àm chúng – Cô đưa cặp lồng lên nhìn, vẻ mặt tỏ rõ sự thất vọng.
An Lâm thở dài một cái rồi nói:
– Vậy anh chỉ ăn một chút thôi nhé? Anh không muốn lỡ hẹn.
Ánh mắt Khánh Lâm giây phút ấy như tỏa ra ngàn tia sáng lấp lánh. Cô không biết rằng chỉ cần anh ấy nói câu đó lại khiến mình vui đến như thế. Và cô cũng không biết, tình yêu có thể chi phối cảm xúc con người ta nhiều như vậy.
Trúc Diệp đến nhà hàng Việt theo đúng hẹn, nhưng đã ngồi vào bàn rồi mà An Lâm vẫn chẳng thấy đâu. Có lẽ anh ấy còn bận một ca bệnh nào đấy mà có đến muộn đôi chút. Nghĩ vậy, Trúc Diệp liền đưa tay nhìn đồng hồ và tự nói:
– Nếu 10 phút nữa anh ấy mà không đến thì mình sẽ gọi điện.
Trúc Diệp ngồi ngắm lẵng hoa nhỏ xinh được đặt ngay ngắn trên bàn. Cô đang nghĩ chốc nữa An Lâm đến, cô sẽ nói câu gì với anh. Để cho không gian giữa hai người được tự nhiên hơn. Giống như trước kia.
– Chị cần gì ạ? – Một cô phục vụ trẻ mặc chiếc áo dài thanh thoát bươc đến hỏi Trúc Diệp.
Trúc Diệp mỉm cười rồi trả lời:
– Tôi đợi bạn.
Trước kia, An Lâm không bao giờ lỡ hẹn. Và giờ đây, người chờ đợi chính là cô. Thiết nghĩ, những thời gian gần đây, quá nhiều chuyện xảy ra đã khiến nhiều thứ thay đổi. Cả An Lâm, một người không bao giờ để những thứ khác can thiệp vào tâm tư tình cảm mà cũng thay đổi một cách chóng mặt. Trúc Diệp thấy, anh bây giờ sao lại xa lạ hơn xưa. Dù cô đã cố gắng níu kéo lại, nhưng một phần nào đó, An Lâm xưa cũ đã đi xa một nửa.
Ngồi chờ thêm một chút nữa thì từ phía cửa, Khánh Lâm và An Lâm bước vào. Trông họ rất đẹp đôi nên ai cũng phải đánh mắt ra nhìn khẽ một cái. Còn trúc Diệp, cô đang lặng người quan sát.
Lại là cô gái hôm nọ, nhiều lần Trúc Diệp tự hỏi, rốt cục cô ấy có phải là bạn gái An Lâm không? Tại sao lại cứ mập mờ quan hệ với anh ấy như vậy?
An Lâm quay sang nói gì đó với Khánh Lâm, khiến mắt cô ấy hướng về phía Trúc Diệp theo một điệu dò xét. Rồi cuối cùng thì cô ấy cũng rời đi.
An Lâm ngồi xuống chiếc ghế đối diện Trúc Diệp giải thích:
– Cô ấy là chủ nhà hàng Việt này. Anh có quen biết nên vừa nãy đã cho cô ấy đi nhờ. Em chờ anh lâu chưa?
Trúc Diệp vốn không tin hai người chỉ là quen biết qua loa, nhưng cô cũng không dám hỏi nhiều. Cô nói thẳng vào vấn đề chính:
– Có chuyện gì vậy anh?
An Lâm chợt tắt đi nụ cười trên môi. Thay vào đó là vẻ mặt thoáng chút u sầu. Anh với tay gọi phục vụ, liệt kê vài món. Xong xuôi mới quay ra nhìn Trúc Diệp trả lời:
– Thực ra… có một chuyện, rất quan trọng.
Từ “quan trọng” được An Lâm nhấn mạnh ở cuối câu nói chợt kích thích sự tò mò của Trúc diệp. Nhưng cô biết, nếu anh ấy đã gọi cô ra đây, chắc chắn anh ấy nhất định sẽ nói, cho nên cô cũng không cần sốt sắng. Trúc Diệp cố tỏ ra bình tĩnh:
– Thế sao? Chuyện gì mà quan trọng vậy anh?
Giây phút ấy, An Lâm ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào đôi mắt của cô. Anh như muốn truyền đạt hết mọi cảm xúc không có từ ngữ nào có thể diễn tả được đến cô. Khóe môi anh mấp máy, những tưởng câu nói đã được thốt ra nhưng lại bị dồn nén vào trong. Sao mà khó nói quá. Đôi mắt anh càng ngày càng sâu thăm thẳm, vô đáy, cuốn lấy tâm trí người đang chăn chú nhìn vào đó, chờ đợi nó. Để nó cho cô biết được điều mà anh đang giấu kín.
Cuối cùng, câu nói ấy cũng được An Lâm thốt ra đầy khó khăn:
– Anh yêu em!.
Đọc tiếp Bước qua yêu thương – chương 17
Chương 17 – Khi anh nhớ cô thì cô nhớ ai?
Thời tiết vào thu dịu hẳn đi. Không còn cái nóng oi bức của mùa hè, không còn ánh nắng gắt cháy da cháy thịt xuyên suốt cả ngày nữa. Thay vào đó là những cơn gió mát nhè nhẹ thổi qua khiến lòng người ta cảm thấy thanh thản. Mùa thu, là mùa có nhiều cái tết nhất của người Việt Nam. Đó là tết quốc khánh và tết trung thu. Trong những ngày này, nhà nào nhà nấy rục nịch kéo nhau về quê ăn tết. Cho dù không phải là tết nguyên đán, nhưng hầu như ai cũng muốn ở cạnh người thân mình trong những ngày này. Vì đó là những cái tết của tình thân, của gia đình, của sự ấm no và hạnh phúc.
Tết trung thu năm nay của An Lâm, Nam Lâm và Trúc Diệp sẽ là cái tết trung thu đáng nhớ nhất của ba người! Hoặc cho dù có người không muốn nhớ thì cũng phải khắc cốt ghi tâm sang tận kiếp sau…
* * *
Đã hai ngày nay Nam Lâm không gặp Trúc Diệp, nói là hai ngày nhưng anh thấy lê thê như hàng thế kỉ đã trôi qua. Hai ngày nay, anh có chút công chuyện ở thành phố C – một vụ tham ô chấn động, người phạm tội không ai khác chính là