cũng thử một bộ đi! Quần áo nam của cửa hàng chúng tôi toàn là hàng cao cấp đấy ạ!
– nhân viên bán hàng chạy đến lấy lòng Lâm Diệu. Tôi bực mình chửi thầm ả ta, đúng là làm mất mặt phụ nữ, cứ thấy trai đẹp là xán vào.
– Tôi không thử đâu, tôi đợi bạn gái thôi!
– Lâm Diệu lịch sự đáp. Tôi ở trong phòng thay đồ, nghe câu này mà mát lòng mát dạ. Ha, thấy chưa, muốn khinh thường tôi chứ gì, cứ thoải mái mà khinh nhé! Có khinh tôi thế nào đi nữa tôi vẫn là bạn gái của anh ấy, còn lâu mới đến lượt cô! Thay quần áo ra tôi khoác tay Lâm Diệu nói:
– Quần áo ở đây tầm thường quá, mặc vào cứ như bị côn trùng cắn ấy, chúng ta đi hàng khác đi! Vừa nói tôi vừa liếc nhân viên bán hàng rồi kéo Lâm Diệu đi ra. Lâm Diệu cười gượng gạo rồi ngoan ngoãn
– Lâm Diệu, có phải em làm anh mất mặt lắm không ? Anh nhìn anh đi, đẹp trai thế này, thân hình lại như người mẫu, thế mà em chẳng mặc được bộ quần áo nào ra hồn, làm sao bây giờ ?
– tôi mặt mày ủ dột nói.
– Đúng đấy, mất mặt thật đấy!
– tôi giận run lên, sức mạnh toàn thân dồn hết vào nắm tay, chuẩn bị giáng cho anh một cú đấm chí mạng.
– Nhưng chẳng hiểu sao gần đây anh ngày càng bất thường, cứ thích bị em làm mất mặt !
– Đúng là vừa đấm vừa xoa. Thôi được, tha cho anh đấy! Đi lượn suốt cả một buổi chiều, cuối cùng tôi cũng chọn được một bộ vừa ý. Nhìn mình trong gương, tôi mỉm cười hài lòng, đứng yên nhìn Lâm Diệu trả tiền. Đi mua sắm có người khác trả tiền cho thật là tuyệt vời! Lên xe Lâm Diệu nói cũng gần đến giờ hẹn rồi, còn chuyện quà cáp thì thôi đi.
– Khoan đã, em còn chưa trang điểm mà!
– tôi giật mình năn nỉ Lâm Diệu quay lại. Lâm Diệu dịu dàng ôm tôi vào lòng, hôn tôi và nói:
– Anh không thích ăn son môi của em đâu! Anh thích em như thế này cơ, không cần son phấn! Cũng phải, ai bảo trời sinh tôi ra xinh đẹp mỹ miều! Tôi ở yên trong lòng anh, tận hưởng cảm giác ngọt ngào.
-Bố ơi, đây là bạn gái con. Lâm Sảng, cũng là nhân viên công ty mình!
