôi một cái sắc như dao lam:
– Hahaha…Nghe mà muốn cười ghê!!! Bà dám quyết liệt chống trả với “anh-Thế-Ưu” của bà không??? Hử???
Ơ…Ơ…Chuyện này…này…
– Sao lại gộp hai cái này lại làm một chứ???-Tôi quê độ, mặt đỏ bừng bừng, cố gắng chống chế để giữ chút sỉ diện cỏn con cho bản thân.
– Hay quá ha!!! Biết nói không à!!! Làm được không mà cứ hò hét? Hứ!
– Tôi…tôi…
Ting…Email của nó lại tới, là từ Lion.
***
Lion: “Em giỏi lắm Ngân Châu!!! Rồi em đừng có hối hận với những gì mình đã nói!!!”
– Ủa???? Mình có làm gì đâu trời???-Ngân Châu thắc mắc. Tôi thật hận vì bản thân không thể thu nhỏ lại như là Doraemon mini. Huhu!!!
Nếu không phải tại tôi táy máy tay chân thì bây giờ chắc nó không đau thương thế này!
Candy: “Anh lại lên cơn sao???”
Lion: “Cổ-Ngân-Châu!!!!! Chuẩn bị sẵn bài văn phúng điếu đi là vừa!!!!!!!!”
– Hả??? Tôi…Tôi…-Ngân Châu lắp ba lắp bắp.
– Ngân Châu! Bà có tâm nguyện gì chưa hoàn thành thì cứ trăn trối ra hết đi, tôi nhất định sẽ giúp bà làm tới nơi tới chốn. Kiếp sau chúng ta sẽ lại là bạn bè thân thiết của nhau!!!
Hix! Không cứu nó khỏi kiếp nạn này thì chi bằng nghe nó hấp hối đi.
Trong đầu tôi ẩn ẩn hiện hiện những cực hình tàn bạo nhất…
Là ngủ giường đinh???
Là căng tay phơi nắng 3 ngày liền???
Là ngăm nước cho đến khi da dẻ trắng bạch, nhăn nheo như cụ bà 80, 90 tuổi???
Hay…là ân ân ái ái cho đến chết???
Yá!!! Huhu…Tôi hại bà rồi Ngân Châu ơi!!!! Oaoaoa…Tôi hối hận quá!!!! Hối hận quá!!!
_________________
CHƯƠNG 34.1
HẠI BẠN.
Oành.
Một tiếng động lớn vang lên, dội lại làm tôi muốn ngất luôn. Huhu! Không phải nhanh thế đã đến tuyên án chứ?
– Anh…anh…anh…bình tĩnh!!! Bình tĩnh tí nào!!! Uả??? Mà…mà…anh đi…đi bằng máy bay tới hay sao mà lẹ vậy??? Hử???-Ngân Châu lắp ba lắp bắp trông đáng thương ghê gớm.
– Em lặp lại những lời mới nhắn khi nãy. Nhanh!
– Ơ…là…là…”Anh lại lên cơn sao???”
– Trước đó!!!
– Là…là…là cái gì???? Ai biết gì đâu??? Tự nhiên nhào vô đây kêu nói biết nói cái gì?! Vô duyên.-Ngân Châu giận dữ giậm chân oành oành.
– Em còn dám nói!!! Hả?
– Ơ…Ơ…Coi như tôi sorry đi! Ha?! Em…em sẽ…bù đắp cho anh!
– Bù đắp thế nào???
– Em…em…kể chuyện cười cho anh nghe nha?!
– Kể!
Chết rồi! Kể chuyện cười??? Hơ hơ…Cái chiến tích huy hoành hồi đó còn chưa đủ nhục nhã hay sao hả bà???
– Ơ…Là…là…thế này. Có…có một…
– Em bị nói lắp sao???
– Không có!!! Để em kể lại! E hèm! Có một cô gái nói với chồng:”Anh thật can đảm khi cưới em!”
Chàng trai hỏi:”Tại sao???”
Cô gái nói:”Vì mẹ em nói chỉ có súc vật mới cưới em!”
Hahahaha…Vui không??? Hử???
Nó kể một mạch. Quác quác quác!!! Đức mẹ Maria ơi!!!
– Sao thế??? Sao không ai cười thế hả???-Nó dáo dác.
– …Em nghĩ nó mắc cười lắm hả???-Tiêu Duẫn mặt mũi tối như là đêm ba mươi.
– Phải! Trong tuyển tập truyện cười đăng thế mà!!!
– CHẲNG MẮC CƯỜI GÌ HẾT!!!!-Tiêu Duẫn hét tướng lên. Tôi thấy tình thế không ổn nên muốn can thiệp:
– Hai người nên…
Tiêu Duẫn lườm tôi.
– Nên đến nơi kín đáo để…tâm sự. Tôi…đi trước!!! Hahaha…Bye!-Tôi không đủ can đảm nói ra tiếng lòng nên đành hy sinh bạn tốt.
…
Chuyến du lịch đến đây là phá sản. Ngân Châu, bảo trọng nha!!!
CHƯƠNG 34.2
HẠI BẠN.
– Áaaaaaaaaaaaaa!!!!!!!!!!!!-Trong phòng truyền ra một tiếng hét của ai đó (Mà mọi người đều biết là ai!)
– Ngân Châu???
Tôi đi được hai bước thì nghe được tiếng la thất thanh ấy của bạn tốt, bước chân định chạy vù đi