nhớ nhung khôn nguôi!”Người bị giễu cợt ngẩng đầu lên trong tiếng cười chế nhạo. Còn kẻ đang cười nhạo nhìn vào ánh mắt ngỡ ngàng và yếu ớt của Thượng Linh, tiếp tục lạnh lùng rên rỉ: “Thượng Linh, không ngờ mày cũng có ngày hôm nay. Ngày xưa cứ ra bộ công chúa vênh váo kiêu ngạo không coi ai ra gì, bây giờ phải bán thân mới có quần áo mặc, bám lấy đàn ông mới được bước vào những chốn sang trọng, nếm thử đồ ăn mà bọn tao đã chán ngấy cả rồi! Cuộc đời công bằng thật!”Người đẹp gạt lọn tóc xoăn trên vai, nở nụ cười đẹp đẽ: “Mày thử tưởng tượng xem, nếu Phong Duy Nặc thấy bộ dạng của mày bây giờ, liệu có hối hận đến chết vì lựa chọn ngày xưa không? Ha ha ha…”Những tiếng cười nhạo chấm dứt, tiếp sau đó là những tràng cười ngông cuồng đắc ý vô hạn. Thượng Linh hơi thất vọng khi nghe những lời vừa rồi vì cô tưởng người đẹp còn trò gì hay hơn nữa.Cô đặt đĩa xuống, thong thả thở dài: “… Cô tên gì vậy?”Tiếng cười ngừng lại, người đẹp chớp mắt trừng trừng nhìn cô. “Thượng Linh! Mày đừng tưởng mày giả vờ không biết là sẽ thoát được khỏi tao!”Cô ngán ngẩm nói: “Nếu mà khả năng nghe hiểu của cô nó cũng được như ngực cô thì tốt biết bao!… Ôi, tôi có nói là tôi không biết cô đâu, chỉ là tôi không tài nào mà nhớ nổi tên cô.” Hồi học tại trường Trung học Sư phạm số 1, Thượng Linh có rất nhiều tình địch. Phần lớn đều vì các nam sinh mà các cô nàng kia thích lại thích Thượng Linh. Thượng công chúa còn chẳng phân biệt được nổi ai với ai trong đám nam sinh thích cô, thì sao mà nhớ nổi những nữ sinh thích các nam sinh ấy chứ? HỒI 7 SÓNG GIÓ TRONG BUỔI TIỆC (4)“Mày biết là được rồi!” Người đẹp hống hách: “Còn tên của tao, mày không cần biết, mà cũng không đáng được biết! Mày chỉ cần nhớ rõ địa vị của mày bây giờ, đừng có nghĩ đến việc đi mồi chài đàn ông như trước nữa! Vân Tiên là của tao, mày hãy thôi ngay cái ý định ấy đi!”“Cám ơn đã quá khen! Cô mà không nói thì xém chút nữa là tôi quên mất Tống công tử của cô hồi cấp ba đã từng viết thư tình cho tôi đấy!” Dù sao cũng đang rảnh rỗi, khua môi múa mép một chút cho vui vậy.“Đấy là chuyện ngày xưa! Mày nhìn lại mày bây giờ đi! Ồ! Tốn bao nhiêu cơm gạo thế mà vị trí vẫn chẳng khá lên được!” Người đẹp khoanh tay trước ngực, ép rãnh ngực hiện rõ hơn nữa, hoàn toàn không biết mình đã chạm đúng nọc của Thượng công chúa. Thượng Linh lướt nhìn cô ta rồi từ từ đứng dậy.Mấy phút sau, có người cầm đĩa thức ăn trống không quay trở lại phòng tiệc, tiếp tục lấy thêm thức ăn cho vào đĩa. Lại mấy phút nữa trôi qua, người đẹp ngang ngược kia nhớn nhác dẫn theo mẹ đẻ hùng hổ đến.“Thượng Linh! Mày làm tao ra bộ dạng này rồi mà còn dám ăn nữa sao? Tao ra lệnh cho mày, ngay lập tức cút khỏi buổi tiệc này!” Người đẹp tức giận đến mức này cũng có lý do. Chiếc váy trắng muốt của nàng ta bỗng chốc dính đầy những vệt xì dầu đen đen, xanh xanh của mù tạt, nhất là chỗ rãnh trên ngực còn dính mấy sợi râu tôm chưa gạt sạch.“Người đâu? Gọi bảo vệ đến, mau tống cổ con ranh vô học này khỏi đây cho tôi!” Thân mẫu của người đẹp kêu lên.Bữa tiệc bỗng chốc náo loạn, những người không rõ sự tình đều xúm lại, thì thầm to nhỏ. Thượng Linh tận dụng thời cơ cố nuốt thêm hai bánh kem, sau đó đặt đĩa xuống, không biết kiếm được ở đâu một cái khăn mùi xoa, ra vẻ sợ hãi che nửa mặt lại.“Bây giờ biết sợ rồi hả, sao vừa rồi không thấy mày khóc chứ!”“Đừng tưởng rằng khóc là xong chuyện. Tao nói cho mày biết, chúng tao là khách mời của nhà họ Tống, mày vô lễ với chúng tao, tức là vô lễ với nhà họ Tống!”Hai mẹ con ngang ngược ra sức lăng nhục người khác, Thượng Linh lén lút ợ hơi một tiếng sau chiếc khăn mùi xoa, tiếp tục chiêu bài cúi đầu nghiêng người run rẩy, phát ra âm thanh nhỏ nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy: “Dù cho cô có đổ hết thức ăn trong buổi tiệc này lên người mình… Tôi cũng không hề dụ dỗ Tống công tử… Quả thực anh ta đúng là khách của ông chủ tôi, hiện đang ở trong khách sạn… Anh ta năm lần bảy lượt đến tìm nhưng tôi đều nghĩ cách tránh mặt…”Tất cả mọi khách khứa trong buổi tiệc đều như bừng tỉnh. Thì ra sự việc là như vậy, bạch mã hoàng tử của người đẹp này không hiểu sao lại thích cô nàng lọ lem tóc ngắn, khiến người đẹp tức giận, quyết tâm hãm hại, đuổi nàng lọ lem ra khỏi bữa tiệc.Tống Vân Tiên vừa chạy đến đã thấy mọi người xung quanh đang thì thầm to nhỏ, sa sầm mặt mày nhìn người đẹp quát ầm một tiếng đầy tức giận: “Trần Dĩnh!” m thanh ấy vang lên đúng lúc, như càng khẳng định thêm những suy luận của mọi người.“Em không làm mà. Tất cả là do cô ta. Đến anh cũng không tin em sao?” Trần Dĩnh tức đến hộc máu mồm: “Mọi người đều bị cô ta lừa gạt cả. Thử nhìn tôi và nhìn cô ta xem, cô ta có giống như đang bị oan ức hay không?”Thượng Linh không nói gì, tiếp tục run rẩy. Trần tiểu thư thường ngày vốn hống hách ngang ngược đem ra so sánh với cô gái nhỏ bé tầm thường không rõ danh tính đang run rẩy. Thật là bất hạnh, Trần Dĩnh bại trận rồi!“Đừng có làm chuyện mất mặt nữa! Mau đi thay quần áo đi!” Tống Vân Tiên nhìn hình bóng bé nhỏ ấy, bỗng thấy xót xa: “Thượng Linh là khách do tôi mời đến, không ai được