XtGem Forum catalog
Chàng giảng viên cầm thú của tôi

Chàng giảng viên cầm thú của tôi

Tác giả: Tát Không Không

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328783

Bình chọn: 9.5.00/10/878 lượt.

Viễn rất thích bơi, nhưng sau lần đó, chỉ cần chạm tới nước, thằng bé sẽ sợ hãi hét lên…”

“Giống như thằng bé nói, mỗi tháng đưa thằng bé tới nhà chúng ta không phải bồi thường, mà là một loại dằn vặt. Nhìn sự vui vẻ, hạnh phúc không thuộc về mình, trái tim Thừa Viễn nhất định sẽ đau đớn như bị chà đạp, nhưng mẹ một chút cũng không phát hiện ra.”

“Thừa Viễn hận mẹ, vì vậy, mới chọn cách tổn thương con để trả thù mẹ, thế nhưng, mẹ không có tư cách trách cứ thằng bé, cũng không có tư cách an ủi con.”

Lòng bàn tay Du Nhiên cảm nhận từng đợt chấn động do run rẩy truyền đến từ vai Bạch Linh.

“Mẹ, mẹ đừng nghĩ nhiều, thứ nên trả, con đã trả cho anh ta rồi, từ nay về sau, chúng ta cứ coi như trong cuộc đời chúng ta không có người này là được.” Du Nhiên nói.

Bạch Linh khẽ thở dài, trong âm điệu có chút lặng lẽ, tâm trạng phức tạp.

Bà giương mắt, nhìn về phía cành lá ngoài cửa sổ, một lúc lâu sau mới cố gắng lấy lại tinh thần, nói: “Mẹ đi đun chè hạt sen cho con.”

Du Nhiên nhớ những lời Cổ Thừa Viễn từng nói, cô biết, anh ta sẽ không bỏ cuộc.

Quả nhiên như cô dự đoán, anh ta lại tìm tới.

Đó là một tuần sau, Du Nhiên tới hiệu sách mua sách tham khảo, trên đường về nhà, cô nhìn thấy một chiếc xe quen thuộc, bên cạnh là Cổ Thừa Viễn.

Gương mặt anh ta vẫn tuấn tú, lãng tử như trước, dáng người anh ta vẫn cao lớn như trước, thái độ của canh ta vẫn ung dung như trước.

Anh ta có thói quen nghiêng đầu, làn da trên cần cổ lạnh lẽo, nhẵn mịn như ngọc.

Khi đó, cô đang mặc một chiếc váy dài phong cách Bosnia, dưới chân là đôi tông, lạch bạch bước đi, trong tay ôm một chồng sách tham khảo, vài sợi tóc dính trên trán vì mồ hôi.

Nhìn thấy anh ta, Du Nhiên dừng lại.

Bởi vì cô biết, có trốn cũng chẳng có tác dụng gì.

“Em đã về.” Thừa Viễn dùng những lời này để dạo đầu.

“Có chuyện gì không?” Du Nhiên hỏi, ánh mặt trời rất chói, đâm vào mắt cô khiến cô nhíu mày, giống như không còn kiên nhẫn.

“Giữa chúng ta, luôn luôn có chuyện.” Cổ Thừa Viễn thong thả, ý tứ sâu xa nói.

“Trời rất nóng, phiền anh đừng làm mất thời gian của tôi.” Sách quá nặng, Du Nhiên cảm thấy cánh tay rất mỏi.

“Em và Khuất Vân, thế nào rồi?” Cổ Thừa Viễn hỏi.

“Những chuyện không liên quan đến anh thì đừng hỏi.” Du Nhiên không khách khí.

“Với thằng nhóc Long Tường kia, hẳn là làm rõ ràng rồi chứ?” Cổ Thừa Viễn thản nhiên nói.

Nghe vậy, Du Nhiên cũng không cảm thấy ngạc nhiên, Cổ Thừa Viễn thầm điều tra cô, cô nhất định không lấy làm lạ.

