XtGem Forum catalog
Bước Qua Yêu Thương

Bước Qua Yêu Thương

Tác giả: Fly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324540

Bình chọn: 8.5.00/10/454 lượt.

sao? Hồi đó em ghét anh lắm mà? Anh tưởng em thích những món mà An Lâm nấu cho em ăn hơn. Chẳng phải em cũng từng tuyên bố: Món mì úp của An Lâm là ngon nhất hay sao?

Trúc Diệp càng thêm xấu hổ, cô nhăn mặt quát:

– Anh Nam Lâm…

Rồi nhận lấy nụ cười thỏa mãn của Nam Lâm. Trúc Diệp hậm hực nói:

– Hồi đó thực chất em nói dối đấy. Món em cảm thấy ngon nhất chính là những viên cá chiên mà anh mua cho em. Em còn nhớ rõ, hôm đó trời rất nóng, anh chơi cùng đám trẻ con trong xóm mệt đến nỗi mồ hôi tuôn như tắm. Nhưng lại không quản mệt mỏi mà đưa em đến quán vỉa hè để ăn cá viên. Thật sự lúc đó, trong lòng em thấy rất ấm áp. Sự ấm áp đó em chưa một lần cảm nhận được từ phía An Lâm.

Nam Lâm nhìn cô đầy nét trầm mặc và ưu tư, bỗng dưng trong anh trào lên niềm tiếc nuối vô hạn. Thời gian anh ở bên cô ấy càng ngày càng ngắn, phải làm sao mới hòa loãng được nó đây?

Thốt nhiên, tiếng chuông điện thoại reo vang làm Nam Lâm giật mình. Màn hình nhấp nháy tên Thanh Phú khiến Nam Lâm không khỏi hoảng hốt. Là nỗi sợ hãi khi phải buông tay cô ấy ra…

Nam Lâm cố gắng cười với Trúc Diệp nói:

– Em ngồi đây đợi anh, anh ra nghe điện thoại.

Trúc Diệp dường như cũng phát hiện ra nét khác thường trong đôi mắt anh. Nhưng cô lại nghĩ cuộc điện thoại đó là của đồng nghiệp gọi đến do có việc nên không ngăn anh ở lại. Ánh mắt cô chỉ nhìn theo bóng dáng anh xa dần rồi khuất hẳn sau cánh cửa của tiệm cơm.

Nam Lâm nhìn ngắm một hồi sau đó mới nghe máy:

– Thanh Phú, chẳng phải đã nói là đêm nay sao?

Giọng nói trong điện thoại vang lên đầy hấp tấp:

– Không kịp đâu, họ đang truy tìm chúng ta rồi.

Nam Lâm nhíu mày:

– Thật là sẽ không kịp sao?

– Thật!

Nam Lâm chết lặng hồi lâu. Vậy là thời gian không những không bị hòa loãng mà còn dày đặc lại. Đã hết rồi! Thời khắc anh phải buông tay cô còn đến nhanh hơn cả cái chết. Hóa ra, dù đã dặn lòng sẽ chấp nhận nhưng rồi cũng vẫn phải hối tiếc. Nam Lâm nhìn vào bên trong tiệm ăn, khoảng cách giữa anh và cô giờ đây đã không thể nào với tới. Ngay cả ánh mắt cũng không thể chạm đến nhau. Tất cả như lùi dần, xa dần…mặc kệ mọi níu kéo và tiếng gọi của cả hai.

Ngay lúc này, Nam Lâm cảm thấy khóe mắt như có thứ gì đó sắp trào ra. Nhưng khi tay anh vuốt nhẹ thì lại ngỡ ngàng, hoàn toàn chẳng có gì. Nam Lâm tự giễu bản thân bằng nụ cười nhạt chua xót, hóa ra anh thảm đến nỗi không có nước mắt để mà rơi. Anh tự hỏi: Ông trời cố ý đùa cợt đời người, rốt cuộc đã cho anh những gì ngay từ khi sinh ra?

