Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Chỉ cần có tiền, ta yêu

Chỉ cần có tiền, ta yêu

Tác giả: Hiên Viên Việt

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327363

Bình chọn: 7.00/10/736 lượt.

ng!”Vô Cầu nhăn mày, suy nghĩ một lúc, lắc lắc đầu nói: “Không có câu nào quan trọng hết.”“Ngươi!” Yến Tứ Phương đập bàn, Vô Cầu giật bắn cả người.“Sư phụ, cái gì là quan trọng đây?! Lăngcông chúa nói với con rất nhiều câu, Vô Cầuthật sự nhớ không rõ mà!~~~”Nhóc conoan ức vạn phần, mắt đã ngân ngấn nước:“Chẳng qua chỉ hỏi thăm bệnh tình Sở Sở cô nương như thế nào, khen y thuật sư phụ cao minh như thế nào! Mấy cái này đâu có quan trọng……”Yến Tứ Phương lại liếc cho Vô Cầu một cái, thầm nghĩ: Khen y thuật ta cao minh, còn không quan trọng?!“Ồ? Nàng khen… khụ khụ… khen y thuật vi sư như thế nào?”“À… Lăng công chúa nói… nói…”Tay Vô Cầu siết chặt ống tay áo của mình, nhăn nhó không muốn nói.Yến Tứ Phương nhíu mày lại, dùng thanh âm lạnh lẽo của mình nói: “Có phải ngươi không muốn xuống núi?”“Sư phụ!~~~ Sư phụ, vậy thì Vô Cầu nói, sư phụ không được tức giận! Càng không thể trách phạt Vô Cầu!” Ngẩng đầu mở to mắt nhìn chằm chằm Yến Tứ Phương.“Vi sư đồng ý với ngươi.”Thoắt một cái, cái miệng nhỏ của Vô Cầu toét ra, cười hì hì nói: “Thì là… Lăng công chúa nói y thuật của sư phụ cũng đẹp giống y như con người sư phụ, đẹp khủng khiếp!”Yến Tứ Phương nghe xong, ngây ngẩn cả người.“Lăng công chúa còn nói, sư phụ vì sao lại gọi là Yến Tứ Phương chứ, rõ ràng chính là‘diễm tuyệt tứ phương’ mà!” Vô Cầu đảo tròn đôi mắt to, một lát sau lại bổ sung thêm một câu, “Còn nói sư phụ có trái tim nhân ái, rõ ràng là trái tim của hiệp y mà cứ khăng khăng gọi mình là Ma Y, thật là tàn bạo! Ưm… Là tàn bạo chết đi được! Còn nói…”Vô Cầu ở bên kia nói liến thoắng không ngừng, Yến Tứ Phương ở bên này thì lẳng lặng lắng nghe, khóe môi cong lên thành một nụ cười, từ đầu đến cuối không hề biến đổi.Một người nói không sợ mệt, một người nghe không sợ phiền, thời gian cứ như vậy mà trôi qua.Ma Y Yến Tứ Phương, từ trước tới nay chưa bao giờ cười trong một khoảng thời gian dài như thế, chỉ là một người nói hưng phấn quá nên không phát hiện, một người nghe nhập thần quá nên không nhận ra.***Hoàng cung Ngọc quốc, Ngự hoa viên.Tôi híp mắt nằm trên ghế dựa, ăn trái vải Thu Nguyệt lột sẵn đưa lên tận miệng, một mặt cảm thán cuộc sống nhàn hạ của hoàng tộc, một mặt thở dài vì lát nữa phải gặp một người.“Công chúa, người đã thở dài ba mươi sáu lần rồi đó.”Thu Nguyệt cong đôi mắt cười cười, lại đưa một trái vải nữa lên miệng tôi.“Aizzz……”“Ba mươi bảy lần, ha ha.”