pacman, rainbows, and roller s
Chị! Em cảm nắng rồi!!!

Chị! Em cảm nắng rồi!!!

Tác giả: peifangqiao

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327795

Bình chọn: 10.00/10/779 lượt.

ờ có khi còn chạm trán nhiều hơn ở đây nữa!

– Thế thì tại sao? – Chi quyết tâm làm rõ, khơi thông suy nghĩ của nhỏ bạn, không để nhỏ cứ tự ôm phiền toái trong lòng nữa

– Chỉ là……tao không biết nữa! – Hâm trầm mặc, xoay xoay cốc trong tay nghịch ngợm

– Mày nghe cũng đủ biết hai người đó quam tâm, lo lắng cho mày thế nào rồi đấy! Còn tranh nhau ở lại nữa! Rốt cuộc tình cảm của mày nghiêng phía nào? – Chi vừa khuyên vừa tra khảo, cố tìm kiếm manh mối dự đoán kết quả

– Cái này…..- Hân tiếp tục ấp úng, mặt phiếm hồng, cười hề hề định bụng tránh né câu trả lời

– Haizzzz, thế thì trả lời câu này! – Chi chuyển hướng, hỏi cái khác nhẹ nhàng hơn khi thấy biểu hiện 50/50 của nhỏ bạn – nếu không có vụ hôm nay, mày định sẽ đến gặp ai trong 2 người?

Hỏi thế mà kêu nhẹ nhàng mới hay, nặng hơn thì có! Hân nhìn Chi trân trối, không thể tin nổi đứa bạn thân dám hỏi mình câu tuyệt tình,chặn lui đường trốn như thế? Định trả thù khi cô bắt Chi đối diện với tình cảm của mình đó hả? Thấy Chi vẫn không rời mắt khỏi mình, Hân đành bóp bóp trán, nói thẳng:

– Tao vốn đang định…..bốc thăm xem nên đến gặp ai trước, nhưng rồi anh Bảo gọi thông báo, nên chả kịp làm gì cả!

– O____O – Chi ngớ người, nhìn Hân như người ngoài hành tình. Vấn đề quan trọng có tính quyết định mà nhỏ này định….bốc thăm may mắn? Suy nghĩ có bình thường không thế?

– Đằng nào tao cũng biết hai người đó định nói gì rồi! – Hân lại lải nhải khi không thấy Chi lên tiếng cắt ngang – Nghe ai trước chả vậy, mày có cần dùng kế của tao để ứng dụng lên tao thế không?

Chi hơi chột dạ khi Hân quay ngược lại hạch sách mình. Ừ thì….ai bảo cô không có đầu óc sáng tạo bằng Hân, nên mới phải mượn cách Hân bày cho hồi năm nhất khi cô bị mấy cái đuôi gắn keo 502 bám theo thế chứ! Độ bay bổng kém Hân, nhưng kỹ năng chuyển chủ đề Chi lại là số một. Chi nhanh chóng áp dụng:

– Đỡ mệt rồi qua thăm bố đi chứ, mày định ngồi đây đến khi nào? Giờ chắc bác cũng tỉnh rồi!

-Ừ ha!- Hân vội vàng bật dậy, chạy vào nhà vệ sinh rửa qua mặt mũi tay chân

Chi ở ngoài thở phào. Chưa lần nào đánh lạc hướng Hân lại không thành công hết!

Phòng bệnh mát rượi bởi từng cơn gió phả ra từ máy điều hòa, nhưng cảm giác ngột ngạt thì dù có âm bao nhiêu độ cũng không thể xua tan đi hết. Bước vào phòng, điều đầu tiên Hân làm không phải là lao đến vồ vập lấy ông bố thân yêu mà lại tiến đến mở banh cửa sổ. Khí nóng từ ngoài xộc thẳng vào trong, rồi dần dần,làn gió tự nhiên cũng kéo vào theo.

Đến lúc này, Hân mới tiến đến bên giường bệnh, hỏi han:

– Bố thấy sao rồi? Có đau không? Bố có ăn gì không?

– Ngã thì có thể không đau được không? – bố Hân phì cười hiền lành – mới trải qua phẫu thuật, bố muốn ăn lắm, nhưng không được!

– Bác Thành có nói gì thêm không ạ? – Hân vừa điều chỉnh lại nhiệt độ điều hòa vừa hỏi

– Không có gì, chỉ gãy chân gãy tay thôi, không đâm vào nội tạng!

Bác sĩ Thành khoa Chấn Thương vốn là bạn học cùng bố Hân, quan hệ thân thiết, ông coi Hân, Bảo như con cháu trong nhà. Lần này bố Hân gặp nạn, ông cũng trực tiếp chủ trì ca mổ, kiểm tra kỹ càng các tổn thương cơ quan, rồi xử lý phần gãy, đến phần cơ giập nát chu đáo, cẩn thận.

Hân quay qua nhìn Hoàng với Yến Nhi đang ngồi thay nhau gọt hoa quả, cảm kích:

– Hai em vất vả rồi! Không có mọi người thì….

– Chị còn nói khách sáo thế hả? – Yến Nhi trách móc – chị em với nhau đừng nói thế chứ! Khó khăn giúp đỡ là thường, nói cảm ơn em còn ghét thêm ấy!

– Đấy, thấy chưa! Em út gì chị nói một bật lại mười thế hả? – Hân vờ nhăn nhó – Hoàng, dạy laị vợ em đi!

– Em là vợ cậu ấy khi nào chứ! – Yến Nhi đỏ bừng mặt, cãi cố

– Vợ em ngoan thế này, cần gì dạy nữa chứ! – Ngược lại, Hoàng cười hềnh hệch, hùa theo trò đùa của Hân

Phòng bệnh vốn tĩnh mịch, căng thẳng giờ đây tràn ngập tiếng cười đùa, ngay cả bố Hân đang bó bột cứng tay với chân cũng phải cười vì tính nhí nhố của đám nhỏ.

Ngoài cửa phòng, qua khe cửa nhỏ, một nụ cười thoáng hiện lên.

Mấy ngày sau đó, nhờ có đông đảo thành viên đại gia đình nhí nhố của Hân giúp đỡ, việc chăm sóc bố Hân không quá mệt nhọc, không ảnh hưởng đến việc học. Họ hàng Hân 1 tuần sau cũng kéo nhau đến, luân phiên trông nom, với mục tiêu để đám trẻ tập trung học tập. Vậy nên về sau thi thoảng mọi người kéo nhau đến thăm,không cần túc trực qua đêm nữa.

Gần cuối tháng 10, trời đã sang thu, về sáng thời tiết có chút se lạnh, nắng cũng bớt gắt gao hơn, chỉ còn màu vàng nhạt đem hơi ấm đến làm giảm đi cái lạnh buổi bình minh.

Hân tung tăng chạy dưới sân trường, hồi phục lại sự vui vẻ vốn có. Cuối tuần này bố cô được tháo bột trở về nhà nghỉ ngơi rồi, hứa hẹn một buổi liên hoan của đại gia đình cho coi. Gần đây Hân có cảm giác mình đã quên một điều gì đó, quan trọng, hay không quan trọng nhỉ? Cuốn vào guồng quay trường học – bệnh viện một thời gian, hiện giờ lại lo cho thi học kỳ cuối năm, rồi các kế hoạch khác nữa, Hân bận rộn đến chả kịp nghĩ ngợi. Được vài hôm rảnh rỗi thì có bới tung não cũng chả thể biết mình đã quên điều gì. Quên rồi sao còn trong não mà bới nữa!! Thế nên…..bản tính vô tâm vô tính, Hân qu