ần nói khi đến tìm cô.Hôm nay, không khí phòng đối ngoại có phần hơi khác so với ngày thường. Thượng Linh vừa bước vào thì phát hiện ra mấy người đẹp đang nhìn mình với ánh mắt sắc lẹm như muốn cắt đôi cô ra. Cô đã hiểu nguyên do tại sao khi thấy tấm thiệp màu bạc và đóa hoa trên bàn. Đây là một tấm thiệp, mời cô tham dự một buổi tiệc vào tuần sau.Người mời cô là Tống Vân Tiên, cũng chính là Tống công tử hiện đang ở khu biệt thự nhà vườn trong khách sạn VIVS. Thực ra trước đây, Thượng Linh cũng từng nghe một vài chuyện vặt vãnh về Tống công tử qua lời buôn chuyện của những người đẹp trong phòng. Ví dụ như anh ta vừa từ Melbourne về, hay anh chàng này đẹp trai phong độ ngời ngời, đối xử với mọi người nhẹ nhàng ân cần và không bao giờ ra vẻ giàu có. Tống công tử ở lại khách sạn VIVS một thời gian vì dự án hợp tác mới giữa hai bên và vì mối thân tình giữa ông chủ Tống với “mỹ nhân” CEO.Lúc đó, Thượng Linh cũng chẳng nhớ nổi cậu bạn học cùng năm cấp ba họ tên là gì, nên cũng không xâu chuỗi mọi việc lại. Gặp lúc mọi người buôn dưa lê, cũng chỉ ngồi bên góp thêm chuyện vào. Thế mà bây giờ, Thượng Linh lại tóm ngay được chàng hoàng tử độc thân, cao quý, hoàn hảo, đương nhiên đây là tin tức chẳng lấy gì làm vui vẻ cho tất cả những người đẹp đang nhăm nhe anh chàng.Nếu như thường ngày, với tính cách của Thượng Linh, có lẽ lúc này cô sẽ cầm tấm thiệp khẽ cười khểnh hai tiếng, sau đó ném nó và bó hoa vào thùng rác. Nhưng bây giờ, vừa đi làm chưa đầy hai tháng, cô không muốn gây thù chuốc oán với ai, nên đành thu dọn hoa và thiệp, lặng lẽ làm việc.Vừa bật máy tính được một lát, điện thoại bỗng đổ chuông, giọng nói của Tống công tử vọng lên: “Tiểu Linh, cậu đã nhận được hoa và thiệp mời chưa?” HỒI 6: QUÁ TRÌNH HẸN HÒ (2)“… Số máy quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy, xin quý khách để lại lời nhắn sau tiếng bíp. Bíp!…”“Tiểu Linh, nếu đúng là trả lời tự động, người ta sẽ nhắc lại một lần nữa bằng tiếng Anh.”“Ha ha!” Thượng Linh khẽ cười hai tiếng rồi tắt máy luôn. Không ngờ Tống Vân Tiên lại có thể kiếm được số điện thoại và thông tin của cô từ “Hữu duyên thiên lý” nhanh như vậy. Đúng là hành động của kiểu đàn ông “bia đỡ đạn” điển hình, chẳng có gì là mới mẻ cả. Đánh được một nửa văn bản, điện thoại bàn lại kêu lên.“Sao lại tắt máy?” Đây là lần đầu tiên cô nghe giọng nói hoàn hảo trầm thấp đầy cuốn hút ấy trong điện thoại, cũng thấy hơi khác so với khi nghe trực tiếp bên ngoài. Dường như có thêm phần mờ ảo, thần bí và mê hoặc hơn lúc nghe trực tiếp.“Hết pin rồi!” Thượng Linh trả lời như chuyện đương nhiên.Đầu dây bên kia ngừng lại một lát, nói tiếp: “Em định lúc nào mới xuống đây?”Thượng Linh ngỡ ngàng.“A Ảnh không nói gì với em sao? Xuống ngay, anh đang đợi em trước cửa.”Chủ nhân sai bảo,Thượng Linh làm theo ngay lập tức. Ánh mắt nghi vấn ác liệt của chị Thái Hoa bay đến, Thượng Linh thản nhiên thốt ra hai từ: “Công việc”, chị cũng đành phải cho qua. Có lẽ, do quen biết với A Ảnh nên ngay cả chị Thái Hoa – người lúc nào cũng vô cùng nghiêm khắc với các thành viên trong nhóm lại có phần kiêng dè Thượng Linh. Đúng là các mối quan hệ thân thiết có nhiều lợi ích thật.Augus ngồi trên chiếc Bentley trước cửa khách sạn đợi Thượng Linh hồi lâu. “Đi đâu vậy?” Thượng Linh cố gắng không ngồi quá gần Augus ở hàng ghế sau. Hình ảnh bị ép hôn đầy cuồng nhiệt tự động tái hiện trong đầu Thượng Linh khi cô thấy đôi môi mỏng tuyệt mỹ của Augus. Cô bất chợt thấy hơi ngại ngùng. Augus không để ý đến cô, chỉ dặn dò bác Hải lái xe rồi tựa lưng vào ghế sau, im lặng chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ.Thượng Linh được đưa đến một nhà hàng chỉ tiếp đón các hội viên, lặng lẽ ăn bữa trưa đắt tiền cùng Augus. Ngón tay của anh vốn đã thon dài trắng bóc, như càng thanh tú hơn khi cắt thức ăn bằng dao nĩa bạc. Cô thầm nghĩ, có lẽ mọi việc đúng như lời Mễ Mễ nói, anh chàng đẹp trai này đã vô tình được cô “chỉnh” lại rồi.Tình hình đến lúc này đã bắt đầu đi vào giai đoạn hẹn hò. Đầu tiên là tiệc tùng ăn uống, vậy tiếp theo có phải anh sẽ đưa cho cô một tấm thẻ để tha hồ mua sắm không? Nửa tiếng sau, giấc mơ của Thượng Linh đã thành hiện thực. Cô được đưa đến trung tâm thương mại cao cấp nhất thành phố S, đi mua sắm cùng Augus. Thượng Linh đứng ngồi không yên, đáng lẽ như bình thường, anh phải đưa cô đến cửa hàng quần áo nữ mới phải chứ. Sao lại đi tới đi lui đều là cửa hàng quần áo nam thế này?“Mỹ nhân” lôi hai áo khoác từ trên giá xuống hỏi: “Cái nào đẹp hơn?”Thượng Linh ngáp một cái chẳng phù hợp chút nào cả.“Em buồn ngủ thế ư?” Ánh mắt Augus lạnh băng.Thượng Linh ngay lập tức mỉm cười bước lên phía trước: “Đâu có! Thực ra cả hai cái này đều màu đen cả, trông cũng na ná nhau. Không giống như cái này, màu sắc rất đẹp, mà mẫu mã lại thời trang, trông đẹp lắm!” HỒI 6: QUÁ TRÌNH HẸN HÒ (3)“Em thích thể loại này sao?” Đôi lông mày nhíu lại nhìn chiếc áo sơ mi màu hồng nhạt trên tay Thượng Linh.“Đúng vậy! Em thấy con trai mặc quần áo màu này trông đẹp trai hết thảy. Kể cả người đi đường chẳng quen biết gì mà mặc quần áo kiểu này, em đều đuổi theo nhìn cho bằng đư
