đột nhiên khựng lại. Tôi…có nên vào cứu nó hay không???
Vào, không vào, vào, không vào…Á!!!! Vào hay là không??????
– Cứu với a!!!!! Huhu…-Tiếng hét đó lần nữa reo lên. Tôi rất muốn xông vào cứu nhưng…tôi sợ vào rồi thì không ra được nữa!!!
– Ngon la nữa đi! Tôi cho em la đấy!!! Hả??? Dám hay không???
Tôi nhiều chuyện ghé mắt vào lỗ hổng nhỏ nhìn trộm.
– A?!-Tôi la nhỏ một tiếng. Do chỉ nhìn thấy qua một lỗ hổng chút xíu xiu nên tôi chỉ thấy Ngân Châu bị đè bẹp trên giường, quần áo xốc xếc, mặt mũi nước mắt ròng ròng.
Phải nghĩ cách, nghĩ cách cứu nó!!! Haizzz…Làm sao đây???
****
– Áaaaaaa!!! Sao không có ai tới cứu mình hết vậy??? Nguyệt ơi! Bà chết ở đâu rồi?!!! Oaoaoa…
Tôi thấy nó thê lương như vậy thành ra cũng không dám vào luôn. Thôi thì…Ngân Châu ơi! Ngày này năm sau tôi sẽ làm đám dỗ cho bà! Còn nữa, tôi sẽ nhắc nhở cho má bà là Xuân này bà không về! =”=|||
– Em nghĩ có người đến cứu em sao??? Đừng có mơ!!!!
– Yá!!!!!!!!!!!!!!!!
*
2 ngày sau, đó là một ngày mát mẻ, trời quang mây tạnh…
Giữa bầu trời quang đãng đột nhiên có một tia sét giáng xuống làm tôi muốn trẹo quai hàm, Cổ Ngân Châu mang thai!!!!!!!!!!
Mẹ của tôi ơi!
__________
CHƯƠNG 34.3
HẠI BẠN.
2 ngày sau, đó là một ngày mát mẻ, trời quang mây tạnh…
Giữa bầu trời quang đãng đột nhiên có một tia sét giáng xuống làm tôi muốn trẹo quai hàm, Cổ Ngân Châu mang thai!!!!!!!!!!
Mẹ của tôi ơi!
…
– Tôi…tôi tới thăm Ngân Châu!
Đứng trước mặt Tiêu Duẫn, tôi ngại ngùng mở lời.
– Tới thăm chứ không được lôi vợ tôi đi cái chốn khỉ ho cò gáy nữa nghen! Cô ấy đang mang trong mình con của tôi đó!!!
– Biết rồi!-Tôi không chút thiện cảm đối lại. Hứ!
– Ngân Châu! Bà thấy trong người có khỏe không???
– Khỏe!-Nó đáp. Nhưng gương mặt thì có vẻ âu sầu muốn chết.
– Bà định đặt tên cho nó là gì??? Bà muốn nó là trai hay gái???
– Gì cũng được!-Nó chán nản.
– Bà sao vậy? Haizzz…Nếu…nếu bây giờ con tôi còn thì hay quá!!!-Tôi ủ rũ. Nó quay đầu nhìn tôi chằm chằm. Hai đứa cứ như vậy nhìn nhau mãi, không ai nói câu gì.
**
Buổi tối. Tôi dán mặt vào laptop chơi game. Anh giống như là oan hồn không biết từ khi nào đã lượn ra phía sau tôi. Vòng tay một tay siết eo tôi, một tôi chạm vào ngực tôi.
– Anh đừng có phá. Tránh ra mau!!! Thua là em đánh anh đó nha!!!-Tôi không màng tới việc anh làm mà tiếp tục chơi.
– Haizzz…Em xem, Ngân Châu ngay cả con cũng có rồi!!! Em à! Mau mau kiếm cho anh một đứa đi.
Tôi nhấn nút Pause để dừng game, quay sang nói với anh:
– Anh đừng có hòng dùng mấy lời đường mật ngọt ngào ấy mà dụ dỗ em. Em không dễ dàng mắc mưu vậy đâu nha!!!
