XtGem Forum catalog
Bước Qua Yêu Thương

Bước Qua Yêu Thương

Tác giả: Fly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324461

Bình chọn: 9.5.00/10/446 lượt.

câu. Tay chân gã khua liên tục như để giải tỏa áp lực, đôi mắt nheo lại hết sức khiến lớp biểu bì trên trán nhăn nhúm lại với nhau. Trông gã giờ đây giống như một con cá đã nằm trên thớt.

Nam Lâm bước dần về phía Hải Quý. Đế giày gõ xuống sàn làm vang lên những âm thanh lãnh khốc và tàn độc. Đôi môi anh nhếch lên, như cười mà không phải cười:

– Sao? Đã hiểu được cảm giác được tắm trong nỗi sợ hãi là thế nào rồi chứ?

Hải Quý chỉ tay về phía Nam Lâm lắp bắp:

– Mày…tốt nhất là đừng có đến gần tao.

Nam Lâm nhướn đôi mày như lưỡi kiếm sắc bén của mình lên hỏi:

– Bằng không?

– Bằng không…tao…tao sẽ gọi bảo vệ.

Vẫn sắc thải khinh miệt đến ghê sợ ấy, Nam lâm chỉ nhếch khóe môi của mình lên rồi nói:

– Hải Quý, rốt cục tại sao mày lại có thể ngồi lên được cái ghế giám đốc này? Đầu óc trì độn đến phát bực như vậy mà cũng dám đưa lưng ra đảm đương một công ti hay sao? – Nói đến đây, Nam Lâm rút ra một tấm thẻ rồi quăng xuống trước mặt Hải Quý – Mở to mắt chó của mày ra mà xem.

Hải Quý cúi mắt xuống nhìn, rồi như bị dội một gáo nước lạnh, đôi môi gã run run:

– Công an kinh tế sao?

Nam Lâm vẫn với vẻ cười nhạt ấy, anh ngồi xuống mí bàn làm việc của Hải Quý. Đôi mắt anh hiện đang ở trên hắn, khi nhìn xuống, có cảm tưởng như gã chỉ là một thứ gì đó bé nhỏ và ghê tởm.

– Sao? Mày định hỏi tao rằng mày đã gây nên tội gì đúng không?

Hải Quý nhìn Nam Lâm bằng đôi mắt dè chừng và sợ sệt. Nhưng miệng gã thì vẫn ngoan cố phun ra những lời nói không đáng nghe:

– Tao đã làm gì nào?

Nam Lâm bất ngờ giáng cho gã một cú đấm khiến gã đổ rạp người về phía sau. Ngay cả chiếc ghế to là vậy cũng bị lực cánh tay anh hất đổ. Đủ thấy sự phẫn nộ của Nam Lâm đang ở mức nào. Rồi như giọt nước tràn ly, Nam Lâm cuồng nộ lao ra và xốc Hải Quý dậy. Trong khi máu mũi của gã đang chầm chậm chảy ra từ mũi, Nam Lâm lại bất ngờ đấm liên tục vào khuôn mặt gã. Bàn tay nắm chặt lại và ra lực không nhẹ, các đốt xương cũng theo đó bị ảnh hưởng và đau rát. Nhưng dường như anh không còn để ý đến những việc đó nữa, trong mắt anh giờ đây chỉ là những tia thù hận lạnh đến thấu tim gan.

Chỉ vì tên khốn này mà người anh yêu nhất đã không thể là cô ấy của ngày xưa nữa. Chỉ vì tên khốn này mà người anh yêu thương nhất ngay đến sống cũng chẳng thiết. Chỉ vì tên khốn này…đã cướp đi một phần Trúc Diệp từ tay anh. Là thể xác, hắn dám dùng bàn tay dơ bẩn, ghê tởm của hắn động vào người con gái anh yêu thương nhất…

Hải Quý bị đánh đến không thốt ra một lời nào nữa. Cuối cùng hắn lịm đi vì đau đớn.

Nam Lâm dần ngừng lại, những giọt mồ hôi bắt đầu luồn chảy từ vầng trán và trượt theo sống mũi hiên ngang của anh. Ánh mắt dài phong lưu toát ra những tia vô tình và thù hận. Hàm răng trắng ẩn hiện dưới làn môi mỏng, quyến rũ theo từng nhịp thở. Nam Lâm giờ đây giống như ánh mắt trời cháy gắt, muốn nuốt chửng mọi thứ vào cơn thịnh nộ cháy rực của mình. Từng ngọn lửa tụ lại trong lòng tạo thành một quả cầu lửa đỏ chói, càn quét và thiêu đốt những gì mà mình căm hận và thù ghét.

Nam Lâm nặng nhọc đứng dậy, anh lấy điện thoại ra và gọi cho người có tên Thanh Phú. Ngay giây thứ ba, người đó đã bắt mày và nói:

– A, thằng khỉ này! Còn nhớ đến người bạn là tôi sao? Làm công an rồi là quên đám côn đồ này đúng không?

Như đã nói, Nam Lâm ngày xưa rất ngỗ ngược và ngang tàn. Người dân trong xóm thấy anh ở cùng đám bạn bất lương còn nhiều hơn cả lúc ở cùng gia đình. Với tính cách và khuôn mặt của Nam Lâm, làm đại ca của cả hội là một việc đương nhiên. Nếu không phải vì anh hoàn toàn có đam mê làm công an thì có lẽ giờ này, anh vẫn còn lông bông với lũ bạn này rồi.

Nam Lâm không còn tâm trạng để nói chuyện phiếm với Thanh Phú, anh nói vội:

– Chúng ta còn là bạn chứ?

– Dĩ nhiên rồi! Tôi lúc nào cũng coi cậu là thằng bạn thân. Nào, có chuyện gì vậy?

Nam Lâm không trả lời câu hỏi của Thanh Phú ngay, anh vẫn vòng vo một chút. Vì dù sao việc anh sắp nhờ vả có thể ảnh hưởng đến tương lai cuộc đời đời của Thanh Phú:

– Nếu như chuyện này có dính tới pháp luật thì sao?

– Nam Lâm, có phải cậu đang coi thường tôi không? Chúng ta đã là anh em tốt bao nhiêu năm rồi? Nếu như cậu có việc gì quan trọng thì cứ nói. Thanh Phú tôi xưa nay sống trọng nghĩa anh em, kể cả có phải nhảy vào nguy hiểm giúp cậu thì tôi cũng không từ chối. Vả lại, cậu cũng biết tôi sinh ra là để chống lại pháp luật mà – nói đến đây, Thanh Phú cười sảng khoái. Tiếng cười phách lối như thách thức tất cả.

Như đã an tâm, Nam Lâm hít một hơi rồi nói:

– Đến công ti X của thành phố A, tôi cần cậu.

– Được. Nhưng hãy nói cho tôi biết việc tôi phải làm.

Nam Lâm nhìn Hải Quý đang bất động dưới sàn, rồi gằn ra hai tiếng lạnh đến thấu xương:

– Giết người!!

Nhưng Nam Lâm biết, hiện thực luôn là hiện thực. Nó rất tàn khốc, và sẽ có lúc anh phải đối mắt với những tàn khốc, phũ phàng đó.

Sau khi Thanh Phú đến, hai người kéo Hải Quý đến một nơi và giết chết gã. Nam Lâm đã tự nhận mình là một con người ích kỉ và tàn độc, cho dù Hải Quý có chết thì anh cũng không bao giờ tha thứ cho gã.

Nam Lâm khẽ nhắm hờ đôi mắt hồi tưở