XtGem Forum catalog
Câu được con rùa vàng

Câu được con rùa vàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325614

Bình chọn: 9.5.00/10/561 lượt.

tôi cầm lấy thuốc rồi vội vàng chuẩn bị đi.

– Xin lỗi, tôi hơi kích động!

– Doctor Hoàng đứng dậy kéo tôi lại.

– Không, không sao!

– Đến nhà cô ăn cơm đi!

– Doctor Hoàng vô duyên vô cớ nói câu này.

– Sao tôi phải mời anh đến nhà ăn cơm?

– Tôi đề phòng hỏi, chỉ sợ anh ta lại xổ ra một tràng những lời lẽ sướt mướt tình cảm, tôi không gánh nổi.

– Ăn một bữa cơm mà cũng cần có lý do sao?

– Doctor Hoàng thu dọn bàn, tỏ vẻ định đến nhà tôi ăn cơm thật.

– Nhà tôi không có gạo!

– Tôi buột miệng. Doctor Hoàng bật cười:

– Vậy tôi đi mua gạo đến

– Nhà tôi hết ga!

– Tôi kiếm cớ khác.

– Để tôi mua cái bếp từ đến! Anh ta liền hất hàm về phía cửa:

– Có người đến đón cô rồi kìa! Ngoảnh đầu lại nhìn, ra là Lâm Diệu.

– Sao anh lại đến đây?

– Tôi ngạc nhiên hỏi.

– Anh đến đón em!

– Lâm Diệu mỉm cười.

– Lại gặp mặt nhau rồi!

– Doctor Hoàng đứng dậy, đến bên cạnh Lâm Diệu. Hai người cao tương đương nhau, thân hình đều cân đối, tướng mạo mỗi người mỗi vẻ. Hai người đàn ông tuyệt vời thế này, không kết hôn cũng nên kết nghĩa anh em.

– Đúng vậy, Lâm Sảng thường xuyên đến đây làm phiền anh nhỉ!

– Lâm Diệu liếc tôi.

– Phiền phức gì đâu, tốt lắm mà!

– Doctor Hoàng cũng liếc tôi rồi quay sang Lâm Diệu cười. Cái gì mà tốt lắm mà? Tôi nghẹn họng, chuyện quái gì thế này?

– Có người đến đón cô rồi, để lần sau đến nhà cô ăn cơm vậy!

– Đầu tôi nổ bùm một tiếng. Doctor Hoàng, anh cố tình gây chuyện phải không?

– Ai cho anh đến nhà tôi ăn cơm? Nhà anh không có gạo chắc?

– Tôi giận dữ trợn mắt quát Doctor Hoàng rồi kéo tay Lâm Diệu ra khỏi phòng khám.

– Anh ta thích em thật à?

– Mặt Lâm Diệu không hề sa sầm như bình thường.

– Không thích!

– Đã nói thích tôi bao giờ đâu? Chỉ có điều không thích anh cho lắm là thật! Chỉ có điều nửa câu sau tôi không dám nói ra. Điều này không thể trách ai được, đàn bà ai cũng thích đàn ông con nhà giàu sang, nhưng đàn ông lại không thích nhất là những gã đàn ông con nhà giàu sang, chẳng có một chút điểm chung nào c Lâm Diệu nhìn tôi, vẻ do dự, cảm giác như anh có gì muốn nói với tôi. Tôi khích lệ anh bằng ánh mắt: nói đi, nói anh yêu em đi! Nhưng anh lại chẳng nói gì nữa.

