Teya Salat
Bước Qua Yêu Thương

Bước Qua Yêu Thương

Tác giả: Fly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324221

Bình chọn: 7.00/10/422 lượt.

ép buộc bản thân không được chấp nhận? Thật là nực cười.

An Lâm nhếch môi lên cười nhạt một điệu. Cảm giác tự chế giễu bản thân mình thật chua xót. Giống như tự mình xát muối lên vết thương vậy. Rất thống khổ!

Hôm qua, Nam Lâm đã gọi điện cho anh. Và, anh đã giận dữ, anh đã bất lực…rất nhiều, rất nhiều những thứ cảm xúc hỗn tạp khiến anh không thể nào sắp xếp.

Thôi vậy, cũng không nên nhớ đến và cũng không nên giãi bày. Số phận đã vậy, cũng đành bất lực mà buông xuôi. Suy cho cùng, ông trời cũng không phải là tàn nhẫn đến cùng cực khi vẫn chừa lại chút ánh sáng cho Nam Lâm. Ánh sáng đó chính là Trúc Diệp.

Trong đêm tối, giọng nói khản đặc vì thuốc lá của An Lâm vang lên như khiến không gian đặc quánh lại:

– Em trai, em gái! Nhất định chúng ta sẽ gặp lại. Phải không? Cuộc đời sẽ chẳng có giấc mơ nào kéo dài, cho nên sẽ sớm thôi. Anh sẽ đợi!

* * *

Nam Lâm cho xe dừng lại tại một nhà nghỉ bên rìa đường. Hình như nhà nghỉ này làm đã lâu năm, trông rất cũ kĩ và thô sơ. Và dường như họ cũng biết khách vào đây cũng không nhiều cho nên không buồn mà tu sửa lại. Xung quanh nhà nghỉ, những đám bụi lau mọc lên như một bức tường thành ngăn cách với đường cái. Không gian yên ắng tĩnh mịch chỉ có tiếng côn trùng râm ran trong đám cỏ dại. Vùng trời thấp thoáng vài ngôi sao xa mờ chẳng đủ làm dậy lên vẻ huyền ảo vốn có của trời đêm, mà chỉ làm tăng thêm vẻ u ám cho nó. Bức tường của ngôi nhà đã bị rêu phong phủ kín. Như một lớp áo cũ bị thời gian bào mòn.

Nam Lâm tắt máy rồi quay sang Thanh Phú:

– Nghỉ ở đây là tốt nhất.

Thanh Phú nhìn hờ hững vào ngôi nhà ấy rồi nói:

– Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, ở đây chưa chắc đã….

Còn chưa kịp nói xong thì Trúc Diệp đã lên tiếng:

– Không sao đâu, chúng ta nghỉ lại đây đi.

Cô rất lo lắng cho sức khoẻ của Nam Lâm, mấy ngày nay anh ấy cứ lái xe triền miên suốt. Ăn uống không điều độ khiến khuôn mặt càng xanh xao và lộ vẻ mệt mỏi. Giờ đây, cứ mỗi lần nhìn anh là một lần cô không kìm được nòng mà nén thở dài. Trong lòng như thấy xót xa!

– Em đang lo lắng cái gì vậy?

Trúc Diệp giật mình vì câu nói của Nam Lâm. Cô nhìn anh đặt hành lí xuống, đóng cửa phòng lại và đi đến chỗ cô rồi cô mới trả lời:

– Anh không mệt sao?

Nghe Trúc Diệp nói vậy, Nam Lâm khẽ cười. Khi cười, vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt anh như tan biến hết thảy:

– Theo em thì anh có mệt không?

Trúc Diệp bị hỏi ngược lại bỗng không nói được gì, rồi cuối cùng cô cũng gật đầu:

– Có.

– Thế mà còn hỏi sao?

Trúc Diệp cau mày lại rồi giận dỗi bước về phía giường. Cô chỉ là muốn quan tâm anh thôi, anh lại không thèm để ý đến sự quan tâm ấy của cô mà còn vặn vẹo lại. Cô sao có thể không tức giận cơ chứ?

Nam Lâm nhìn cô rồi lắc đầu cười, cũng may là cô ấy vẫn còn biết giận dỗi. Nếu như một ngày, ngay cả giận dỗi anh cũng không còn thấy trên khuôn mặt thanh tú kia nữa thì…Nghĩ đến đây, Nam Lâm thở dài rồi lấy quần áo đi tắm.

Trúc Diệp nghe tiếng nước xả trong lòng dâng lên cảm giác bồi hồi khó tả. Tim cô bỗng dưng đập mạnh, trong đầu phảng phất những ý nghĩ không đáng có khiến cho cô đỏ bừng mặt. Tại sao trong hoàn cảnh này cô có thể nghĩ ra đuợc những thứ ấy kia chứ? Nguy hiểm và những khó khăn còn đang rình rập vậy mà…

Tuy nhiên, Trúc Diệp vẫn không thể nào xua tan được những ý nghĩ đó đi. Ánh mắt cô không nén được mà nhìn về hình dáng cao lớn sau cánh cửa. Tiếng nước xả như mang cả làn hơi ấm luồn lách vào từng tế bào trong Trúc Diệp. Khuôn mặt cô càng lúc càng đỏ rần lên. Trông rất đáng yêu và có phần quyến rũ.

“Cạch”

Vừa lúc đó, Nam Lâm mở cửa bước ra.

– A!

Trúc Diệp khẽ thốt lên rồi thu ánh mắt lại. Vốn, trước khi rời nhà trọ vào buổi sáng cô đã tắm rồi cho nên giờ cũng không còn tâm trí mà tắm nữa. Lại cộng thêm tình cảnh xấu hổ này nên cô đành trốn vào trong chăn nói vội:

– Em mệt quá, em ngủ trước đây. Chúc anh ngủ ngon!

Nam Lâm ngơ ngác một hồi lâu rồi cũng hiểu ra. Bỗng nhiên lại cảm thấy ấm áp và hạnh phúc lạ lùng. Quả là một sự xa xỉ may mắn có vào ngày hôm nay. Đã lâu rồi anh chưa được nếm trải nó. Nam Lâm nở một nụ cười rồi bước đến chỗ giường. Trúc Diệp hôm nay rất đáng yêu!

Đọc tiếp Bước qua yêu thương – chương 29

Chương 29 – Anh là gió – gió vô tình. Còn em sẽ chỉ là một đứa con gái yêu anh đến si dại mà thôi!

Trúc Diệp có thể cảm thấy phần nệm sau lưng mình lún xuống. Bất chợt, trống ngực cô lại đập liên hồi, đôi tay nắm chặt lấy phần chăn. Đôi môi Trúc Diệp bặm chặt lại. Cô sợ rằng nếu để lỏng thì nó sẽ phát ra âm thanh mất.

Trong khi đó, bên cạnh Trúc Diệp, Nam Lâm ngồi yên. Anh ngắm nhìn dáng người con gái đang cuộn tròn trong chăn, đôi mắt ánh lên niềm yêu thương vô bờ.

Nam Lâm ngồi dựa vào thành giường, anh nhìn vào khoảng không trước mặt. Hình như anh đang thấy kí ức chợt ùa về trong cái không gian vô định hình ấy. Quá khứ của anh. Không hạnh phúc, không đau khổ! Nhưng lại đấy những sự đố kị và ghen tuông. Nhiều lúc anh đã tự chế giễu mình vốn chỉ là một sai lầm của tạo hoá. Đáng ra, ông trời nên để mình An Lâm được sinh ra trên thế giới này mới phải. Khi anh chào đời