Old school Easter eggs.
Bước Qua Yêu Thương

Bước Qua Yêu Thương

Tác giả: Fly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324274

Bình chọn: 10.00/10/427 lượt.

m, đôi mắt vừa rồi còn vui sướng, hân hoan và hạnh phúc, thì giờ đây, nó lại mang một vẻ buồn rầu và chán nản.

– Em…

Không hiểu sao lúc này, An Lâm lại cảm thấy có chút thương tâm. Cô ấy cũng không có làm gì hại anh, chỉ là theo đuổi anh một cách ngốc nghếch mà thôi. Cô ấy cho rằng nếu gây dựng sự nghiệp “hộ” anh thì có thể sẽ khiến trái tim anh hướng về cô. Chỉ cần mang cho anh chút vinh hoa là anh có thể mừng rỡ mà bám lấy cô. Nhưng cô lầm rồi, anh không cần những thứ đó. Thật đấy! Thứ anh cần là sự công bằng và sự chân thành vốn có.

– Cô Khánh Lâm, hình như cô đang hiểu lầm điều gì có phải không? – An Lâm điềm đạm nói.

Khánh Lâm có chút không hiểu, cô cau mày hỏi lại:

– Là sao cơ?

An Lâm thở dài:

– Cô cũng biết rõ tình cảm của tôi mà, tại sao lại vẫn cứ hi vọng?

– Em…

– Cô biết không? Đã có một lần, tôi mơ thấy cô – An Lâm thành thật – tôi đã nghĩ là mình thích cô rồi cũng nên. Nhưng hình như tôi rất ngu ngốc thì phải. Tôi không phần biệt được giữa mến mộ và yêu, thích. Giấc mơ đó, tôi là khách, đến dự lễ cưới của cô.

Khánh Lâm chết sững, không ngờ An Lâm lại nói ra những lời như vậy. Tim cô như khối thuỷ tinh cứng cỏi mà lại dễ vỡ tan. Cứ nứt dần rồi toác ra, mảnh vỡ lại găm vào hồn cô khiến cô đau đớn đến không thể gượng nổi. Cô nhìn An Lâm, người mà cô đã trót yêu mến ngay từ cái nhìn đàu tiên. Sao mà anh lại xa vời quá, anh lại cao quá, cô sẽ không bao giờ chạm được vào anh.

Phải, đã có những lúc cô lầm tưởng mình đã bắt kịp anh. Cô tự đắc và cô đã kiêu hãnh với cuộc đời biết bao. Nhưng giờ đây, những câu nói này của An Lâm đã làm những bức tường kiêu hãnh yếu đuối ấy sụp đổ. Tự hỏi, biết bao giờ cô mới dựng nó lại được đây?

– Anh…em… – Khánh Lâm ấp úng không tìm được lời nào để nói. Cô cảm thấy, giờ đây dù có nói ra lời nào thì cũng đều khó nghe.

An Lâm lại buông một tiếng thở dài, dường như anh khá mệt mỏi:

– Khánh Lâm, chức vị trưởng khoa này thật sự tôi không thể đảm đương nổi. Tôi đã nói với viện trưởng rồi, tôi sẽ trở lại vạch xuất phát và sẽ cố gắng. Tôi không phải là từ bỏ, chỉ là tôi muốn bước đi trên chính đôi chân của mình. Dù thành công hay thất bại thì tôi cũng cam tâm và quyết sẽ không hối hận.

– Vâng!

Một câu nói nhẹ nhàng và êm dịu ấy thôi, dường như cơn sóng lòng trong An Lâm có hơi lăn tăn và gợn khẽ. Khi nghe cô nói vậy, anh thấy tâm hồn mình như ấm áp lạ thường. Nó giống như một sự động viên, khích lệ vậy. Nhưng An Lâm cũng không biểu hiện gì nhiều, anh nói:

– Nếu không còn việc gì nữa thì chúng ta hãy gặp nhau sau đi.

Khánh Lâm nhìn An Lâm bằng một vẻ bất lực, cô sẽ phải từ bỏ thật sao? Cô không muốn như vậy!

Người con gái ấy xoay người rồi mở cửa bước ra ngoài. Để lại nơi đây những tình cảm dạt dào không biết gửi vào đâu. Đành nhờ ai đó cất hộ thôi, một ngày nào đó cô sẽ quay lại đón lấy từ tay anh.

* * *

Trong đêm tối, tàn thuốc đỏ loé sáng vẽ một đường trong không trung rồi bị làn khói làm cho mờ ảo. An Lâm rất ít khi hút thuốc, chỉ những lúc tâm trạng nặng nề, âu lo hay gặp áp lực thì anh mới tìm đến thuốc lá để khuây khoả. Là một người bác sĩ, lại chuyên về tim mạch, anh tất nhiên phải hiểu rõ tác dụng của thuốc lá nếu như lạm dụng nó. Nhưng giờ đây, tất cả những ngăn cản hay đe doạ của bản thân cũng không làm anh lưu tâm. Thứ anh muốn nhất và chú ý nhất lúc này chính là ý nghĩ: Để bản thân bị khói thuốc nhấn chìm.

Việc gì đã khiến một con người có lí trí kiên cường như an Lâm lại phải đổ gục như vậy? Chỉ có anh mới hiểu mà thôi!

Đã bao nhiêu ngày rồi nhỉ? Ngày mà anh xa Trúc Diệp. Anh còn nhớ như in giọng nói của cô ấy trong điện thoại.

– Anh sống mạnh khỏe nhé! Chúng mình không biết đến khi nào mới gặp lại…- rồi chỉ còn tiếng tút dài đơn độc và lạnh lùng vang lên.

Sau đó, anh nhận được một tin nhắn của cô. Tin nhắn đó rất dài:

” Em, là một đứa con gái ngu dốt anh ạ! Có lẽ vì thế mà em không cảm thấy hối hận. Ngay cả khi chấp nhận bỏ dở tương lai để đi cùng anh ấy. Anh, đã bao giờ anh nhìn thấy chòm sao Gemini chưa? Anh đã từng kể cho em về chòm sao đó – Là chòm sao mang trong mình câu chuyện của cặp song sinh Castor và Pollux, con trai của Leda và Swan (mình có đọc đâu đó, hình như Swan là thần Zeus cải trang). Tính cách của họ hoàn toàn trái ngược nhau anh nhỉ? Và anh còn nói anh với Nam Lâm giống như cặp song sinh đó vậy. Tuy trái ngược nhưng vẫn có thể dung hợp được với nhau. Ngày xưa, em vẫn không hiểu tại sao anh lại bao dung và yêu quý Nam Lâm như vậy. Và, bây giờ thì em đã hiểu, là do anh ấy quá đáng thương!

Anh, ngày mai sắp đến rồi đấy. Cuộc đời vẫn cần có anh. Đừng vứt bỏ nó giống như em. Hãy vẫn là anh trai của em nhé?”

An Lâm lại rít một hơi thuốc nữa, cảm thấy cổ họng bỗng nhiên bỏng rát vì hơi thuốc này. Nhưng nó lại làm anh như bừng tỉnh khỏi cái ý nghĩ đang luẩn quẩn không thấy lối ra kia. Trúc Diệp đã đi với Nam Lâm. Phải rồi, người cô ấy yêu là Nam Lâm. Ngay từ những ngày đầu tiên, anh đã có cảm giác trái tim cô ấy sẽ trao cho đứa em trai ngỗ ngược kia. Nhưng tại sao bao nhiêu năm qua, anh vẫn luôn tự dối lòng mình, cố gắng và