Chương 8: Kẻ thù của đàn bà chính là đàn bà

Công ty đang bước vào thời điểm bận rộn nhất của năm, những đơn đặt hàng cũng ngày một tăng lên. Ngoài công ty của Lâm Diệu đặt hàng là không dám giục tôi ra, ngày nào tôi cũng bị khách hàng thúc giục cuống cả lên, bận tới mức tối tăm mặt mũi. Lâm Diệu cũng bắt đầu đi công tác liên miên, phần lớn thời gian chúng tôi nói chuyện với nhau qua điện thoại, thường thì chẳng nói được mấy câu tôi đã lăn ra ngủ rồi, sáng hôm sau tỉnh dậy, phát hiện Lâm Diệu gửi tin nhắn cho mình: “ Em là lợn à, ngủ gì mà nhanh thế?”. Tiểu Phụng thường bóng gió nọ kia với tôi rằng, đàn ông mà đi công tác dễ xảy ra chuyện, bảo tôi phải quản lý thật chặt, hoặc nghỉ luôn công việc hiện tại để theo anh đi công tác khắp nơi. Tiểu Phụng xem thường tôi quá đấy. Tôi hiện giờ có thể coi là bảo bối trong tay Lâm Diệu, anh ấy có bay xa đến ngàn dặm, trong tay tôi vẫn cầm một sợi dây, lúc nào cũng có thể kéo anh quay trở lại. Chỉ có điều nói không lo chỉ là nói dối. Đây không phải là vấn đề ai không tin ai, bên ngoài có bao nhiêu là cám dỗ như vậy, hơn nữa trong thời gian anh mất tích có xảy ra chuyện gì hay không tôi cũng chẳng biết. Mặc dù tôi chưa bao giờ hỏi lại chuyện cũ của Lâm Diệu, tôi cũng nghĩ rằng hai người đã ở bên nhau rồi, quá khứ không quan trọng, quên đi là hơn. Nhưng có những chuyện không biết thì không sao yên tâm được, đột nhiên tôi lại nhớ đến hai lần Lâm Diệu định nói gì đó rồi lại thôi, không biết anh đang giấu giếm điều gì. Nghĩ mãi nghĩ mãi, tôi có hơi bất a tiếng sấm nổ vang trời khiến tôi giật mình ngã lăn từ trên giường xuống đất, vội vàng chạy ra ngoài cất quần áo. Bận rộn suốt cả ngày trời, thế mà giờ lại mất ngủ. Lâm Diệu đang làm gì nhỉ? Cầm điện thoại lên gọi cho anh. Chẳng mấy chốc anh đã bắt máy:

– Muộn thế này còn chưa ngủ, nhớ anh à?

– Sấm rồi, mưa rồi, bên đó thế nào hả anh?

– Vẫn ổn, cuối cùng em cũng biết quan tâm anh rồi à?

– Lâm Diệu cười ha ha.

– Không quan tâm anh mà được à, nhỡ ngày nào đó anh bỏ trốn với người khác thì sao?

– Muốn chạy thì đã chạy từ lâu rồi, đời này kiếp này anh sẽ bám riết lấy em!

– Anh nói xem, ảnh cưới chúng ta chụp rồi, khi nào thì cưới đây?

– Em chuẩn bị xong rồi hả? Định đi ra mắt bố mẹ anh rồi à?

– Giọng nói của Lâm Diệu nghe có vẻ rất phấn khích, thực ra tôi còn phấn khích hơn cả anh.

– Còn chuẩn bị gì nữa, sớm muộn gì cũng phải gặp mà!

– Thế em đợi anh đi công tác về, đến ra mắt bố mẹ anh rồi cưới

– Ừ! Ngọt ngào quá! Còn ngọt hơn cả ăn mật ong! Chẳng bao lâu nữa, tôi sẽ đường đường chính chính trở thành “ Bà Lâm”. Tôi ôm sự háo hức này chìm vào trong giấc mơ. Sáng hôm sau, tỉnh lại, ôi mẹ ơi, lại đi làm muộn mất! Mặc bừa một bộ quần áo vào, chải đầu xong, cầm theo một cái bánh mỳ và một hộp sữa, vừa xỏ giày vừa trách mẹ không gọi tôi dậy sớm.

– Nói bậy, mẹ gọi từ lúc bảy giờ cho đến tận giờ đấy!

– Mẹ tôi gắt lên. T