Chỉ Được Yêu Mình Anh

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Tác giả: Nam Lăng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328531

Bình chọn: 10.00/10/853 lượt.

phép đuổi cô ấy đi!”“Tống công tử sao lại nhanh quên thế?” Giọng nói trầm thấp đầy cuốn hút vọng đến, người từ đầu vẫn đứng bên quan sát nãy giờ khẽ cười bước đến. Một tay Augus kéo cô nàng đang run rẩy vào lòng: “Thượng Linh là do tôi đưa đến, chứ không phải do Tống công tử mời dự!” “Mỹ nhân” dịu dàng vuốt tóc cô: “Em yêu, đừng buồn nữa. Người ta không chào đón em, vậy chúng ta về thôi! Em yên tâm, những người bắt nạt em hôm nay anh đều nhớ cả. Sau này sẽ cho họ vào danh sách đen của VIVS hết. Được không?”VIVS? Những người xung quanh đều nhao nhao thở dài, lẽ nào người đàn ông đẹp trai đến mức không tưởng này lại chính là CEO của VIVS – tập đoàn khách sạn hạng sang mới nổi trong toàn quốc hay sao? Người ta đồn đại vị CEO này mạnh mẽ vang dội, lạnh lùng xa cách, đa mưu túc trí, chỉ có điều không thích tiếp xúc với giới truyền thông nên rất ít người biết anh ta. Mọi người không ngờ, người đứng ở vị trí đỉnh cao đó lại là một người đàn ông đẹp trai đến như vậy.“VIVS sao? Khốn khiếp! Không ngờ con ranh ấy lại kiếm được tên bồ giàu có như vậy!” Trần Dĩnh nhìn theo bóng hai người đang nắm tay nhau bước đi, lại nhìn bộ dạng nhếch nhác của mình, tức giận đến sùi bọt mép. HỒI 8 TIN ĐỒN SỤP ĐỔBên bờ hồ, ánh trăng trải dài trên mặt đất. Thành phố về đêm lúc nào cũng ồn ào, náo nhiệt, ánh đèn nê ông nhấp nháy, những vì sao nhạt nhòa u ám. Bầu trời yên ả như mặt biển tĩnh lặng xa xăm.Đêm nay, bác Hải lái xe hết mực trung thành, âu sầu và cô độc ngồi bên bờ hồ lắc đầu thở dài. Và đêm nay cũng là lần đầu tiên Thượng Linh và Augus bình tĩnh ngồi nói chuyện bên nhau.Cô kể với anh một số chuyện quá khứ đồng thời nhắc đến cả ý định mà Tống Vân Tiên hẹn cô ra ngoài hôm trước, và cũng nhắc đến cả nụ hôn tạm biệt hôm ấy.“Nhà em trước đây rất giàu, đến mức em đã từng nghĩ cả thế giới này đều thuộc về mình.” Thượng Linh ngồi ở ghế sau, ngắm bầu trời đêm qua cửa sổ. Ngữ điệu bình thản, ánh mắt mơ màng.Về sau Mễ Mễ hỏi cô, có phải do hành động anh hùng cứu mỹ nhân của quan lớn “yêu tinh” khiến Thượng Linh cảm kích, nên cô mới tiết lộ vài thông tin trong quá khứ cho anh? Để anh rủ lòng thương xót, sau này càng chiều cô hơn.“Không! Chỉ vì mình cảm nhận được tuy không nói ra nhưng anh ấy nhìn thấu màn kịch mà mình bày ra để trêu tức Trần Dĩnh. Mình nói với anh ấy những chuyện quá khứ để làm phân tán sự chú ý của anh ấy, đồng thời cũng để tiện nói đến vấn đề chính.”Mễ Mễ hỏi cô vấn đề chính là gì? Vấn đề chính là gì ư? Đương nhiên là vấn đề liên quan đến tiền rồi!“Đã nói trước mỗi tháng một tấm séc cơ mà! Hôm nay đã là ngày mùng mười tháng tám rồi, mình đã làm không công mười ngày nay rồi!” Thượng Linh tức giận trả lời.Mễ Mễ nhìn ra xa, vỗ về Thượng Linh tán thưởng: “Giỏi đó! Thế đã đòi được chưa?”“Đòi được chưa? Chỉ có điều…”Chỉ có điều sau khi nghe Thượng Linh kể một số câu chuyện trong quá khứ, thần sắc của “mỹ nhân” có phần hơi kỳ lạ. Ánh mắt lướt qua người cô đầy mâu thuẫn. Dường như vừa thờ ơ lại vừa đau khổ. Cô không thể mô tả nổi cảm giác ấy. Cô đang định nhìn kĩ lại, biểu hiện kì lạ ấy đã biến mất, cô gần như nghi ngờ không biết có phải mình hoa mắt nhìn nhầm hay không.Nhân cơ hội tuyệt vời lúc anh đưa tay kéo cô vào lòng, khẽ vuốt mà cô, Thượng Linh cuối cùng đã đề cập đến vấn đề chính.“À… Tiền tháng này anh vẫn chưa đưa cho em.”Ngón tay trên má cô cứng đờ lại, anh không nói gì cả.“Anh quên mất rồi hay sao? Là số tiền mỗi tháng để em làm người tình của anh đấy!”Ông anh, ánh mắt đó của anh là ý gì vậy? Cô cũng chỉ đòi tiền công đáng được hưởng thôi mà, sao lại nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng như thể muốn ăn tươi nuốt sống là sao? Đôi môi mỏng gợi cảm mím chặt lại, anh vẫn không nói một lời nào. Thượng Linh không vui.“Anh đã đồng ý ngay từ đầu rồi cơ mà, không thể nói lời mà không giữ lấy lời được!”Cằm cô bị anh giữ chặt, hơi thở lướt trên mặt cô, anh nói chậm từng từ một: “Nếu anh không trả tiền, em sẽ không làm người tình của anh nữa sao!” HỒI 8 TIN ĐỒN SỤP ĐỔ (2)Thượng Linh rất muốn trừng mặt lên, nhưng đã kịp kìm lại: “Quan lớn CEO đáng kính! Tuy nói thế này có phần hơi vô lễ, nhưng anh không thể hứa hẹn người khác rồi nuốt lời được! Em biết là em chỉ cỡ A, giá cả có hơi đắt một chút, nhưng em đã rất cố gắng, rất tận tụy vì anh mà…”“Đủ rồi!” Hai từ lạnh lùng ấy ngắt lời cô. Anh buông cô ra, chống cằm khẽ hít thở như nén lại cơn tức giận đang bốc lên tận đỉnh đầu. Anh rút ra một tập séc, rất nhanh điền số tiền, ký tiền rồi nhét vào tay cô.“Trong vòng một tuần, không được phép xuất hiện trước mặt anh!” Augus lạnh lùng thốt lên sau khi đậy nắp bút lại.“Được!” Thượng Linh vui vẻ trả lời.Cô hoàn toàn không để ý đến tâm trạng và ánh mắt đen sâu thẳm đang lặng lẽ nhìn thẳng vào mặt mình lúc này. Trong đôi mắt ấy, có điều gì đó vừa xuất hiện đã mau chóng biến mất không còn chút dấu vết.***Thượng Linh nói được là làm được, quả nhiên một tuần sau cô không hề xuất hiện trước mặt Augus. Nhưng một hôm, A Ảnh lại đến tận nơi tìm cô. Khi ở khách sạn, Thượng Linh luôn lấy cớ đang bận việc, mà A Ảnh bình thường cũng rất bận nên thành ra mấy


XtGem Forum catalog