– Lâm Diệu dắt tay tôi, long trọng giới thiệu với Chủ tịch Ngũ. Hai cụ mặt mày hoang mang, bà Ngũ phản ứng nhanh hơn, vội vàng kéo tôi lại gần, nhìn tôi nói:
– Con bé này trước đây chúng ta đã từng gặp, là bạn của Mạc Lãnh! Chủ tịch Ngũ cũng sực nhớ ra, vội vảng bảo tôi ngồi xuống. Mạc Lãnh và Ngũ Dật Thiên xuống lầu, nhìn thấy Lâm Diệu cũng sửng sốt trợn tròn mắt. Thế là một bí mật gia tộc đã l mặt nước. Trước kia, khi Chủ tịch Ngũ vẫn còn là tổng giám đốc, mẹ đẻ của Lâm Diệu là thư ký của ông. Lúc ấy Chủ tịch Ngũ đã kết hôn, nhưng lại tâm đầu ý hợp với mẹ Lâm Diệu, về sau đã sinh ra Lâm Diệu. Lúc bà Ngũ biết tin này thì Lâm Diệu đã ra đời. Đứa trẻ là vô tội, không thể hủy hoại một sinh linh bé nhỏ, vì vậy bà Ngũ chỉ một mực không đồng ý cho Lâm Diệu mang họ Ngũ, còn lại sẽ đáp ứng đầy đủ mọi nhu cầu sinh hoạt của Lâm Diệu sau này, nhưng không được ở trong nhà họ Ngũ. Bà Ngũ không hề làm khó mẹ của Lâm Diệu, thậm chí không yêu cầu Chủ tịch Ngũ đuổi mẹ Lâm Diệu ra khỏi công ty. Chính điều này khiến cho Chủ tịch Ngũ cảm thấy ngại ngùng, mẹ Lâm Diệu cũng vì thế mà cảm thấy vô cùng cảm kích thái độ khoan dung của bà Ngũ nên đã âm thầm rời công ty, cắt đứt quan hệ với Chủ tịch Ngũ. Sau khi Lâm Diệu trưởng thành, mẹ đẻ mới nói thân thế thật cho anh hay, đồng thời bảo anh phải biết ơn Chủ tịch Ngũ, người đã đưa anh đến thế giới này, hiểu cho hành động của bà Ngũ và tha thứ cho mình vì đã không thể cho anh một gia đình hoàn chỉnh. Sau đó mẹ Lâm Diệu về quê, sống một cuộc sống bình dị, Lâm Diệu cũng từ từ
chấp nhận sự thực này. Bà Ngũ là một người phụ nữ nhân từ, không hề có thù oán với Lâm Diệu, luôn giữ thái độ hiền hòa và sống rất thanh thản. Mãi cho đến lúc này, buộc phải giới thiệu em trai là Lâm Diệu cho Ngũ Dật Thiên hay. Một câu chuyện đầy cảm động khiến cho cả tôi và Mạc Lãnh nghe đều phải rớt nước mắt, bà Ngũ cũng nước mắt nhạt nhòa, chúng tôi ôm chầm lấy bà Ngũ, cùng nhau xưng tụng “ Người mẹ vĩ đại”. Lâm Diệu và Ngũ Dật Thiên chưa bao giờ rơi nước mắt cũng ôm chầm lấy nhau, tình cảm anh em dường như đang thăng hoa trong giây phút này. Còn tôi, nhân vật nữ chính của buổi tối ngày hôm nay, đã nhận lễ “ rửa tội” dưới con mắt thích thú của cả hai cụ. Tên tương lai của tôi sẽ là “ bà Lâm”, à không phải, là “ bà Ngũ nhỏ”. Màn kịch kinh điển cuối cùng cũng hạ mạn. Lúc này, nhân vật nam chính của chúng ta, Lâm Diệu đang nhìn tôi thất thần, ra sức lay gọi:
– Lâm Sảng, Lâm Sảng!
– Lâm Diệu vừa lái xa vừa gọi tôi.
– Hả ?
– tôi giật mình bừng tỉnh.
– Thật sự không cần phải lo lắng đâu!
– nụ cười của Lâm Diệu khiến cho tôi sực tỉnh. Tôi lại tự biên tự diễn rồi. Không biết tôi có thói quen này từ
– Lâm Sảng, nghe nói em rất biết cách đối phó với khách hàng! Nói cho anh biết thành tích của em trước khi đến công ty nào!
– Lâm Diệu thấy tôi cứ ngây người liền tìm cách xoa dịu sự căng thẳng của tôi.
– Thôi được rồi, em sẽ nói cho anh biết quá trình thành danh của em vậy!
– tôi e hèm vài cái rồi bắt đầu thêm mắm dặm muối cho câu chuyện.
– Có một lần, đơn hàng của khách hàng lớn nhất công ty bị xưởng sản xuất làm hỏng,