ợc!” Thượng Linh nói có vẻ vô cùng thật lòng, nhưng thực ra cô chỉ đang nói bừa.“Chẳng ra thể thống gì cả.” Đôi môi mỏng khẽ nhếch, thốt lên mấy tiếng. Sau đó anh tiện tay nhặt mấy bộ quần áo màu đen, đưa cho nhân viên bán hàng, ký tên xong bảo nhân viên cửa hàng mang thẳng đến chung cư. Có lẽ bộ dáng kém vui của Thượng Linh thể hiện ra quá rõ, nên mua sắm xong Augus cũng ban ơn, đưa cô đến cửa hàng thời trang nữ.Lúc bắt đầu chọn, Thượng Linh còn xem qua giá cả thế nào, nhưng khi thấy gương mặt anh chàng chẳng hề biến sắc khi ký hóa đơn, Thượng Linh liền yên tâm thoải mái thử, chọn và mua quần áo.Những bộ Thượng Linh chọn chủ yếu đều là những kiểu dáng mát mẻ, hơi thiếu vải. Song lúc này cô không hề biết, quần áo đã được đổi hết sang loại khác khi chuyển đến nhà mình. Không còn chiếc quần soóc nào cả, váy cái nào cũng dài quá đầu gối, còn áo thì không còn cái nào hở vai hết.Mua sắm một hồi, cuối cùng cũng đến lúc hết giờ làm, Augus đưa Thượng Linh về thẳng nhà. Khi cô mở cửa xuống xe, anh hỏi: “Ngày kia em định làm gì?”Ngày kia là thứ bảy, buổi sáng là thời gian ngủ, buổi chiều cô và Mễ Mễ có lịch đi học yoga. Cô trả lời đúng sự thực, anh nghe xong không nói gì cả.“Vậy em về đây! Hôm nay, cảm ơn anh, bye bye!” Nghĩ một lát, Thượng Linh lại cúi người về phía trước, khẽ hôn lên gò má trắng muốt. Đã nhận đồ của người ta, nhất định phải có quà để tạ ơn. Thượng Linh nghĩ như vậy, nên khi xuống xe lại bình thường như không có gì. Thượng Linh không hề hay biết, buổi chiều đó, chiếc Bently đã dừng lại rất lâu bên ngoài khu nhà cô.Ngày hôm đó, lần đầu tiên trong đời, bác Hải – người lái xe trung thành tận tụy năm năm qua cho CEO cảm thấy trong lòng không yên. Cả ba tiếng đồng hồ bác phải ngồi buồn xo, bụng đói cồn cào vì chưa có lệnh của ông chủ nên không dám lái xe đi. Qua tấm gương chiếu phía sau xe, người đàn ông tuyệt mỹ xưa nay vốn lạnh lùng giờ đây lại đang đặt tay lên má khẽ mỉm cười không thành tiếng. Liệu có phải bác Hải đã già nên mắt mờ rồi không? Trời ơi, bác Hải đói lắm rồi! Ngày thứ bảy, tâm trạng Thượng Linh không được vui cho lắm! Đống quần áo hàng hiệu cô chọn hôm trước vừa chuyển đến, nhưng kiểu cách không ngờ đã bị người ta thay đổi hết sạch. Những mẫu vừa ý Thượng Linh thì giờ đây đều biến thành các mẫu mà cô không hề thích. Buổi chiều xuống dưới nhà đổ rác, cô lại gặp ngay cái đuôi cứ bám riết từ hành lang.“Tiểu Linh!” Tống Vân Tiên chen được nửa người vào trong trước khi Thượng Linh đóng cửa lại. Sau đó một tiếng kêu thảm thiết đã làm kinh động đến Mễ Mễ đang nằm trong phòng ngủ đắp mặt nạ: “Làm sao lại có tiếng giết lợn vậy?… Kìa! Con lợn này trông quen quá!” HỒI 6: QUÁ TRÌNH HẸN HÒ (4)“Tiểu Linh! Xin cậu hãy cho mình một cơ hội được không? Chuyện nhà cậu mình đều biết cả rồi, mình chỉ muốn quan tâm đến cậu thôi mà!”Chuyện gì không nói lại nói chuyện này! Mễ Mễ lắc đầu ngán ngẩm. Quả nhiên, Thượng Linh vừa vung tay, một cuốn tạp chí dày cộp đã bay ngay vào mặt Tống Vân Tiên.“Tiểu Linh…”Đến lượt gối bay.“Tiểu Linh…”Điều khiển cũng bay.“Tiểu Linh…”Cốc cũng đang chuẩn bị bay theo hướng đó thì Mễ Mễ vội lên tiếng: “Nhà mình chỉ còn mỗi hai cái cốc thôi! Mình không muốn uống nước bằng bát đâu…”Thượng Linh đặt hung khí xuống, đẩy Tống Vân Tiên ra ngoài: “Cậu là loại người gì mà kì lạ vậy? Mấy lần trước, mình đã từ chối cậu rõ rành rành như vậy, lẽ nào cậu không hiểu ư?”“Cậu chưa từng tiếp xúc với mình, làm sao có thể biết rằng chúng ta không hợp nhau? Dù gì đi nữa, mình vẫn theo đuổi cho đến khi nào cậu chấp nhận cho mình một cơ hội mới thôi! Nếu không mình sẽ không chịu bỏ cuộc đâu!”“Muốn có cơ hội phải không?” Thượng Linh quay về phòng đóng cửa lại. Mười phút sau, cô xuất hiện khi đã thay quần áo chỉnh tề, tóm áo Tống Vân Tiên kéo anh chàng ra khỏi nhà.Với thân thế và điều kiện của Tống Vân Tiên, bị Thượng Linh đối xử như vậy mà vẫn không hề tức giận thì cũng có thể coi là người tử tế. Chỉ đáng tiếc, cậu lại quen Thượng Linh trước khi cô mười bảy tuổi, nếu không có lẽ cô cũng sẽ suy nghĩ đến việc cho cậu một cơ hội.Chiều đó, Tống Vân Tiên không đưa Thượng Linh đến bất kì một nơi lộng lẫy cao cấp nào mà chỉ đưa cô trở lại ngôi trường cũ của hai người. Trường Trung học Sư phạm số 1, ngôi trường cấp ba nổi tiếng nhất thành phố S, khóa nào cũng đào tạo ra rất nhiều nhân tài. Chính tại nơi đây, Thượng Linh đã sống năm tháng huy hoàng cuối cùng của cuộc đời mình. Thượng Linh không ngờ, Tống Vân Tiên lại đưa cô đến nơi này. Những kí ức xưa bất chợt ùa về qua từng góc lớp, hàng cây quen thuộc. Tất cả tựa như một cơn gió không thể lẩn tránh, làm rối những sợi tóc trên trán và dâng trào hồi ức xưa trong lòng Thượng Linh.Tống Vân Tiên nhắc lại rất nhiều kỷ niệm trong quá khứ, từ chuyện gặp mặt ngày khai trường đến việc cậu vui mừng ra sao khi cô giáo xếp chỗ ngồi. Thượng Linh ngày xưa tóc dài đến tận eo, xinh đẹp thanh tú, làn da trắng ngần, gương mặt luôn kiêu kỳ như một nàng công chúa. Kỳ thực lúc đó, cô không hề biết tuy không phải là người xinh đẹp nhất trong trường khi ấy nhưng cô lại là đối tượng thầm