– Anh đâu có dụ dỗ em đâu!!! Em khờ quá!!! Đây là nhà anh, phòng anh, em cũng là vợ anh, em chạy đi đâu hả??? Có chạy cũng không thoát nổi đâu à nha!!!-Bàn tay anh di chuyển dần dần xuống dưới…
– Anh…anh…anh làm gì vậy a???
…
____________
CHƯƠNG 35.1
CHIẾN DỊCH TẠO BABY.
– Khoan đã!!! Em..em vào nhà vệ sinh một chút. Ra nhanh thôi!!!-Tôi kiếm cớ, không đợi anh nói ừ đã phóng thẳng vào WC.
– Nguyệt!!!…
…5′ sau…
Tôi cười ha hả phía sau cửa WC bắt đầu âm mưu, trưng bày bộ mặt nuối tiếc bước ra nhỏ giọng nói với anh:
– Anh! Em…em…đến tháng rồi!
Khà khà!!!
– Gì?????? Haizzzzz….
ẦM!!!! Anh tức giận đá một phát vào chân bàn rồi kế đó đi nhanh vào nhà tắm. Há! Chắc là tắm nước lạnh cho “hạ hỏa” chứ gì!!! Hihi…Chịu khó nhé!!!
Tôi cười toe toét, mở máy tính chơi game tiếp. Thì phát hiện một chuyện, sao nhân vật tôi đang chơi lại chết ngay đơ thế này??? Rõ ràng tôi đã dừng game rồi mà!!!! Huhu…
Trong nhà tắm vọng ra tiếng nói:
– Em yêu! Quên nói cho em biết, khi nãy anh chơi game, chơi chưa quen nên nhân vật của em bị chết rồi!!! Xin lỗi em nhé!!!
Yá!!!!!!!!!!!! Lâm Thế Ưu!!!
*
Thực ra là…nếu không muốn bị ai kia (Cái người làm nhân vật game online của tôi chết ngay đơ í!!!) đè xuống hành cho một đêm sống dở chết dở thì phải giả bộ thôi. Hừ!!! Có trách thì trách ai kia ác độc, không biết thương hoa tiếc ngọc í!!! Blè.
…
– Em yêu!!!-Anh bước ra, liếc tôi một cái, tôi chột dạ tiếp tục nhìn vào máy tính, không dám nhìn anh.
Tay anh tiếp tục làm xằng làm bậy trên người tôi. Lẽ nào anh phát hiện rồi? >__<|||
- A! Anh à, em đến tháng rồi nha!!!
- Vậy sao??? Hử???... Chứ không phải em học theo Ngân Châu bày trò quỷ ư???
-...-Á khẩu không thốt nổi nên lời. Hix! Đúng là trứng không thể khôn hơn vịt mà!!!
1h sáng...
- Oaoaoaa...Anh đừng tới đây a!!!! Em mệt lắm rồi!!!-Tôi ôm chăn khóc lóc, đúng là ác quỷ mà!!!
- Sao thế??? Hử??? Anh đâu có ăn thịt em đâu mừ!...
Hừ!!! Vậy mà không ăn thịt??? "Làm" từ lúc 12h tới bây giờ mà nói không ăn thịt ư???
- Đừng!!! Em buồn ngủ rồi!!! Để cho em ngủ đi a!!!-Tôi nài nỉ.
- Thì có gì đâu!!! Em muốn ngủ thì cứ ngủ đi! Anh không có ép em thức cùng anh mà!!!
- Không được!!! Không ngủ được!!! Anh cứ ở trên người em lăn qua lăn lại như vậy thì em ngủ kiểu gì chứ!!! Huhu...
- Hihi^^ Anh "chăm chỉ" như vậy thì sẽ nhanh chóng có baby thôi à!!!
- Ờ! Ờ!!! "Chăm chỉ" bấy nhiêu là đủ rồi!!! Em muốn ngủ!!!! Hix!
Anh tới gần, nâng cằm tôi lên. Mặ