Polly po-cket
Bước Qua Yêu Thương

Bước Qua Yêu Thương

Tác giả: Fly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324423

Bình chọn: 7.00/10/442 lượt.

g dòng này cho cô? Một tay Trúc Diệp nắm chặt lấy mảnh giấy, một tay vội vàng kéo lấy người đầu bếp đang đứng trước mặt mình. Ánh mắt cô lộ rõ vẻ lo sợ, sợ để đã đánh mất một thứ gì đó và sẽ không bao giờ tìm lại được. Cô nói:

– Anh ấy đâu? Hãy nói cho tôi biết anh ấy đã đi đâu rồi?

Người đàn ông này đã hứa sẽ không để cho Trúc Diệp đuổi theo Nam Lâm, cho nên ông cũng chỉ lặng thinh khi Trúc Diệp đang không ngừng vồn vã hỏi.

– Xin ông! Hãy cho tôi biết là anh ấy đang ở đâu? Tôi xin ông! – Trúc Diệp không ngừng van nài. Nước mắt tự bao giờ đã giàn giụa trên má và ứ đọng nơi khóe mắt.

Chỉ tiếc rằng người đầu bếp này rất biết giữ lời, khi đã hứa là sẽ không bao giờ bội ước. Cho dù có thương cảm trước vẻ cầu xin của Trúc Diệp nhưng ông cũng không hé nửa lời. Bât giác, ông thở dài. Cảm thấy cuộc đời sao mà lắm chuyện bi ai và đau khổ đến vậy!

– Tất cả ngồi im! Cảnh sát đây!

Cả quán ăn như nhốn nháo hẳn lên khi một toán người mặc cảnh phục xông vào. Người đầu bếp đứng trước mặt Trúc Diệp cũng bất giác tỏ ra hoang mang và lo lắng. Ông nhẹ nhàng đi đến hỏi một người cảnh sát:

– Quán chúng tôi làm ăn hợp pháp, xin hỏi liệu có nhầm lẫn gì chăng?

Người cảnh sát nọ mắt vẫn nhìn xung quanh như để tìm gì đó, rồi quay sang nói:

– Chúng tôi muốn tìm một đối tượng có liên quan đến vụ giết người – nói đến đây, anh ta vội vàng mang một tấm ảnh lớn ra – ông có thấy người nào đã từng vào đây không? Theo như báo cáo của đội điều tra, chúng tôi nghi ngờ hắn đã vào quán của ông.

Người đầu bếp vẫn chỉ xuề xoà. Thật vậy, Nam Lâm trước khi bỏ đi đã thú nhận với ông rằng anh là tội phạm đang bị truy nã. Nếu không phải vì ánh mắt và giọng nói của anh rất thành khẩn thì ông đã giải anh ta đến đồn cảnh sát rồi. Cho nên, khi viên cảnh sát nói điều này thì cũng không làm ông thấy ngạc nhiên.

– Ầy, sao lại thế được chứ? Vậy thì các anh cứ khám thử xem chỗ chúng tôi có người này hay không?

Vẻ mặt của người đầu bếp hiện lên muôn phần thách thức và chờ đón khiến cho người cảnh sát nọ bắt đầu tin tưởng ông ta. Nhưng rồi anh ta vẫn hô to:

– Lập tức khám xét thật kĩ nơi này.

Ở một bàn nào đó, Trúc Diệp mặt cắt không còn giọt máu. Khoé môi cô run lên bần bật rồi cuối cùng lại bị ghìm chặt dưới hàm răng khiến nó túa máu đỏ. Ánh mắt sợ hãi đến thất thần, những giọt nước mắt vừa rồi còn đang thấm đượm bờ má thì giờ đây đã khô không còn một giọt. Là vì đã không còn nước mắt hay vì quá sợ hãi và lo lắng mà ngay cả khóc cũng không được? Bàn tay cô từ từ đặt lên làn môi nhợt nhạt, hơi thở gấp gáp nhưng vẫn không đủ để cung cấp cho lá phổi đang đau buốt từng hồi. Thâm tâm cô giờ đây rối loạn, vụn nát…Kia, chẳng phải là ảnh Nam Lâm hay sao?

Trúc Diệp bần thần cả người đi, đôi chân như bị chôn tại chỗ. Cô rất muốn chạy ra hỏi người cảnh sát đó vì sao lại truy tìm Nam Lâm. Anh ấy là người tốt, anh ấy đâu có giết người! Tuyệt đối không phải như những gì người cảnh sát đó nói. Lúc này, dường như Trúc Diệp chỉ muốn gào lên để biện minh cho sự trong sạch của Nam Lâm. Nhưng sự nghẹn ngào ứ đọng dưới vòm họng như chèn lấy mọi tiếng nói, mọi hơi thở của cô.

Nhưng không hiểu sao, nơi sau kín nào đó nhất trong cô vẫn đang tự hỏi: Chẳng lẽ, Nam Lâm giết người thật sao?

Vừa lúc đó, mấy viên cảnh sát đã lục soát xong. Quả nhiên là không có Nam Lâm, người cảnh sát nọ như là chỉ huy của những viên cảnh sát này vội vàng nói:

– Thành thực xin lỗi vì đã làm phiền ông!

Người đầu bếp phẩy tay ra vẻ không để bụng:

– Có gì đâu chứ! Các anh yên tâm, nếu gặp tên tội phạm này thì tôi sẽ lập tức bắt đến đồn cảnh sát cho các anh. Tội gì mà không lấy công!

Người cảnh sát chỉ cười rồi ra lệnh cho những người khác ra khỏi quán.

Trúc Diệp lúc này mới dám bước đến nói với vị đầu bếp này:

– Là thật sao? Anh ấy…là thật sao?

Ông ta không trả lời, chỉ lặng lẽ cúi đầu như ngầm khẳng định.

Trúc Diệp bỗng chốc như bị rút mất hồn phách, cô đứng im như một bức tượng bất tử và thê lương. Mái tóc dài ủ rũ xoã xuống cùng tâm trạng, đôi mắt buồn bị hàng mi phủ lên một nỗi đau đến tột cùng. Làn môi vẫn không ngừng túa ra những giọt máu tươi, ngấm cả vào khoang miệng. Từ đó, vị tanh nồng như một cơn sóng bắt đầu ồ ạt kéo vào chiếm lĩnh vị giác và khứu giác.

Cô không tin, có chết cũng không bao giờ tin những gì đang xảy ra trước mắt là thật! Là như vậy sao? Anh ấy đã phạm tội thật sao? Anh ấy là công an mà, anh ấy là người luôn đứng về phía lẽ phải cơ mà! Là ai đã làm anh ấy tức giận đến nổi phải làm việc ấy?

Anh ấy đã bỏ rơi cô để chạy trốn, anh ấy đã không cần cô nữa. Rằng những lời anh ấy viết trên mảnh giấy nhàu nát kia chỉ là một lời nguỵ biện để cô được yên lòng. Trúc Diệp không ngừng chế giễu, rồi dằn vặt, rồi đau khổ…Từng thứ một, cứ lần lượt tiếp diễn như cưỡng bức hạnh phúc và hi vọng mong manh đến trong suốt của cô.

Giây phút này đây, điều Trúc Diệp muốn làm nhất là chạy theo anh. Anh ấy không cần cô nhưng cô cần anh ấy. Bây giờ cần, sau này cần và mãi mãi vẫn cần. Dù cho cả thế giới này có sụp đổ dưới chân, dù cho anh ấy có làm điều gì ác hơn nữa thì anh ấy vẫn là