“Thu Nguyệt à, em nói xem, nếu bây giờ ta xuất cung, lúc biểu ca ta tới không gặp được ta, thì không trách được ta chứ?!”“Nhưng Tử Chiêm thiếu gia đã phái người thông báo với công chúa sau khi thiếu gia hạ triều liền đến đây tìm người rồi mà.”“Haizzz! Hắn…… Hắn muốn tìm ta, ta cũng không nhất định phải để hắn tìm được mà, có phải hay không?!”Thu Nguyệt mỉm cười với tôi, nhìn về phía cách đó không xa: “Đáng tiếc bây giờ công chúa mới quyết định trốn, có hơi muộn rồi.”Tôi nhìn sang phía Thu Nguyệt nhìn, quả nhiên nhìn thấy bóng người đáng sợ kia đang nhanh chóng đi về phía tôi. Có điều, hình như phía trước hắn còn có một người, mà phía sau hắn cũng có một người.Toát mồ hôi, tiểu Thiên Thiên, Tô Tử Chiêm, Mạc Ly, ba người bọn họ vì sao lại dính với nhau thế kia?!“Aizzz, ta nói, ba người các ngươi mỗi lần đều chỉ có một người nói đến tìm ta, nhưng sao lần nào cũng là ba người đến cùng một lúc vậy?!” Tôi chất vấn ba vị soái ca lúc này đã đứng ngay bên cạnh ghế nằm của tôi.“Hắc hắc…… Hoàng tỷ à……Đệ hạ triều liền thuận tiện tới thôi…” Tiểu Thiên Thiên vẫn mang vẻ mặt giống như một cô con dâu nhỏ, tôi thật sự sợ hắn sau này cưới vợ, cô vợ kia sẽ bắt nạt hắn, thằng nhóc này nhìn bộ dạng trông giống hệt một shota hiền lành.Ất chỉ khẽ mỉm cười với tôi, rồi ngồi xuống chiếc ghế ngọc thạch ngay bên cạnh.“Ái chà, giám quốc công chúa thậm chí cũng không cần thượng triều, cuộc sống thoải mái như thế này, vi thần cũng muốn đến cảm thụ một chút.”Nghe xem! Mau nghe xem! Đây có giống lời nói một người đàn ông không! Trời ạ, muốn chua bao nhiêu thì có bấy nhiêu!“Biểu ca à, răng của huynh cũng thật cứng chắc nha!”Tô Tử Chiêm trừng tôi một cái, hỏi: “Có ý gì?”“Ha ha, không bị vị chua trong cổ họng huynh tiết ra mỗi ngày ăn mòn, vậy còn không cứng chắc sao?!” Tôi híp mắt cười nhìn hắn, thích thú nhìn bộ mặt cau mày cố nén cơn thịnh nộ không dám lộ ra của hắn, thật có phong phạm chịu ngược.“Hoàng tỷ, bọn đệ thực sự có chuyện tìm tỷ thương lượng.” Thượng Quan Thiên thu lại bộ dạng trẻ con, nói giọng tương đối trịnh trọng.“Ồ? Có đại sự?!” Tôiđứng dậy khỏi ghế nằm, vươn người giãn gân cốt, đặt mông ngồi xuống ghế đá, “Nói đi, xảy ra chuyện gì?” CHƯƠNG 94: ‘BÍCH QUÂN’ TỚI CHƠI…ĐỐI MẶT THẾ NÀO ĐÂY?Thượng Quan Thiên nhìn về phía Thu Nguyệt đang đứng, Thu Nguyệt cúi người, ôn nhu nói: “Bệ hạ, công chúa! Nô tỳ đi phân phó Ngự thiện phòng chuẩn bị bữa trưa. Nô tỳ cáolui.” Dứt lời cô ấy liền lui xuống.Tôi nhìn Tiểu Thiên Thiên trông chờ tin ‘đại sự’ của hắn.Ất mở miệng trước: “Kim quốc phái sứ giả mang thư của Hiên Viên Tiêu tới.”“Hử, thật sao? Haha… Trong thư viết gì?” Tôi nở một nụ cười, tinh nghịch pha trò: “Hắn tuyên chiến với Ng