Duck hunt
Chỉ cần có tiền, ta yêu – Phần 2

Chỉ cần có tiền, ta yêu – Phần 2

Tác giả: Hiên Viên Việt

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210660

Bình chọn: 8.00/10/1066 lượt.

ạ nhất định thường đi Mãn Hoa lâu đi!”

Nhìn thấy Hiên Viên Tiêu sắc mặt lúc xanh lúc tím vô cùng đặc sắc, trên trán đã ẩn hiện lên gân xanh, tôi hợp thờithu lời nói. Ha hả, những danh lâu kia tự nhiên đều thuộc sản nghiệp của mẹ kế Lăng mỗ tôiđây. Chẳng qua tôi vừa nói tới Mãn Hoa lâu a, là cái đứng đầu khụ khụ… đơn vị sự nghiệp thanh lâu, các chi nhánh của nó… bốn nước đều có…

“Ngươi có ý tứ gì?”

“Không có gì!” Tôi khiêu mi cười cười:“Chỉ là muốn khoe của mà thôi.” Quay lưng đi, tôi vui như tặc hề hề. Cái bánh trôi nhà ngươi lại dám nhốt ta, không biết lão nương ta làm nghề gì chắc? Lão nương là mẹ kế, bị ngươi uy hiếp còn không phải rất mất mặt sao!

Mạch máu kinh tế, thật ngại quá đã bị lão nương đây nắm giữ, nếu ngàikhông để ta rời khỏi đây, ta sẽ cho ngài biết cái gì gọi là quốc khốtrống rỗng, cái gì gọi là kích động lòng dân phẫn nộ!

Hừ, cũng may là lúc đó biết nhìn xa, lúc Bính hỏi tôi tình hình phát triển thế lực ngầm. Không hỏi không lo, vừa hỏi tới đã làm cho tôi đắc ý đến hỏng rồi. Bính giúp tôi xử lý mọi chuyện không có tốt nhất, chỉ có tốt hơn. Lúc này tôi mới có áp chế lợi thế của thằng nhãi Hiên Viên Tiêu này.

Quay người lại, tôi nở nụ cười với Hiên Viên Tiêu. Trời mới biết tên kia thếnhưng cũng cười, khóe môi dương lên một vệt cuồng dã không kiềm chế được, ý cười như có như không. Làm cho tôi trong nháy mắt cảm thấy được, tôi cùng hắn nhìn nhau cười quyết không phải để làm phai bớt ân oán, mà là giấu diếm kế hoạch nham hiểm với nhau.

Giác quan thứ sáu cho tôi thấy đây là chuyện xấu, loại suy nghĩ này đột nhiên lên đến đỉnh đầu tôi. Trong lòng không tránh khỏi một trận rùng mình.

“Trưởng công chúa thật sự quá tài giỏi, sản nghiệp nhiều như vậy mà không lo Ngọc đế sinh nghi?” Tiếng cười của Hiên Viên Tiêu thật làm cho người ta run sợ.

“Ha hả, không nhọc bệ hạ lo lắng, nhà của ta tỷ đệ quan hệ rất tốt, bấy nhiêu đó không đủ để dao động chút nào.” Hứ, Thiên Thiên nhà tôi mới không lo lắng chuyện này, nếu như tôi muốn soán vị thì sớm đã thành nữ hoàng rồi, còn có thể để hắn tự mình chấp chính sao. Cái tên Hiên Viên Tiêu ngu ngốc này còn muốn lấy quan hệ tỷ đệ hài hòa tốt bụng ra uy hiếp tôi! Thật biết cách bức bách người ta mà!

“Ồ? Ha ha!” Một đôi mắt vàng xem xét tôi cười. Như thế nào đều cảm thấy được nụ cười này là giả dối!

Bỗng dưng, trong mắt hắn hiện lên một tia nguy hiểm, sắc bén mà áp bức:“Chính là không biết, nếu tỷ tỷ không có quan hệ huyết thống thì đệ đệ đây sẽ phải làm sao?”

