Bóng sói hú
Tác giả: Ngã Nguyện Thừa Phong
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3210490
Bình chọn: 9.00/10/1049 lượt.
ích:
Tề nhân chi phúc: ý chỉ cuộc sống giàu sang sung sướng, nhiều thê thiếp.
Hắn nở nụ cười, một nụ cười không có ý tứ hàm xúc nào khác mà là nụ cười thật lòng, đôi môi cong lên, lãng tử đẹp trai anh tuấn càng toát ra loại mị lực khó hiểu. Người đàn ông này khi không cần dùng mặt nạ thanh cao nhã nhặn che dấu bản thân thì hắn sẽ phát ra một loại ma lực khiến cho người ta phải khiếp sợ! Hắn nghiêng người buông tôi ra, “Liễu Đình, cô đúng là có độc, khi cô cố ý quyến rũ, thật sự rất hiếm người có thể thoát khỏi tay cô.” Hắn nói toạc ra ý đồ của tôi.
Tôi cũng không cảm thấy xấu hổ, đây chính là một cuộc đấu nhỏ, tôi chỉ muốn hắn tán thưởng tôi mà thôi, nếu như tôi thật sự muốn mê hoặc hấp dẫn hắn thì càng nên tỏ ra yếu đuối, mềm mại đáng yêu với hắn. Trong cuộc sống của người đàn ông hắc ám này không hề thiếu những cuộc chiến, mà thiếu nhất chính là ôn nhu!
Sáng sớm hôm sau, nguyên nhân khiến Lam Thị thua lỗ được đưa đến, nguyên nhân khiến Anh Bích và tôi tìm đến bạc cả tóc hóa ra lại là chuyện bí mật của một gia tộc.
Lam Tạp Lạc – tổng giám đốc hiện nay của Lam Thị là con cháu chính thức của Lam gia, mà Phó tổng giám đốc Đỗ Đừng Lôi lại là hậu quả phong lưu của Lam gia để lại, cho nên dù kế hoạch hoạt động không có vấn đề gì nhưng trong thực tế, cho đến bây giờ Đỗ Đừng Lôi vẫn không ngừng cản trở, chỉ cần mỗi kế hoạch hắn tăng thêm thời gian thi hành, hay là thực hiện một chút thủ đoạn mà người khác khó phát hiện ra, lập tức có thể khiến cho công ty lần nào cũng không đạt được kết quả mong muốn khiến cho cổ đông bất mãn, người mua cổ phiếu không còn lòng tin, bảo sao mà càng kinh doanh càng bị lỗ chứ? Lam thị có giá trị lên đến 40 triệu mà giờ chỉ cần nhiều nhất là 20 triệu để mua, tin chắc rằng Đỗ Đừng Lôi sẽ vô cùng vui mừng khi thấy Lam thị bị bán rẻ! Mà cách để cứu vãn Lam thị lại cực kỳ đơn giản, chỉ cần điều chỉnh nhân sự một chút, đá hết những người muốn đấu đá nhau ra thì công ty này lập tức trở thành cây hái ra tiền cho Phí Thị.
Tôi và An Bích nhìn nhau cười, “Trời ạ, hỏi sao nghĩ nát cả đầu cũng không ra, thì ra là nguyên nhân từ 30 năm trước, quá là xa xôi.” An Bích khoa trương nằm ngửa trên sô pha nói.
“Mọi chuyện trên thế giới này đều có nguyên nhân của nó, rắc rối dù có khó gỡ thế nào thì cuối cùng cũng chỉ là hận thù đấu đá mà thôi, không có gì mới mẻ.” Tôi bình thản nói.
“Nói rất đúng!” An Bích vỗ tay đồng ý, “Nhưng mà ân oán hận thù là chuyện quá mệt mỏi, người thông minh thật sự sẽ lựa chọn bỏ qua.” Cô ấy dang hai tay rộng ra, “Cuộc sống nên hướng về biển lớn! Mùa xuân về trăm hoa đua nở!”
Miêu tả quá sức khoa trương, tôi âm thầm mỉm cười, cô ấy khẽ đấm tôi, “Chấm dứt công việc rồi, có thể thực hiện giấc mơ đi đến hồ cầu nguyện của tôi rồi! Đến đó ước thôi!”
Nhờ hiệu ứng của bộ phim “Ngày nghỉ ở La Mã” mà hồ ước nguyện lớn nhất La Mã cũng trở nên vô cùng nổi tiếng. Kiến trúc của nó là một cung điện của thần biển, ở giữa là Hải Thần, hai bên là Thủy Thần, trên cung Hải Thần là bốn bức tượng nữ thần đại diện cho bốn mùa. Kiến trúc hồ phun nước được điêu khắc hùng vĩ này làm người ta sinh ra vô số ảo giác và hy vọng, tôi khẽ gật đầu nhìn An Bích nhắm mắt vô cùng chăm chú cầu nguyện.
“Tốt rồi!” Cô ấy quay lại nói giống như đã làm xong một sự việc vĩ đại, “Cô không cầu nguyện sao?”
Tôi gật đầu, cũng hùa theo nói: “Tôi cầu 3 thứ.” Tôi dựng thẳng ngón tay lên
“Đúng là rất tham lam mà!” Cô ấy cười ha hả.
Sự điên cuồng vì chuyện cầu nguyện này, tâm trạng đó tôi đã bỏ qua từ lâu rồi, có lẽ đúng như những gì An Bích nói, ước muốn của tôi thật sự quá tham lam, cho nên tôi chỉ có thể dựa vào thực lực của mình mà hoàn thành chứ không thể ép Thượng Đế ban cho tôi được.
Tôi và An Bích vui chơi trên đường, La Mã đúng là một bảo tàng lịch sử lộ thiên, chúng tôi đi qua những vết tích còn lại của đế chế La Mã. Viện Nguyên Lão, Khải Hoàn Môn, cột Trajan, Lâu đài các Thiên thần Castel San’Angelo, đấu trường La Mã và vô số công trình kiến trúc lịch sử khác ở La Mã đều in đầy dấu chân chúng tôi. Mãi đến tận 7 giờ tối chúng tôi mới trở về khách sạn.
Vừa mở cửa ra, bản năng tự vệ và kinh nghiệm đã từng trải qua trong hàng trăm ngàn hoàn cảnh nguy hiểm lập tức quyết định hành động của tôi, tôi vòng tay chém một chưởng lên huyệt vị ở cổ An Bích, thân mình cô ấy lập tức nhũn xuống, một viên đạn ghim thẳng vào nơi mà đầu cô ấy vừa chặn.
“Lâu rồi không gặp, Hải Tình.” Giọng nói âm trầm độc ác tràn ngập máu tanh theo họng súng xẹt qua hai má, cổ, cuối cùng dừng lại trên trái tim tôi… bàn tay đang vươn ra của tôi cứng đờ.
“Lâu rồi, Huyết Minh.” Tôi đem hơi thở kìm chặt trong yết hầu. Huyết Minh, một trong mười phần tử khủng bố nguy hiểm nhất thế giới, cảnh sát quốc tế đã từng phát ra hơn ba mươi lệnh truy nã màu đỏ dành cho hắn! Tôi vô cùng bất hạnh đã từng giao đấu với hắn một lần.
Hắn hung hăng đấm một quyền vào bụng tôi, đau đớn mãnh liệt ập đến tập kích cơ thể tôi như sóng triều dâng, thân thể chậm rãi cuộn lại trên mặt đất, bàn tay bẩn thỉu của hắn túm lấy tóc tôi.
Một cây kim bạc bắn ra từ tay tôi