Sau đó, Nam Lâm nhẹ nhàng đi vào trong khoang bếp của tiệm ăn. Anh đang cố gắng không để cho Trúc Diệp nhìn thấy.

Nam Lâm đưa một khoản tiền cho ông chủ ở đó, rồi anh nhìn ra phía bàn mà Trúc Diệp đang ngồi. Bất giác, anh nhìn thấy nét chờ đợi trong cô.

– Giá như em đừng chờ đợi anh thì sẽ tốt biết bao – Nam Lâm đau khổ tự lẩm bẩm.

– Hả? Cậu nói gì? – Ông chủ tiệm khó hiểu hỏi Nam Lâm.

Nam Lâm không trả lời câu hỏi của ông ta, anh đi lòng vòng rồi kiếm một mảnh giấy và một chiếc bút. Viết vội lên đó vài dòng chữ nghiêng đổ, thê lương rồi đưa lại cho ông chủ. Anh nói:

– Xin ông! Hãy làm cho cô ấy một món.

Ông chủ tiệm nhướn mày hỏi:

– Món gì?

– Cá viên chiên! Làm thật nhiều…Cho dù cô ấy không ăn hết cũng phải làm thật nhiều. Để cô ấy không đau khổ mà nhìn về hiện tại nữa – càng nói, giọng Nam Lâm càng nhỏ dần. Rồi anh cũng ngẩng mặt lên cố gắng nói tiếp – Còn nữa, nhờ ông chuyển những dòng này đến cô ấy giúp tôi. Nói rằng tôi không thể tiếp tục ở bên cô ấy được nữa. Và…

Ông chủ tiệm ăn vẫn chờ đợi thỉnh cầu tiếp theo của Nam Lâm. Nhưng anh lại không nói gì tiếp. Chỉ còn lại một khoảng không im lặng mà đến chính ông cũng cảm thấy chơi vơi và nghẹn ngào.

– Và xin ông hãy ngăn cô ấy lại nếu như cô ấy đuổi theo tôi!

Đọc tiếp Bước qua yêu thương – chương 27

Chương 27 – Truy tìm.

Đã lâu không thấy Nam Lâm trở lại, Trúc Diệp có phần lo lắng. Không biết anh ấy đang nói chuyện điện thoại với ai mà lâu như vậy. Lúc này, trong lòng cô đang dấy lên một dự cảm chẳng lành. Cuối cùng, Trúc Diệp đứng dậy toan ra ngoài xem thế nào. Đúng lúc đó thì một người đàn ông trung niên mặc bộ đồ đầu bếp còn hơi mùi dầu mỡ bước đến, trên tay ông là một đĩa cá viên chiên rất lớn. Trúc Diệp nhíu mày tự hỏi không biết có phải ông ấy đến nhầm bàn không.

– Cô là Trúc Diệp? – Ông ta nhướn mày hỏi.

Trúc Diệp gật đầu:

– Vâng, có chuyện gì sao?

Người đàn ông đó cười xuề xoà rồi đặt đĩa cá viên xuống. Sau đó ông ta nói:

– Có một cậu thanh niên đã đặt đĩa cá viên và cậu ấy còn nhờ tôi chuyển đến cô mảnh giấy này nữa.

Trúc Diệp tỏ vẻ không hiểu nhưng cô vẫn nhận lấy mảnh giấy từ tay người đàn ông đó. Cô chăm chú nhìn vào từng nét chữ quen thuộc in hằn trên mặt giấy:

“Có một điều mà anh chưa bao giờ dám nói với em, vì sợ mình không đủ sức để làm điều ấy: Anh sẽ mãi yêu em như vậy!

Nam Lâm”

Trúc Diệp hoang mang nhìn đĩa cá thơm phức đang bốc hơi nghi ngút trên mặt bàn, rồi cô lại nhìn vào mảnh giấy mà Nam Lâm đã để lại. Rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Tại sao anh ấy lại dặn đầu bếp làm cho cô thứ này? Tại sao lại viết nhữn