Tinh thiên phích lịch, tôi như bị sét đánh, ngọn lửa sinh mệnh theo ánh mắt của hắn mà nháy mắt lụi tàn.

Tôi sửng sốt đứng tại chỗ.

“Nếu đệ đệ biết được hồn phách tỷ tỷ bị yêu vật ngang nhiên bài trừ khỏi thân thể, không biết là thành du hồn đáng thương hay đã sớm hồn phi phách tán, lại sẽ như thế nào?”

“Không biết bốn người Giáp, Ất, Bính, Đinh trung thành và tận tâm có còn tuân theo lệnh của công chúa nữa không?”

“Không biết Tô lão tướng quốc đã già còn có thể chịu nổi một lần tang thương?”

“Không biết quốc sĩ đại nhân của nàng còn tiếp tục hướng trẫm yêu cầu ‘Lăng nha đầu’ của nhà hắn nữa không?”

Một lần rồi lại một lần càng làm cho trái tim tôi trở nên băng giá, một câu so với một câu lại càng ngoan độc, một tiếng so với một tiếng càng giống như đòi mạng.

“Không biết…”

“Đủ rồi…… Hiên Viên Tiêu…. Đủ rồi….. Khụ khụ khụ.” Tôi có phải điên rồi hay không ? Vì sao thanh âm rống giận lại thê lương như thế? Đây không phải là tôi, tôi nên lý trí, vui mừng, giận dữ đều chỉ là bề ngoài, tôi có thể nhịn xuống…Mưu kế của tôi đâu, lý trí của tôi đâu? Trí tuệ tôi mang từ hiện đại đến có thể thống nhất thiên hạ đâu?!

Tại sao tôi cái gì cũng đều không có.

“Đủ rồi…… Hiên Viên Tiêu…. Đủ rồi…..” Đôi mắt đầy sương mù, mê mang đầy sợ hãi.

Hiên Viên Tiêu cảm thấy lòng mềm nhũn, quay đầu đi không nhìn vào đôi mắt ấy nữa. Không nhìn thấy thìlòngsẽ không dao động nữa.

“Ngươi muốn lấy chuyện này đểuy hiếp ta?” Không biết qua bao lâu, tôi mới lấy được khí lực mở miệng.

Đột nhiên Hiên Viên Tiêu cườità nịnh, dùng tay bóp chặt lấy cằm tôi, dùng ánh mắt không thể kháng cự, coi thường thiên hạ nhìn tôi.

Hắn cười:“Sai, đây không phải là uy hiếp. Trẫm chính là muốn nàng mất đi hết thảy, mất đi tất cả những gì nàng có thể dựa vào. Nàng chỉcó thể dựa vào trẫm, cũng chỉ có trẫm mới cho nàng dựa vào!” CHƯƠNG 182: TA LÀM ĐÁT KỶ, NGƯƠI LÀ TRỤ VƯƠNG?Tôi nhìn Hiên Viên Tiêu, nhìn thẳng vào mắt hắn, nhìn sâu vào đôi mắt hắn, nhìn vào trái tim hắn. Từ đầu tiên là khiếp sợ, không thể tin, đến bình tĩnh tiếp nhận, rồi…Bỗng dưng, tôi cũng cười, cười nhàn nhạt, khóe môi cong cong, nụ cười lơ đãng mang theo vài phần tà tứ. Một khi cười liền không dừng lại được.“Nàng cười cái gì! Không cho cười!” Hiên Viên Tiêu nhíu mày nhìn tôi, nắm tay xiết chặt lộ ra sự phẫn nộ và vô thố của hắn, “Thượng Quan Lăng, không được cười! Nàng đừng cười! Đừng cười nữa…” Sau cùng đúng là giọng điệu cầu xin, giọng nói cũng nhỏ đến mức không nghe thấy. Nghe ra thì thật không biết ai làm tổn thương ai đây.“Hiên Viên Tiêu, ta không phải là Thượng Quan Lăng