g kịch.Nếu như, là tôi nói nếu như, hắn thật sự có thể diễn xuất đạt đến trình độ này, vậy tôi cũng sẽ chấp nhận.Chẳng phải ai đó đã nói rằng, nếu như một người lừa gạt bạn cả đời, cả đời đều gạt ngươi nói yêu bạn, cho đến khi ngươi nhắm mắt xuôi tay bạn cũng vẫn tin vào điều đó, thì đó chính là hạnh phúc.“Y Y, các ngươi đừng đi.” Tôi mỉm cười nhìn về phía Đông Phương Cửu, ánh mắt tôi hiếm hoi lắm mới dịu dàng với hắn một lần, mà sự dịu dàng lúc này lại giống như một cây kim đâm vào trái tim tôi. Càng mỉm cười, càng đau đớn…Tôi ngẩng đầu lên, ghé sát vào khuôn mặt tuấn tú của tên ngốc kia, chậm rãi hôn lên đôi môi hắn…“Híccc…” Tô Tử Chiêm hít vào một luồng khí lạnh, hung hăng dậm chân, xoay lưng đi.Ừm, thật mềm mại, có hơi lạnh một chút, lại hơi sần sùi… có lẽ do bị khô nẻ…Tên Cửungốc kia đúng là đói bụng ăn quàng đến mức…“Ưm…” Tôi chỉ chạm nhẹ vào môi ngài một cái, hắn đã đưa ngay đầu lưỡi vào trong miệng tôi! Dù sao cũng không thể vì khát quá mà bất chấp mọi thứ, ngay cả nước miếng của tôi cũng không buông tha chứ…“Kìa!——” Y Y tròn xoe hai mắt nhìn Đông Phương Cửu ngã gục trên vai tôi bất tỉnh nhân sự, cả người ngây ra.Tôi cười với côấy, nói: “Không sao đâu, chẳng qua chỉ là một ít mông hãn dược đậm đặc mà thôi.” Tôi tiêu hết sức lực, suýt tí nữa ngã ngồi trên mặt đất, “Mau đưa vương gia của ngươi lên xe, nhanh chóng quay vềLương quốc.”Tô Tử Chiêm trợn trừng đôi mắt hạnh nhân của hắn hỏi tôi: “Muội xin thuốc ta là để dùng vào việc này sao?!”Tôi gật đầu. “Muội—— đồ điên!” Tôi cười.Khanh Trần chậm rãi tiến lên, mỉm cười kéo cánh tay phải của tôi lên, đặt ngón giữa lên động mạch của tôi, không quá vài giây, đầu mày cau lại, mở miệng nói vòng vo: “Thỉnh chủ tử theo thuộc hạ cùng vềLương quốc! Thuộc hạ cho dù phải lật hết sách thuốc cũng nhất định sẽ tìm ra…”Tôi cười khổ một tiếng, không chút nể nang cắt ngang lời cô ấy: “Nếu còn chần chừ không đưa Đông Phương Cửu đi, không ai trong chúng ta có thể sống tiếp! Các ngươi hiểu hay không? Hử?” Tôi lại nhìn về phía Y Y, nhìn cô ấy nghiêm túc, ra lệnh: “Y Y, các ngươi còn gọi ta là ‘chủ tử’ thì phải nghe ta nói, đi mau! Ngay lập tức! Ngay bây giờ!” Nếu không, tâm huyết của tôi, có lẽ còn có thứ khác nữa, đều sẽ uổng phí hết.“Đúng vậy, sư muội, Lăng công chúa ở đây có sư huynh lo, sư muội cứ yên tâm.” Một đôi mắt tím sâu thẳm, rõ ràng mang theo ý cười, nhưng không hiểu vì sao lại lóe ra một tia sángma quái.Yến Tứ Phương chậm rãi đi về phía tôi, đóa Mạn Châu Sa Hoa yêu dã đỏ chót hé lộ, cặp mắt tím yêu mị mang theo ý cười kia nhìn tôi chằm chằm, nhưng tôi lại nhìn thấy nó lạnh lẽo một một lưỡi dao băng, trong nháy mắt liền chém đứt hết những tấm chắn ấm áp chung quanh.Lúc này, trong lòng tôi chỉ có một chữ, đó chính là — hận.“Đúng đó, Khanh Trần, các ngươi mau đi đi, có Ma Y ở đây, còn có gì phải lo lắng đâu?” Ép buộc bản thân mỉm cười, nói ra một câu mà ngay cả bản thân cũng thấy căm hận.……Nhìn theo chiếc xe ngựa càng lúc càng xa, dần dần biến mất khỏi tầm mắt, lòng tôi bỗng trở nên nhẹ nhõm.Duy nguyện thời quang tĩnh hảo, hiện thế an ổn. Duy nguyện như hoa mỹ quyến, tuế tuế niên niên.Cũng may, ha ha, cũng may, Đông Phương Cửu, tôi chẳng qua cũng chỉ yêu anh một chút mà thôi, chỉ có một chút mà thôi…“Công chúa, bây giờ chúng ta phải đi đâu đây?”Xoay người đón lấy đôi mắt tím đầy ý cười, tôi cười nhạt, nói: “Lăng phủ.”Rốt cuộc, anh là anh, còn tôi chỉ có bản thân mình.Mà khi tôi chỉ có bản thân mình, thì sẽ không còn thứ gì đáng sợ nữa.Tôi không phải của ai hết, chỉ là khách qua đường…Đông Phương Cửu, tôi nguyền rủa anh, cho dù phải liều cả tính mạng, cả đời này anh cũng sẽ không thể nào quên tôi!Dù cả đời, cũng coi như đã chiết khấu cho anh rồi.Chỉ có điều, lời nguyền này quá nửa là mất linh rồi. CHƯƠNG 106: MẸ KẾ TIÊU ĐỜI, TIỂU SỰ LO VÀNG MÃGiờ Tý ba khắc, mọi âm thanh đều tĩnh lặng. Một chiếc nhuyễn kiệu phủ gấm lặng lẽkhông một tiếng động đi về phía một bức tường cao kín mít, đi ôm quanh bức tường khoảng nửa khắc, xa xa lờ mờ thấp thoáng một cánh cửa nhỏ, hắc y nam tử đi phía trước kiệu sải bước tiến lên kéo vòng sắt trên cánh cửa gõ sáu cái theo một tiết tấu, cửa liền ‘kít’ một tiếng mở ra.Người trong kiệu cũng không bước xuống, mặc kiệu phu trực tiếp khiêng vào cửa hông, men theo lối đi khúc khuỷu đi vào sâu trong phủ. Thẳng cho tới trước một hành lang dài, mới đặt nhuyễn kiệu xuống.Hắc y nam tử vội xoay người vén màn kiệu lên, đưa cánh tay ra cho người ngồi trong kiệu, cung kính nói: “Công chúa, mời xuống kiệu.” Theo ánh mắt ra hiệu của người đi đầu, các kiệu phu yên lặng lui xuống, chỉ có hai nam tử mặt hoa phục là nửa bước cũng không nhúc nhích.Hàng người theo hắc y nam tử đi qua hàng lang, trên đường đi bóng cây sum suê dày đặc, chỉ vì đêm quá khuya nên nhìn không rõ ràng, thời gian ước chừng khoảng một chung trà nhỏ, liền đi tới trước một tòa nhà lớn, bên trong đèn đuốc sáng trưng, hắc y nam tử dẫn đường dừng lại, khom người nói với cô gái phía sau: “Công chúa, tới rồi.”Tôi ngước mắt nhìn liền biết đây là tòa nhà Bính cố ý chọn cho tôi, cùng với tẩm thất củ