“Chơi đủ rồi, trở về đi thôi.” Cổ Thừa Viễn nói.

Du Nhiên nhếch vai, dùng đầu vai mịn màng lau đi mồ hôi vừa chảy xuống thái dương: “Cổ Thừa Viễn, tôi không phải con chó nhà anh thả ra tản bộ, mời anh đừng dùng giọng điệu đấy để nói chuyện với tôi.”

Cổ Thừa Viễn đi tới trước mặt cô, đứng lại, anh ta rất cao, giúp Du Nhiên che đi toàn bộ ánh mặt trời chói mắt: “Lời anh nói, chưa từng thay đổi – anh có thể buông tha cho thù hận, buông tha cho cả nhà em, chỉ cần em bằng lòng ở lại bên cạnh anh.”

Vừa dứt lời, Du Nhiên lập tức cảm giác ánh mặt trời ào ào chảy thành dòng, thế giới xoay tròn, chỉ trong một giây, cô đã dựa vào cửa xe, những quyển sách trên tay “bịch bịch” rơi lả tả trên mặt đất.

Lưng Du Nhiên dính sát vào cửa xe, tấm sắt hấp thu cái nóng mặt trời, đốt cháy cơ thể.

Cổ Thừa Viễn đè lên vai Du Nhiên, giọng nói âm trầm, từng lời nói sắc lạnh lướt qua làn da Du Nhiên: “Chúng ta không có quan hệ huyết thống, chúng ta ở bên nhau, không kẻ nào có tư cách ngăn cản.”

“Anh nói không sai.” Du Nhiên nói: “Chúng ta không có quan hệ huyết thống, nói cách khác, quan hệ tôi từng cho là duy nhất giữa chúng ta đã không còn. Từ một giây sau khi tôi biết sự thật này, Cổ Thừa Viễn, tôi và anh, đã hoàn toàn thành người xa lạ rồi.”

“Đừng ép anh tổn thương em.” Cổ Thừa Viễn bỗng tăng sức lực trên tay, lưng Du Nhiên ngày càng ép chặt vào cửa xe, làn da cô giống như sắp bốc cháy.

“Cổ Thừa Viễn, anh sẽ cô độc cả đời, không ai yêu anh, không ai làm bạn với anh.” Có lẽ ánh mặt trời quá chói mắt, có lẽ cái nóng sau lưng quá đau đớn, Du Nhiên buông ra một lời nguyền rủa như vậy.

Đôi mắt Cổ Thừa Viễn, trong một giây này, biến thành hang động sâu thẳm không đáy, bất kể ném vào cái gì đều không thể tạo ra một tiếng vang, yên tĩnh đến mức làm người ta hoảng sợ.

Sau đó, anh ta buông cô ra.

Du Nhiên nhặt sách trên mặt đất lên, không thèm liếc anh ta lấy một cái, chạy đi.

Khi về đến nhà, nhớ lại những lời uy hiếp của Cổ Thừa Viễn, Du Nhiên thấp thỏm trong lòng, rất sợ anh ta sẽ làm chuyện gì đó với bố mẹ mình.

Nhưng liên tục vài ngày không có gì khác thường, Du Nhiên dần yên lòng.

Những việc ngoài ý muốn luôn xảy ra vào lúc không ngờ nhất. Hôm nay, bố mẹ cô đi họp lớp, Du Nhiên lấy bài tập ra, đang định ôn tập cả ngày thì đồn công an gọi điện tới khiến trái tim cô rơi xuống đáy vực.

Gần đây bố mẹ cô mua trả góp một chiếc xe gia đình nhỏ, còn chưa lái được mấy lần, hôm nay đã bị người ta cố ý đâm từ phía sau, hai người đều bị thương.

Ngay cả áo ngủ cũng chưa kịp thay, Du Nhiên lập tức chạy xuống dưới lầu, bắt xe tới bệnh viện.