pacman, rainbows, and roller s
Bước Qua Yêu Thương

Bước Qua Yêu Thương

Tác giả: Fly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324254

Bình chọn: 8.00/10/425 lượt.

xảy một chút là có thể sẽ lao ngay xuống vực sâu thăm thẳm kia ngay lập tức.

Nhưng hình như, Trúc Diệp vẫn không để ý đến những nguy hiểm đang rình rập ấy. Ánh mắt cô như những vì sao xa xôi nơi vùng trời u tối, những tia ấm áp và yêu thương hiện lên trong khoé mắt, chất chứa và tràn đầy. Đôi mắt đẹp ấy giống như được tạo nên từ muôn ngàn vì tinh vân sáng ngời nhất trong vũ trụ bao la mà thành.

Đến tận bây giờ Trúc Diệp cũng không thể tin những gì mình đang trải qua là thật. Khi hình dáng anh xuất hiện ngay trong ánh mắt cô, khi mà giọng nói ấm áp cứ như dòng sông thu luồn chảy nhẹ nhàng vào tâm hồn, khiến cho nó trở nên mềm mại và yên bình. Khi mà đôi bàn tay cô và đôi bàn tay anh cùng đặt, niềm tin yêu thương tưởng chừng đã vụt tắt, bỗng chốc lại bừng lên rồi bung toả một cách mãnh liệt…Cô đã tưởng những điều xa xỉ đó chỉ có trong mơ, chỉ có ở phía bên kia của giọt nước mắt, chỉ có ở bến bờ yêu thương mà mình mãi mãi chẳng đặt được chân tới.

Nhưng.

Hoá ra tất cả lại là thật đấy thôi. Anh ấy đây! Anh ấy đã ở trước mặt cô, đã nắm chặt lấy tay cô và không bao giờ bỏ rơi cô nữa.

Cho dù đó chỉ là những lời nói đầu môi, cho dù chỉ là những lời nói làm cô yên lòng thì cô vẫn nhắm mắt mù quáng mà tin anh. Vì đối với cô, anh quan trọng hơn tất cả những yên bình và hạnh phúc của bản thân. Vì đối với cô, anh chính là những yên bình và hạnh phúc đó. Có anh, cô sẽ không chìm trong đau khổ.

Nam Lâm bình tĩnh lái xe, ánh mắt nghiêm nghị nhìn về phía trước. Trong biển mắt ấy, thứ ánh sáng hiên ngang kia có bao giờ lụi tàn? Dường như nó đã là một yếu tố không thể thiếu, không thể nào tách rời đôi mắt anh. Nam Lâm trầm mặc nhìn con đường dài hun hút phía trước, cuộc đào tẩu này lẽ ra sẽ không hồi hộp và sợ hãi đến như vậy. Nếu như anh hoàn toàn có thể dứt ra khỏi Trúc Diệp. Nhưng không, đó chỉ là “nếu” mà thôi. Làm sao mà anh có thể để cô ấy lại một mình cơ chứ? Ừ thì cứ cho là anh ích kỉ đi. Anh thà để cô ấy và mình chịu chung cảnh tù túng còn hơn là để cô ấy cô độc ngoài xã hội đầy toan tính và âu lo kia. Anh thà để mình là một kẻ phóng khoáng thả dư tình cảm và lòng vị tha của bản thân còn hơn là một con nợ suốt đời của cô ấy. Anh không muốn như vậy! Anh đã nói là mình sẽ yêu cô đến hết cuộc đời, đã nói là sẽ che chở cho cô ấy. Chính vì lẽ đó, dù có chết anh cũng phải mang cô ấy theo cùng.

Và anh biết, Trúc Diệp cũng muốn như vậy!

* * *

Cách ngày đám cưới của Mạnh Đức và Dương Thuỳ một ngày.

Dường Thuỳ đi ra lại đi vào vẻ thấp thỏm không yên, trong lòng cô như có lửa đốt vậy. Tại sao Trúc Diệp lại mất tích đến không còn dấu vết như thế? Ngay cả An Lâm cũng không biết chị ấy đã đi đâu.

– Mạnh Đức, anh nói xem, chị ấy có thể đi đâu được?

Mạnh Đức cũng bị Dương Thuỳ làm cho rối tinh rối mù suốt mấy ngày qua. Đã nhiều lần anh phải gắt lên nói Dương Thuỳ hãy bình tĩnh nhưng dường như vẫn không có tác dụng. Cô không nghe lời anh một chút nào. Với anh, cô chính là con ngựa hoang chưa được thuần chủng.

– Dương Thuỳ, em để cho anh yên một ngày có được không? Anh cũng đang lo lắng chẳng kém gì em đâu. Nhưng chúng ta đã hỏi hết những người có thể hỏi rồi còn gì!

– Còn một người mà chúng ta chưa hỏi – Dương Thuỳ nói vẻ tư lự.

– Ai?

Câu hỏi đặt ra rồi lại rơi vào trạng thái yên lặng. Giống như đã bị nuốt chửng vào khoảng không gian tĩnh mịch, ngay cả một vệt mờ cũng không còn. Phải rất lâu sau, không biết là thời gian đã trải qua bao nhiêu lâu, Dương Thuỳ mới hé môi nói:

– Nam Lâm!

* * *

Chỉ cách nhau một cánh cửa, nhưng dường như lại là hai thế giới khác nhau. Nơi đây, không có mùi thuốc tẩy trùng nồng nặc như ở bên ngoài, sự yên lặng có chút đau thương cũng không thấy vương vất trong không khí này. Căn phòng làm việc của An Lâm cứ như vậy bị thu nhỏ dần vào ánh mắt của hai con người nơi đây: An Lâm và Khánh Lâm.

Khánh Lâm khoé mắt đỏ hoe, dường như cô đã khóc rất nhiều. Đôi môi run rẩy, sưng tấy như đã bị hàm răng giày vò quá lâu. Cô nói giọng cầu xin. Rất chân thành:

– Anh An Lâm, em xin lỗi!

An Lâm trước mắt như không phải An Lâm bao dung và độ lượng của thường ngày. Vẻ mặt anh rất thản nhiên và lãnh cảm, lúc này đây, anh giống Nam Lâm – em trai anh hơn. Hình như lời xin lỗi kia không làm anh lung lay, ngay đến một tia sóng xúc động cũng chẳng buồn gợn lên trong biển mắt. Anh chăm chú vào tờ bệnh án rồi nói:

– Xin cô hãy giữ thể diện! Tôi cần có không gian riêng để làm việc.

– Em…Em thực sự không có ý đó. Là do…

Nói đến đây, Khánh Lâm đột nhiên dừng lại. Giống như sự nghẹn ngào đã chèn lấy thanh quản cô, ngăn không cho cô nói ra những tâm sự thầm kín. Trù trừ giây lát, nhưng rồi cô cũng nói:

– Là do em đã quá yêu anh rồi. Xin lỗi! Nếu biết yêu anh là có tội như vậy thì em tuyệt đối sẽ không dại dột mà yêu anh.

An Lâm lúc này cũng chịu ngẩng mặt lên nhìn Khánh Lâm. Giây phút đó, anh cảm thấy trong ánh mắt kia, ngàn tia vui sướng toả ra khi anh nhìn. Chỉ cần anh chịu nhìn cô, cô cũng vui vẻ và hạnh phúc như vậy sao?

– Cô muốn nói gì nữa không?

Khánh Lâm nghe giọng điệu vẫn chẳng khấm khá hơn của An Lâ