mờ đi, cô không thấy gì cả, chỉ nghe tiếng quần áo rơi xuống, ngay sau đó làn da mềm mại mạnh mẽ nóng rực chạm lên người cô.Hơi thở trên ngực nặng nề khó nhọc, Thượng Linh hoảng sợ cực độ. Hai bàn tay bị trói ra sức vùng vẫy, mãi mới đẩy được đống quần áo đang che kín mặt ra, đôi môi bỏng rát của Augus lại hạ xuống như thiêu như đốt cô. Cô bị anh hôn đến hoa mắt chóng mặt, khẽ rên lên tiếng phản kháng yếu ớt.Ở trên cô, anh như đánh mất lí trí, vuốt ve như muốn nghiền nát cô vào chính thân thể mình. Để từ nay về sau không bao giờ cô rời xa anh nữa.Giây phút này, Thượng Linh không thể ung dung, bình tĩnh nghĩ ra được mưu kế gì cả, chỉ bao trùm cảm giác sợ hãi mà trong đời mình cô chưa bao giờ trải qua. Ngay cả khi gia đình gặp nạn, trong một đêm rơi từ tận mây xanh xuống đáy vực thẳm, cô cũng chưa từng sợ hãi đến mức này.Thì ra khi nỗi sợ lên đến cực điểm, thân thể quả nhiên sẽ run rẩy, đôi mắt đau xót nhòe đục, dòng nước lạnh lẽo trào từ khóe mắt cô. Khi lấy lại được chút lý trí trong cơn tức giận và dục vọng, Augus mới nhận ra người nằm dưới mình đang khóc. Những tiếng nức nở đứt đoạn, rất nhỏ nhưng nước mắt lại chảy rất nhanh. Rõ ràng người đang khóc là cô, nhưng anh lại thấy kẻ đáng thương nhất là mình. Dù trước đó hay bây giờ, trong tim cô chưa bao giờ có anh. HỒI 11 ĐẾN SỐNG CÙNG ANH“Lẽ nào đến cả điều này em cũng không hiểu ra khi đã là người tình của tôi sao?” Giọng nói trầm thấp như đang cố gắng kiềm chế, nhưng Augus không thể giấu nổi tiếng khàn khàn và hơi thở khó nhọc.Thượng Linh co rúm người, không phát ra một tiếng động mà nước mắt vẫn chảy.“Đừng khóc nữa!”Hai mươi phút sau, cô vẫn nắm chặt tấm ga trải giường, vùi đầu vào trong đó. Augus thở dài một tiếng, lật người nằm sang bên cạnh, gắng kìm nén những dục vọng đang sục sôi. Đôi đồng tử đen láy dần bình tĩnh lại, lửa dục dần tan biến nhưng những suy nghĩ mâu thuẫn và hỗn loạn vẫn ẩn hiện trong đôi mắt ấy. Anh nhìn chăm chú lên trần nhà màu trắng, ánh mặt trời chói chang ngày hè ngoài cửa sổ soi rọi khắp căn phòng.Augus nhắm mắt lại, rồi ngồi dậy buộc chặt áo choàng, không nói một lời bước vào nhà tắm. Sau tiếng nước chảy từ vòi hoa sen, anh thay quần áo rồi rời khỏi phòng.Trước khi đi, anh hầm hè mấy tiếng: “Đừng có chạy lung tung!”Gian phòng trở lại yên tĩnh không một tiếng động. Thượng Linh khỏa thân nằm trên giường khẽ động đậy, gương mặt thanh tú xinh đẹp đã khô nước mắt, nhưng trong đôi đồng tử tròn xoe đang vô cùng tức giận. Anh ta dám lột sạch quần áo của cô sao? Cô càng oán hận, căm phẫn hơn khi thấy những vết hằn đỏ mờ ám trên khắp cổ, khắp ngực mình trong gương khi bước vào phòng tắm.“Đồ mặt người dạ thú!” Thượng Linh tức giận chửi bới.***Dường như A Ảnh cả ngày chưa ăn gì, bữa tối do được lệnh, không thể không đi cùng ông chủ đến nhà hàng ngoài trời bên bờ biển của khách sạn, ăn tối cùng Ms. Hoa – quản lý khách sạn.Cơn gió biển thoảng qua làm tấm vải trắng trên lan can bay phấp phới, sơn hào hải vị bày la liệt trên bàn ăn màu trắng ngăn nắp. Nhưng dù trước mặt bao nhiêu thức ăn ngon, A Ảnh vẫn không có tâm trí tận hưởng, cho đến khi bóng người tóc ngắn mảnh mai xuất hiện trên boong tàu.Thượng Linh mặc chiếc váy dài duyên dáng, phía trên là áo phông đơn giản, nhưng thật kì lạ, trên cổ và ngực cô dán đầy băng y tế.“Qua đây ngồi!” Ông chủ “mỹ nhân” trầm ngâm nãy giờ ra lệnh.Thượng Linh nhìn bàn ăn bên cạnh lan can. Chiếc bàn dài hình chữ nhật, Augus ngồi ở vị trí trung tâm, bên phải là A Ảnh, vị trí bên trái đang bỏ trống, vị trí tiếp theo là người đẹp với vẻ mặt đăm chiêu – Ms. Hoa, quản lý khách sạn.Thượng Linh quay đầu, bước mấy bước đến bên A Ảnh, kéo ghế ra ngồi xuống. Nhiệt độ quanh bàn ngay lập tức giảm xuống tận mấy độ.“Em vẫn ổn chứ?” A Ảnh mãi mới thốt lên mấy tiếng.Thượng Linh biết A Ảnh vẫn hiểu lầm chuyện ban sáng, kẻ “mặt người dạ thú” kia đương nhiên sẽ không giải thích cho anh nghe, huống hồ lúc sau xém chút nữa thì điều đó đã trở thành sự thật. Cô thở dài một tiếng: “Không ổn…”A Ảnh im lặng, do dự đặt tay lên vai Thượng Linh, Thượng Linh tiện thể ngả người tựa đầu vào ngực A Ảnh nức nở mấy tiếng. HỒI 11 ĐẾN SỐNG CÙNG ANH (2)Tách! Chiếc ly trong tay ông chủ bị bóp nát, rượu vang chảy đầy mặt bàn.“Augus!” A Ảnh vội lao đến kiểm tra, nhưng bị Augus đẩy ra.“Chảy máu rồi! Phải băng lại ngay!” Thượng Linh ra vẻ vô tội, Ms. Hoa đẩy chiếc ly vỡ ra xa, ngẩng đầu lên trừng mắt nhìn cô.Thượng Linh trừng mắt lại, cô đang cố tình chọc tức Augus, có liên quan gì đến Ms. Hoa đâu. Tuy không dám khẳng định trăm phần trăm nhưng việc ông chủ xuất hiện ở đây chắc chắn không thể không có liên quan đến Ms. Hoa. Đã biết mọi việc sẽ thế, đáng lẽ ngay từ đầu, chị ta không nên đồng ý giữ bí mật chuyện Thượng Linh và A Ảnh đến khách sạn.“Ông chủ, tuy tay không bóp nát ly rượu trông rất phong độ, nhưng nếu giờ không băng lại thể nào cũng bị uốn ván đấy!” Thượng Linh nói một câu mát mẻ, lại bị Ms. Hoa trừng mắt lườm cho một cái nữa.“Đúng đấy, Augus, cứ băng vết thương lại trước đã!” A Ảnh định đưa ông chủ lên trên nhưng ông chủ nhất quyết đòi Thượ