XtGem Forum catalog
Bước Qua Yêu Thương

Bước Qua Yêu Thương

Tác giả: Fly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324900

Bình chọn: 7.5.00/10/490 lượt.

ông chủ tịch thành phố đó. Nam Lâm phải ở đó hai ngày để thẩm tra vụ việc sau đó bàn giao lại cho các sếp lớn để các sếp xử lí. Vì dù sao vụ án này cũng là tâm điểm trong mấy ngày qua, lại liên quan đến chủ tịch của một thành phố lớn. Người kinh nghiệm chưa nhiều như Nam Lâm không thể đảm đương nổi. Kể cả anh có nhận lấy trách nhiệm về mình thì cũng không ai dám cho anh gánh vác.

Lúc anh trở về thành phố cũng là lúc trời đã sẩm tối. Vào thu rồi cho nên trời đã tối nhanh hơn thì phải. Nền trời tim tím một mảng đằng xa, đo đỏ một chút ở phía gần mặt trời, còn có cả dải mây hình vảy tê tê chảy dài thành vệt trên đó. Tạo nên một bức tranh hài hòa về màu sắc và hình ảnh. Nam Lâm không lái xe về nhà mà đến thẳng luôn nhà Trúc Diệp. Những ngày qua, anh thấy nhớ cô vô cùng. Sợ rằng, nếu còn phải chịu đựng sự nhớ nhung thêm một phút giây nào nữa thì cái chết sẽ tìm đến anh ngay lập tức.

Nhiều lúc anh nghĩ mình đã sai, anh không nên đưa bản thân mình vào vòng xoáy tình yêu. Để đến lúc muốn thoát ra thì lại không thể, cho dù lúc đó có mệt mỏi thì anh cũng không có cách để chạy trốn. Người ta nói tình yêu chỉ là một loại bệnh, bệnh nan y. Mà đã là nan y thì sẽ không bao giờ khỏi! Nam Lâm thấy mình bây giờ đang bị căn bệnh ấy hoành hành. Nhớ, thương, đợi, chờ, vui, buồn, yêu, ghét…anh đều trải qua. Vì đắng và vị ngọt cũng không ngoại lệ, trước kia anh chưa bao giờ có những cung bậc cảm xúc này với một người con gái. Đó chẳng phải là yêu quá, yêu lắm thì là gì?

Chung cư Hoa Lệ hiện lên trước mắt, Nam Lâm mở cửa kính rồi đưa tay chào bảo vệ. Dù gì thì anh và An Lâm đã quen mặt với ông bảo vệ trung tuổi này rồi. Khi nhận lấy nụ cười lại của ông thì anh mới lái xe vào gara.

Tâm trạng của Nam Lâm hôm nay rất tốt, dịu mát như không khí trong trời thu này vậy. Nam Lâm có cảm tưởng đôi chân mình đang lướt chứ không phải đi, nó hoàn toàn nhẹ bẫng như một làn mây, chính anh cũng không hiểu là tại sao mình lại vui đến mức độ ấy. Có phải là vì sắp được gặp Trúc Diệp không?

Nam Lâm lấy chìa khóa ra mở cửa, sau cái đêm hôm ấy, anh đã tự ý lấy một chùm chìa khóa cho riêng mình. Bước vào nhà, thấy không khí có vẻ im lặng nên anh đoán Trúc Diệp đi làm chưa về. Việc này khiến Nam Lâm thấy hơi hụt hẫng, giống như một người đang chạy rất nhanh nhưng lại bị mất đà. Ngay lúc anh mong nhớ cô ấy, muốn ôm cô ấy vào lòng, ghì lấy đôi vai và để cho mùi hương cơ thể của cô cuốn lấy anh thì cô ấy đã ở đâu?

Nam Lâm thở dài rồi ngồi xuống ghế. Bây giờ thất vọng thì được thêm gì chứ? Được một gánh nỗi buồn nữa! Chi bằng ngồi đây đợi cô ấy về vậy. Nghĩ thế, Nam Lâm liền mở tivi để đốt cháy thời gian.

Trúc Diệp từ công ti bước ra, ánh mắt cô rạng rỡ một niềm vui khó tả khi phát hiện chiếc xe phía đằng kia là của An Lâm.

Đến tận bây giờ cô vẫn không thể tin nổi là An Lâm lại có thể nói ba từ đó với cô. Và đến bây giờ cô vẫn còn ngỡ là mình đang mơ. Nhiều lần, trong hạnh phúc, cô đã tự cấu nhẹ lên má để chắc chắn răng mình đang đứng giữa thế giới thực tại chứ không phải là ở một xứ thần tiên nào cả. Cũng phải thôi, mọi chuyện diễn ra một cách quá bất ngờ mà.

Trúc Diệp vẫn còn nhớ rõ cảm giác của mình lúc đó, khi An Lâm nhìn thẳng vào mắt cô và nói “Anh yêu em!” Một cơn sóng lòng đã vô tình và mãnh liệt xô lên trái tim cô. Khi ấy, cô ngỡ ngàng có, ngạc nhiên có, bàng hoàng có và một chút vui sướng nữa, nó cũng có. Cô tự hỏi, có phải An Lâm đang bị cái gì chi phối không? Giống như Nam Lâm chẳng hạn, khi anh ấy uống rượu, anh ấy nhất định sẽ tìm đến và nói yêu cô.

Tâm tư và tình cảm của Trúc Diệp rất mờ ảo. Giống như một tấm gương đặt trong một phòng tắm nước nóng. Dù cố lấy tay lau đi lau lại thì cái ta nhìn được vẫn chỉ là một khuôn mặt nhạt nhòa của chính mình. Trúc Diệp không hiểu trái tim mình, không hiểu tình cảm của mình. Cô rất yêu An Lâm, nhưng khi nhận lời yêu anh ấy, trong lòng cô lại nhói lên một thứ cảm xúc lạ kì. Kiểu như ngăn cản, kiểu như gào thét, dày vò. Thêm một chút sợ hãi hòa lẫn trong đó nữa. Tại sao? Tại sao đứng trước điều mà mình đã mơ mộng và ước ao suốt 17 năm qua cô lại ngập ngừng? Cô lại nhớ đến Nam Lâm?

Không phải là lạ lùng nữa, mà là đáng sợ. Cô sợ mình đã “có phần” yêu Nam Lâm mất rồi.

An Lâm mở cửa xe cho Trúc Diệp. Anh mỉm cười nói:

– Chúng ta sẽ về nhà ăn cơm chứ?

Trúc Diệp ngồi vào trong xe, đợi cho An Lâm cũng yên vị, lúc này