ng Linh lúc quay lại quán bar.Nhiều tháng sau, với gương mặt đẹp trai và một công việc khá khẩm, Đào Thanh đã lọt vào mắt xanh con gái ông chủ hiệu đàn giàu có này, trở thành con rể tương lai của ông ta.Gần đây, chính là thời kì yêu đương nồng nàn nhất của hai người. Đào Thanh thường xuyên đến đây đợi bạn gái tập đàn xong rồi đưa cô ta đi hẹn hò. Thế mà…Đúng là: “Tìm em trăm lần tìm hoài không thấy, quay đầu nhìn lại em ngay dưới bóng đêm này!”Lúc gặp Thượng Linh tại hiệu đàn, không hiểu sao câu “chết tiệt” bật ngay lên trong đầu Đào Thanh, hắn ta vừa dương dương tự đắc về tài nghệ giỏi giang của mình, vừa nhìn Thượng Linh bằng ánh mắt căm hận.Vẫn mái tóc ngắn, khuôn mặt xinh xắn, mũi cao, miệng trái tim thanh tú như trước kia. Chỉ có điều, Thượng Linh ăn mặc rất bình thường, áo dài trắng đơn giản, bên trong là chiếc áo len cao cổ màu đen, bên dưới mặc quần bò, đi giày bệt. Cô trang điểm rất nhạt, thần sắc lại càng nhạt nhòa hơn, ôm một chồng tài liệu từ phòng tập đi ra, trông cô giống như một sinh viên vừa tốt nghiệp đại học. Cô như trở thành một người khác hoàn toàn so với cô gái trang điểm khêu gợi, ăn mặc sành điệu dưới ánh đèn mờ ảo trong quán bar lúc trước.Chỉ có điều, tất cả đều không còn quan trọng. Điều quan trọng là, tại sao cô ta lại xuất hiện vào thời điểm này, tại nơi này?Đào Thanh cảnh giác, ôm chặt bạn gái giả vờ không thấy cô, vội vàng rời đi. Thượng Linh trề môi, chửi thầm trong bụng một câu vô thưởng vô phạt.Thực ra sau khi gặp phải Đào Thanh, Thượng Linh định sang cửa hiệu khác tập đàn, nhưng vì cửa hiệu này vừa gần nhà vừa gần công ty, tiện cho cô đến tập sau giờ làm. Cộng thêm thái độ vờ như không quen biết của Đào Thanh, cô tưởng rằng hắn ta lo sợ bạn gái biết chuyện nên không gây thù hằn gì, thành ra cô cũng chẳng lưu tâm nhiều đến việc này.Nhưng một buổi tối vài hôm sau, khi Thượng Linh vừa bước ra khỏi cửa hiệu, còn chưa đi được mấy bước thì cô đã bị hắn ta chặn lại trong một ngõ nhỏ vắng vẻ.Nụ cười nham hiểm đen tối của Đào Thanh làm cô muốn đấm vào mặt hắn một nhát, cô ôm chặt sách tập piano định phủi tay bước đi nhưng hắn đột nhiên lại gào to tên cô.“Thượng Linh! Ha ha, không gọi nhầm chứ! Hai sáu, à không, sắp hai bảy tuổi. Làm việc tại phòng đối ngoại của khách sạn VIVS. Hiện đang sống tại chung cư trước mặt. Nghèo kiết xác, đúng không?” Rõ ràng Đào Thanh đã chuẩn bị trước khi gặp cô, oang oang tất cả mọi tình tiết hắn tìm ra được. HỒI 21: ĐÀN ÔNG ĐỀU GIỐNG NHAU (2)Sau đó Đào Thanh mau chóng nói ra mục đích của lần gặp này. Hắn đòi cô bồi thường thiệt hại lần bị máy bay bà già giàu có đá, cả lãi lẫn gốc là hai trăm ngàn tệ.Thượng Linh lạnh lùng cười đáp: “Anh cũng biết tôi nghèo kiết xác, lấy đâu ra hai trăm ngàn? Hay là anh thử đi hỏi xem bạn gái hiện nay của anh có không, hỏi mượn cô ấy xem thế nào?”“Cô không có nhưng người tình của cô có!” Hắn chẳng hề nao núng, tiếp tục cười nham hiểm: “Còn nữa, đừng có lấy anh ta ra mà uy hiếp tôi! Cô cũng có sơ hở đấy! So với CEO của VIVS, con gái chủ hiệu đàn có thấm vào đâu, sao dám so bì với cô.”Thượng Linh khẽ chớp mắt. Hiểu rồi, ngụ ý của hắn ta là thế này: Người tình của cô giàu hơn, quyền thế hơn người yêu tôi. Nếu cô dám tiết lộ chuyện này với người yêu tôi, tôi sẽ đến chỗ người tình cô, nói là tôi và cô có quan hệ mờ ám với nhau. Thử xem, hắn ra còn để mắt đến cô nữa không?Đã hai tháng rồi Thượng Linh không gặp Diệp “mỹ nhân”, tin tức của tay này xem chừng lỗi thời quá!Cô thở dài chậm rãi: “Được rồi!” Thấy hắn mặt mày hớn hở, cô lại nói tiếp: “Vậy anh tự đến tìm CEO của VIVS mà đòi. Chỉ có điều có gặp được anh ấy hay không, không phải là việc của tôi.” Trong ngõ nhỏ có mấy người đi làm về, nhân lúc có người đi qua, cô lấy sách tránh hắn, mau chóng rời đi.Tất nhiên về sau, Đào Thanh không chịu từ bỏ dễ dàng thế, cũng không dám đánh liều đi tìm CEO của VIVS, thỉnh thoảng đụng phải Thượng Linh ở cửa hiệu, anh ta luôn lườm cô với ánh mắt cảnh cáo hung ác.Thượng Linh đã hiểu rõ bản chất con người này, biết rõ hắn không có gan đi tìm Diệp Thố, nên cũng mặc cho hắn tha hồ lườm. Còn con gái ông chủ cửa hiệu đàn, bề ngoài trông có vẻ hiền thục ngoan ngoãn nhưng thực ra bản chất cũng chả khá hơn gì Đào Thanh.Mạt cưa mướp đắng, kẻ cướp gặp bà già, Thượng Linh cũng chẳng cần phải chen chân vào.Chỉ có điều, mọi việc lại hỏng cả vì Đào Thanh quá kém cỏi, chưa đầy mười mấy ngày, không biết hắn đã làm gì khiến đại tiểu thư không vui mà đá bay hắn luôn.Hôm đó sau khi tập đàn xong, Thượng Linh thấy Đào Thanh ôm một bó hoa đứng ngoài cửa hiệu ngơ ngẩn đợi con gái ông chủ, sau đó lại bị chửi rủa thậm tệ thất thểu đi về như thường lệ.Sau này nghĩ lại, Thượng Linh thấy mình hôm đó có lẽ đầu óc có vấn đề thật, thấy bóng dáng ủ rũ của Đào Thanh, không nén nổi thở dài một tiếng, bước lên phía trước nói: “Anh đừng có hy vọng làm gì nữa, con gái ông chủ này có đến mấy người bạn trai, họ ai cũng giàu có hơn anh. Mặt khác, cô ta lại trẻ trung xinh đẹp, hà cớ gì phải thích anh chứ?” Ngầm ý trong đó thực ra là, chỉ có thể loại già khú đế lắm tiền như Phương Hi
