hì…đừng để xảy ra sự vọng tưởng, thôi thì đừng có cho nhau hy vọng rồi giày vò lẫn nhau….cứ như vậy không chừng sẽ tốt hơn.
Lí trí buộc tôi phải tránh xa Hàn Phong, tôi ngậm ngùi đẩy hắn ra khỏi tôi. Nuốt nước mắt đang sắp sữa rơi ra mà cố gắng tỏ ra thái độ tức giận.
– Anh đang làm cái trò gì vậy hả?
Hàn Phong đang say mà tôi lại đẩy ra bất chợt như thế khiến hắn loạng choạng ngã xuống sàn nhà. Tôi rất muốn đỡ hắn lên nhưng lí trí nó không cho phép, đành phải nhìn hắn tự mà đứng lên trong lòng phiếm đau.
– Em sao thế? Không phải lúc nãy rất tốt hay sao?
– Không tốt chút nào. Anh đi về đi. Tôi không hề yêu anh. Với anh tôi chỉ tồn tại một chữ hận.
Hàn Phong bóp mạnh vai tôi , đau đớn nói:
– Em hận anh sao?
Tôi quay mắt đi tránh tầm mắt hắn mà gật đầu, cố kìm chế cảm xúc của mình.
– Em xoay mặt lại đây đối diện với anh này.
Hắn cố xoay gương mặt tôi lại, đôi mắt ưng thăng trầm nhìn xoáy vào trong mắt tôi như muốn hiểu hết tất cả ý nghĩ của tôi. Tôi lấy lại sự mạnh mẽ nhìn thẳng vào hắn, nhếch môi nói:
– Được rồi chứ. Là tôi hận anh.
Hàn Phong nghe ra câu trả lời của tôi thì như không tin vào tai mình, thấp giọng:
– Vậy anh phải làm sao để em không hận anh đây?
– Rất đơn giãn, anh hãy tìm một người khác thích hợp với mình đi. Hay cái cô gái tên Thiên Băng đấy và… Hãy thả tôi ra.
Hàn Phong buông tôi ra đau khổ nói:
– Đó là điều em muốn sao?
– Phải. – Tôi gật đầu chắc nịch.
***
Ngoại truyện.
JenRee đang vắt hết óc để suy nghĩ cho chương tiếp theo thì chợt có tiếng gõ bàn, ngước mặt lên xem là ai đang quấy rối làm dang dở công trình nghiên cứu thì ngẩng người ra khi đập vào mắt là một anh chàng rất đạp trai.
– Ơ ai vậy?
Chàng trai đó cau mày, nghiêm nghị hỏi:
– Có phải JenRee Nguyễn không?
JenRee ngơ ngác gật đầu. Phải nói chứ khuôn mặt cau có mà vẫn rất chi là đẹp làm trái tim cũng theo đó mà lơ lững chín tầng mây.
– Sao chương 48 truyện của cô lại viết nhầm tên tôi với người khác hả?
JenRee ngơ ngơ nhìn trời hỏi mây. Hắn là ai nhỉ?
– Thế anh là ai?
Chàng trai nhíu mi tâm càng chặt, lạnh lùng nói:
– Vương Lâm Vũ.
Vương Lâm vũ? Sao tên này quen thế nhỉ? Hình như là trong truyện của mình mà. Sau một hồi suy suy ngẫm ngẫm cuối cùng JenRee cũng vỗ tay bốp một tiếng, tươi cười như hoa nói:
– A thì ra là Vũ, khách quý khách quý. Mời ngồi.
– Được rồi. Tôi hỏi là tại sao lại viết nhầm tên tôi hả? – Vũ không thích thái độ của cô, đi thẳng vào vấn đề.
– À chuyện đó à…thì là…
– Nói.
– Vừa đọc truyện vừa viết truyện nên nhầm, oa. Sợ quá tha lỗi cho tôi đi mà. huhuhu.
Kết quả là JenRee bị Vũ làm cho hoảng sợ khóc òa lên.
– Nín ngay, làm ăn thất trách vậy hả. Có tin là tôi không diễn theo cô hay không? – Vũ lạnh lùng nói.
– Oa, thôi tha cho tôi đi mà, sau này sẽ không thế nữa.
– Vũ, nghe tôi không được tha. – Hàn Phong ở đâu chen vào nói.
– Phải, phải Vũ. Anh đừng tha. – Uyển Nhi cùng bồi thêm vào.
– Hai người thật quá đáng mà , hùa nhau ăn hiếp mình tôi. – JenRee chỉ tay vào cặp đôi quấy phá, giận dữ nói.
– Nếu anh Phong và Uyển Nhi đã nói như vậy thì thật không nên tha. Chào JenRee tôi đi đây. – Vũ nói xong hướng phía cửa mà bước đi.
– Hahaha , đi rồi kia. Kế hoạch thành công mỉ mãn. – Uyển Nhi lẫn Hàn Phong cười lớn vỗ tay nói rồi cất bước bỏ đi.
– Hai người….Oa sao lại bỏ tôi hết rồi.
Thế là ba nhân vật chính đã bỏ đi để lại một mình JenRee buồn rầu than khóc cho một phút lỡ dại.
Ngoại truyện này là dùng để cho mọi người thư giản, cùng nhau xem tiếp tập sau nhé bảo đảm gây cấn hồi hộp. À quên, mọi người nhớ chuẩn bị khăn giấy nhé, nhiều nhiều vào..
– Để làm gì? – Hàn Phong lại chọt vào khác hẳn với tính cách lạnh lùng của hắn.
– Im lặng, sao lại ngắt lời tôi hả? – JenRee lau nước mắt cau có quát Hàn Phong.
– Ờ , làm thấy ghê. Nhi đi thôi.
Hừm, thấy ghét nói nhỏ nhé là dùng để lau nước mắt ấy. Vì sự nhiều chuyện của cặp đôi này JenRee quyết định sẽ cho họ đau khổ, hahaha.
Mọi thắc mắc hay có vấn đề gì về chuyện thì liên lạc với JenRee Nguyễn qua đường link facebook:
https://www.facebook.com/berry.last.73
Chương 52: Thực hiện ước muốn
Hàn phong thở dài, không biết nên nói gì vào lúc này lẳng lặng xoay người rời khỏi nơi đây. Bóng lưng cao lớn lại tỏ ra khổ sợ như thế khiến lòng tôi thắt chặt lại, đưa tay ra ý định níu giữ Hàn Phong nhưng vẫn là không thể.. bàn tay bất lực rơi vào không khí.
Cánh cửa đóng lại một thân mình cao lớn dựa vào, gương mắt lạnh như băng vào giờ phút này lại hiện lên sự xót xa ánh mắt nhíu lại. Hắn đã hoàn toàn không còn say, rất tỉnh táo. Trên bờ môi chỉ còn lại nụ cười nhạt, đưa tay rút ra một điếu thuốc bỏ vào miệng. Mùi khói xám xịt từ từ bay lên hòa quyện vào không khí, trong phút chốc gương mặt của hắn cũng từ từ chìm vào làn khói không còn nhìn ra được biểu cảm như thế nào. Cái đầu khẽ xoay nhẹ nhìn về bên cửa, vẫn là im lìm đóng kín lạnh lẽo phía sau lưng.
Bên trong, cũng có một người tựa vào bên cửa, nỗi đau đớn hiện rõ lên trong ánh mắt nhưng không còn cách nào khác. Không thể ở bên cũng không muốn tách rời cứ như vậy mà tự g
