XtGem Forum catalog
Bước Qua Yêu Thương

Bước Qua Yêu Thương

Tác giả: Fly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324815

Bình chọn: 9.5.00/10/481 lượt.

cô mới trả lời:

– Vậy tạt qua siêu thị một lúc. Em cần mua mấy thứ để chuẩn bị bữa ăn.

An Lâm mỉm cười gật đầu. Khóe mắt anh dài ra tạo cảm giác ấm áp khi nhìn vào đó. Hoặc có thể là do một mình Trúc Diệp thấy như vậy vì cô đã yêu đôi mắt ấy 17 năm. Còn những người khác, khi nhìn vào đôi mắt đó, ngoài sự trầm mặc và một chút lạnh lùng ra thì họ không thấy gì khác nữa.

An Lâm và Trúc Diệp bước đi trong siêu thị, một số người đi qua có quay ra nhìn họ với ánh mắt ngưỡng mộ. Xét về ngoại hình thì họ trông thật đẹp đôi! Tính ra, Trúc Diệp không phải là một người con gái đẹp đến say đắm lòng người, nhưng vẻ thanh thoát của cô lại là một vẻ đẹp dịu nhẹ mà ít người con gái nào có thể có được. Còn An Lâm, anh đẹp trai là điều mà không ai có thể phủ nhận. Chất thư sinh, nho nhã, lịch lãm trong anh luôn khiến người ngoài hài lòng.

Đến hàng rau củ, Trúc Diệp quay ra nhìn An Lâm hỏi:

– Anh muốn ăn rau gì?

An Lâm đưa tay chọn lấy một ít cà chua, me, mùi và thìa là. Anh nói giọng nũng nịu:

– Anh muốn ăn canh cá do em nấu.

Trúc Diệp phì cười. Cô không biết trước và sau khi yêu, người ta có thay đổi hay không nhưng cô thấy An Lâm vẫn chẳng thể thay đổi được tính thích làm nũng trước mặt cô. Chỉ là đôi khi thôi, nhưng cô lại thích bộ dạng ấy của anh. Người ta nói đàn ông mà như vậy thì chỉ là một kẻ yếu đuối, không làm lên tích sự. Vậy mà An Lâm lại hoàn toàn khác, anh chỉ làm nũng trước mặt cô với số ít lần, những lần ấy không làm anh mất đi dáng vẻ đàn ông mà càng tô đậm lên một chút gì đó láu cá trong anh. Dáng vẻ lúc đó…rất giống Nam Lâm.

Giây phút nghĩ đến hình ảnh đó, nụ cười của Trúc Diệp chợt vụt tắt. Giống như một ánh sao rơi xuống biển. Vụt tắt đến không còn thấy dấu vết.

Sau đó, họ chọn thêm một ít rau cải nữa rồi mới chuyển sang gian hàng thịt cá. Suốt quá trình đó, dường như không còn cảm giác ấm áp nữa, thay vào đó là sự im lặng đến trầm mặc của hai ngươi. Cảm giác đó như đặt một khối băng ở giữa, khiến tất cả như lạnh lẽo, ngập ngừng hẳn đi.

Xe An Lâm dừng lại trước sân của chung cư Hoa Lệ. Anh mỉm cười chào bảo vệ, ông nở một nụ cười đáp lại rồi đi đến gõ gõ và cửa kính. Khi An Lâm hạ cửa kính xe xuống thì ông khẽ liếc mắt về phía Trúc Diệp nói:

– Hôm nay nhà cô tổ chức liên hoan sao?

Trúc Diệp mỉm cười:

– Liên hoan hai người bác ạ!

– Vậy sao tôi thấy em trai cậu cũng vào đây mà? – Ông bảo vệ lại quay ra hỏi An Lâm.

An Lâm nhíu mày:

– Em trai cháu?

– Phải!

An Lâm gắng nở một nụ cười tự nhiên rồi nói:

– Vâng! Hôm nay chúng cháu liên hoan.

Sau đó anh lái xe vào gara một cách nhanh chóng. Chiếc xe của Nam Lâm hiên ngang một chỗ đã trả lời cho tất cả những nghi vấn của An Lâm. Hóa ra là em trai anh đã đến đây thật. Nhưng là ai đã đưa chìa khóa cho nó? Không phải là Trúc Diệp chứ?

Trúc Diệp cũng cảm thấy bất an khi ông bảo vệ nói Nam Lâm đã đến đây. Để rồi nhìn thấy xe của Nam Lâm, nỗi sợ hãi ấy đã chiếm trọn tâm hồn cô. Cho dù An Lâm đã biết chuyện theo cô là không đáng có giữa cô và Nam Lâm, nhưng cô vẫn thấy sợ. Sợ gặp phải ánh mắt thất vọng và đầy hờn giận của An Lâm. Ánh mắt ấy cô đã nhìn thấy một lần. Cô không muốn gặp lại nó nữa, nó làm trái tim cô đau đến quặn thắt, đến không thể chống đỡ được.

Tuy nhiên, An Lâm lại không nói gì cả. Vẻ mặt của anh vẫn hoàn toàn bình thường, thậm chí khóe môi anh còn có một nụ cười rạng rỡ khi mở cửa xe cho cô. Điều này càng làm nỗi sợ hãi trong lòng Trúc Diệp tăng lên gấp bội phần. Cô có cảm giác là anh ấy đang gồng mình lên để chống đỡ, để chịu đựng, cố gắng không cho cô biết những phản ứng của anh ấy.

Trúc Diệp thở dài bước xuống. Cô không bước đi theo An Lâm mà đứng lặng lại, cô gọi anh:

– Anh An Lâm!

An Lâm tay đút vào túi quần, dáng vẻ lịch lãm nhưng lúc này sao lại thấy cô độc quá. Anh mỉm cười đưa một cánh tay lên vẫy cô lại rồi nói:

– Lại đây nào, em chậm quá. Muốn bỏ đói anh hay sao?

Trúc Diệp vẫn lặng im nơi đó. Cô ngước mắt nhìn anh, giọng nói cô run run:

– Em xin lỗi!

An Lâm bước lại phía Trúc Diệp, kéo cô vào lòng rồi ôm lấy cơ thể đang không ngừng run lên của cô. Cô ấy không khóc mà tại sao lại run đến như vậy? Anh đã làm nỗi sợ hãi trong lòng cô ấy lớn mạnh thành còn quỷ dữ như thế này ư?

– Trúc Diệp. Đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, anh hiểu mà. Đúng là anh có hờn giận nhưng anh biết em cũng rất khổ tâm. Không ai có lỗi cả, Nam Lâm cũng vậy. Chuyện Nam Lâm có chìa khóa n