rốt cục truyền đến tin tức: không có tìm được Hỷ Lạc nhưng ở thị trấn lân cận tìm thấy Lâm Hạo Sơ! Thì ra anh vì tai nạn xe đụng vào đầu nên hôn mê nửa tháng, vừa tỉnh lại. Hà Vịnh Thanh nhận được điện thoại, lập tức sắp xếp xe, suốt đêm chạy đi đón anh.
Lâm Hạo Sơ thế mà gặp kỳ tích không có bị thương nặng, chỉ là có chấn động não đôi chút, trên trán quấn một lớp băng gạc dày, thấy Hà Vịnh Thanh anh cũng không quá bất ngờ, chỉ là im lặng phối hợp với bác sĩ kiểm tra.
Bác sĩ kiểm tra xong, thu hồi ống nghe bệnh, “Khôi phục rất khá, chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn.”
Hà Vịnh Thanh thở phào nhẹ nhõm, thế nhưng còn có chút lo lắng, “Hay là ba sắp xếp con đến bệnh viện lớn kiểm tra xem, bệnh viện nhỏ thế này, không có bài bản.”
Lâm Hạo Sơ nằm trên giường, bởi vì vừa tỉnh lại không bao lâu, tiếng nói còn có chút khàn khàn, “Không cần, tôi rất khỏe.”
Hà Vịnh Thanh ngồi xuống sofa cạnh giường anh, gõ cây gậy ba-toong trầm ngâm một hồi, “Hạo Sơ, Mộc Hủy nó…”
“Tôi biết.” Lâm Hạo Sơ nhìn Hà Vịnh Thanh, trên mặt là sự biểu hiện rất bình tĩnh, “Tôi đã sớm đoán được em ấy sẽ như vậy, chỉ bất quá dù cẩn thận mấy cũng có sơ sót xảy ra chuyện.”
Hà Vịnh Thanh hơi kinh ngạc, “Con là nói… con biết nó sẽ đối với con bất lợi?”
Lâm Hạo Sơ cười cười, “Khi thấy được ánh mắt của em ấy nhìn tôi là có thể đoán được thái độ thù địch của em ấy.” Chút thủ đoạn của con bé này, anh lại không rõ ràng lắm, chỉ là cuối cùng vẫn không cẩn thận mắc phải.
Hà Vịnh Thanh trầm mặc, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, ông chần chừ một hồi vẫn là mở miệng, “Thế này… Hỷ Lạc… không thấy nữa.”
Lâm Hạo Sơ cau mày nhìn ông, dường như vẫn chưa hiểu rõ ý tứ trong lời nói của ông, Hà Vịnh Thanh đem chuyện trước lễ tang cùng với việc Hỷ Lạc ở lại tìm anh nói hết cho anh, Lâm Hạo Sơ giật mình sửng sốt một lúc sau lập tức ngồi dậy chuẩn bị xuống giường.
Hà Vịnh Thanh ngăn cản anh, “Con làm cái gì? Bây giờ chính là đang đi tìm, con cũng không biết con bé sẽ ở nơi nào mà?”
Lâm Hạo Sơ rất bình tĩnh giật tay anh lại, “Vậy cũng không thể không làm gì, tôi không thể lại ở nguyên một chỗ chờ cô ấy nữa. Cô ấy vì tôi mà đã làm quá nhiều, cho dù là một bước, tôi cũng muốn vì cô ấy mà bước.” Nếu như phân chia trong tình yêu này, anh thua bởi Hỷ Lạc một người đã từng làm rất nhiều, chí ít bây giờ, anh cũng muốn vì cuộc tình này làm một điều gì đó, không phải tiếp thu, mà là dành cho.
Hà Vịnh Thanh không ngăn anh nữa, chuẩn bị xe cho anh, Lâm Hạo Sơ xuất phát ngay trong đêm, điện thoại di động Hỷ Lạc không gọi được, hẳn là là ở nơi tín hiệu yếu, Lâm Hạo Sơ lái xe, chung quanh trông ngóng, cuối cùng dừng ở bìa rừng cách chỗ tai nạn xe gần nhất.
Anh vừa tiến vào trong, vừa quan sát vi trí mặt trăng, tia sáng mờ mờ từ điện thoại di động không phải rất rõ ràng, Lâm Hạo Sơ lấy ra một con dao đa năng Thụy Sĩ theo ánh sáng từ chiếc di động khắc lên thân cây dọc đường, cây côi rậm rạp như vậy càng đi vào sâu bên trong càng không phân biệt rõ ràng phương hướng, anh nhất định phải bảo đảm còn có thể theo đường cũ trở về. Anh vừa đi vừa gọi tên Hỷ Lạc. Rừng cây vào ban đêm, tiếng lá cây cọ xát xào xạc và tiếng gió thổi âm trầm, âm thanh của anh trong rừng cây vô cùng rõ ràng, làm kinh động từng đàn chim đang đậu bay đi.
Đi không biết bao nhiêu lâu, chân Lâm Hạo Sơ bắt đầu phát đau, anh chống vào thân cây đứng một lát, thở hổn hển, quan sát cánh rừng phía trước sâu không thấy đáy, giống như là một mạng lưới quỷ dị.
Hỷ Lạc ôm chân co rút trong hốc cây, ánh lửa bắt đầu từ từ yếu đi, đi cả ngày đường, bây giờ bắt đầu vừa mệt vừa đói, cô mở ba lô lấy một bình nước để uống, láng máng dường như có thể nghe được âm thanh gì đó. Cô ngừng thở chăm chú lắng nghe, âm thanh đó dường như là của ai đó đang gọi cô?
Lâm Hạo Sơ vừa cố sức gạt bỏ những nhánh cây lộn xộn phía trước, vừa đi vào trong, khi ánh trăng thỉnh thoảng băng qua tầng mây có thể roi sáng quang cảnh phía trước, nhưng vẫn tăm tối không rõ ràng. Anh hơi sốt ruột, không dám tưởng tượng Hỷ Lạc nếu như mọt mình ở bên trong, bây giờ không biết sợ hãi bao nhiêu.
“Hỷ Lạc… Tần Hỷ Lạc!” Âm thanh của Lâm Hạo Sơ trong rừng cây xuyên qua tầng tầng lớp lớp lá cây dày đặc.
Sống lưng Hỷ Lạc cứng đờ, đột nhiên đứng dậy, cô có đang nằm mơ hay không, hình như nghe được tiếng nói của Lâm Hạo Sơ.
Âm thanh đó cách càng ngày càng gần, hình như phía bên trái cách đó không xa, tim Hỷ Lạc đập thình thịch, cô có chút kích động lại có chút muốn khóc, giọng nói run run, “Lâm Hạo Sơ… em ở chỗ này.”
Lâm Hạo Sơ đứng lại xác định, vừa nãy là tiếng của Hỷ Lạc sao? Anh cẩn thận lắng nghe nơi phát ra âm thanh, sâu trong cánh rừng tối tăm phía bên trái mình hình như thấp thoáng có đốm sáng, anh theo tia sáng đó đi đến, “Hỷ Lạc, là em phải không?”
“Là… là em.” Hỷ Lạc căng thẳng nhìn bóng dáng cách mình còn có vài mét. Anh từng bước hướng mình mà đi tới, băng qua những chướng ngại vật, vượt qua lớp lớp bụi gai, Hỷ Lạc bỗng nhiên cảm thấy khoảnh khắc này, cái gì cũng không sợ nữa, anh còn chưa đến gần, thì cô chạy nhanh về phía anh, dùng sức nhảy lên trên người
