hề rẻ nhưng dường như anh chẳng hề quan tâm. Thượng Linh thấy rất kì lạ, tuy nhà họ Phong giàu có thật nhưng không giàu đến mức anh có thể tiêu tiền như rác thế này chứ?“Em không biết là chơi đàn piano kiếm được nhiều tiền lắm hay sao?” Phong Duy Nặc giải thích nghi ngờ của cô như vậy: “Thế nào, có định học lại piano nữa không?” Có một lần sau khi ăn trưa, anh hỏi cô khi đang ngồi trên ban công rộng rãi tầng một của biệt thự.“Anh dạy em ư? Chi phí học piano đắt lắm!”Anh tựa người vào hàng rào, đưa tay ra nắm lấy vai cô: “Nếu em học, một nụ hôn đổi lấy một tiết học, thế nào?”Thượng Linh nghĩ ngợi rồi mỉm cười: “Thì ra nụ hôn của em có giá vậy cơ à? Vậy thì hôn trên má hay hôn môi, hôn sâu hay hôn lướt, có quy định thời gian bao lâu không?”Đầu ngón tay anh khẽ lướt qua khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, cười đáp: “Tùy em, chỉ cần hôn là được!”Bề ngoài tuy bình thản, nhưng trong lòng cô đã bắt đầu suy tính. Mặc dù công việc hiện nay cũng tạm được, nhưng dù sao cô vào đây được là nhờ mối quan hệ mờ ám kia, vả lại người đưa cô vào giờ chẳng liên quan gì đến cô nữa. Cuộc sống bây giờ không có gì phải lo nghĩ nhưng không thể cứ tiếp tục mãi thế này được. Ngộ nhỡ một ngày nào đó, ông chủ “mỹ nhân” lại gây rắc rối cho cô, lẽ nào cô lại nghỉ việc một lần nữa sao?Sau vụ Diệp Thố, cô rút ra được bài học kinh nghiệm nhớ đời: “Sổ gạo” dài hạn không hẳn đã vững bền.Muốn không phải lo nghĩ gì về cơm áo gạo tiền, vẫn phải dựa vào chính bản thân mình. Cô hạ quyết tâm, nhìn Phong Duy Nặc cười: “Được, vậy cứ như thế nhé!”***Buổi tối sau khi nghe chuyện này, Mễ Mễ lại có nhận định khác với Thượng Linh.“Anh ta có ý đồ với cậu!”Chỉ mấy chữ rất ngắn gọn nhưng Thượng Linh lại thấy rất lạ, tại sao lại là ý đồ mà không phải là theo đuổi?“Giác quan thứ sáu!” Nói về việc chống đỡ lại “kẻ thứ ba”, Thượng Linh là cao thủ, nhưng nếu nói đến kinh nghiệm tình trường thì Mễ Mễ mới chính là cao nhân. Theo quan điểm của Mễ Mễ, Phong Duy Nặc là cao nhân trong số các cao thủ trong tình yêu.Tuy chỉ gặp anh chóng vánh trong bệnh viện nhưng Mễ Mễ có thể cảm nhận Phong Duy Nặc và Diệp Thố là hai loại người hoàn toàn khác nhau. Thực ra so với một Diệp Thố lạnh lùng, hờ hững, Phong Duy Nặc lúc nào cũng dịu dàng cười nói còn nguy hiểm hơn nhiều.“Mình có bao giờ nói bề ngoài và nội tâm tương đồng với nhau đâu? Anh ấy vốn là kiểu người bề ngoài vô hại nhưng bên trong liều lĩnh cơ mà.”“Điều này mình lại không hề thấy được, mình chỉ cảm nhận rằng ánh mắt anh ta nhìn cậu không hề đơn giản chút nào. Nói thế nào nhỉ, có cảm giác giống như mèo đang nhìn chuột, kiểm soát và chơi đùa, có hiểu không?”Chẳng mấy khi Mễ Mễ nghiêm túc được một lần, chỉ tiếc là Thượng Linh đã không coi là thật.Từ năm lên mười hai, cô và Phong Duy Nặc đã sống cùng nhau dưới một mái nhà. Trong bốn năm ấy, hai người từ những cô, cậu bé ngây thơ đã lớn lên thành thiếu niên, thiếu nữ, lúc nào cũng ở bên nhau. Cô biết con người Phong Duy Nặc mà mọi người thấy và cũng biết cả con người mà những người khác không bao giờ thấy được.Đúng là lúc đầu cô không hề thoải mái khi gặp lại anh, nhưng cảm giác ấy những ngày gần đây đã hoàn toàn tan biến. Thỉnh thoảng khi một mình bên cạnh cô, anh cũng cố ngồi gần lại, đôi lúc cũng ôm hoặc bẹo má cô, nhưng tất cả đều diễn ra rất tự nhiên và cô cũng không hề chống đối. Hoàn toàn không giống với hành động cướp đoạt lạnh lùng như Diệp Thố. Có ai lại không thích một người đàn ông dịu dàng chứ?Tuy trước đây, anh đã từng đề nghị cô làm bạn gái anh, nhưng sau này chưa bao giờ nhắc lại. Thực ra mối quan hệ giữa hai người như hiện nay là vừa đẹp, cân bằng ổn định, sẽ không có điều gì bất trắc cả.Tuy nhiên, trạng thái cân bằng ấy cũng chẳng duy trì được lâu. Mọi việc thay đổi khi đến một cửa hiệu piano tập đàn. Oan gia ngõ hẹp chẳng qua cũng chính là thế này đây. Cô đã gặp Đào Thanh tại nơi đó.Khoảng trước mùa hè năm nay, cô thấy tức thay cho một cô bạn đồng nghiệp nên đã cải trang thành thiên kim tiểu thư chơi xỏ tay mặt trắng ấy, không ngờ giờ đây lại gặp hắn trong tiếng piano tạp nham thế này. Bây giờ, thân phận của cô là người qua đường đến nộp tiền tập đàn. Còn hắn là bạn trai con gái ông chủ cửa hiệu.Tiêu đời rồi! Kẻ thù gặp nhau mắt long sòng sọc, thiên kim tiểu thư giả mạo Thượng Linh đã lọt vào tầm mắt Đào Thanh. HỒI 21: ĐÀN ÔNG ĐỀU GIỐNG NHAUSau sự kiện máy ghi âm trong quán trà, “máy bay” Phương Hiểu Quyên căm thù Đào Thanh đến tận xương tủy. Không những đá hắn ta ngay lập tức mà còn sai hai tay cao to lực lưỡng đến đòi hết sạch xe cộ và hàng hiệu trước đây mụ mua cho Đào Thanh về.Đào Thanh mất cả chì lẫn chài, muốn quay trở lại thì bị bạn gái cũ ném ngay vào mặt một câu: “Một lần bất tín vạn lần bất tin.”Về sau không hiểu sao sự việc này lại đồn đến tận công ty Đào Thanh. Tuy không đến nỗi bị đuổi việc nhưng hình ảnh hắn ta trong mắt cấp trên xuống cấp trầm trọng, mất luôn cơ hội thăng tiến trước đây.Đào Thanh suy đi nghĩ lại, hiểu ra tất cả mọi việc đều là do cô nàng thiên kim tiểu thư kia giở trò. Chỉ có điều hắn ta không sao tìm được cô nàng tóc ngắn Trần Du
