. . . .” Trần Di bị lời nói của hắn làm cho rối mù, đang hỏi hắn lại bị hỏi ngược lại “Không phải chúng ta vừa quen biết lúc nãy sao” Lại bị lời nói của người đàn ông còn xinh đẹp hơn phụ nữ này xoay vòng.
“Tôi tên là Bạch Tuấn Ngạn, hai người tên gì?” Nếu mọi người không muốn ăn vậy thì chúng ta nói chuyện! Anh nhiệt tình giới thiệu.
Ánh mắt vui vẻ nhìn Trần Di, Trần Di vội vàng nói: “Tôi tên là Trần Di”
Lại hướng qua người có khuôn mặt giống với người trong trí nhớ của hắn là Âu Y Tuyết, nhẹ giọng hỏi: “Cô?”
Âu Y Tuyết từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt như ngọc đen lấp lánh nhìn hắn. Đang định trả lời, chỉ là trong đầu lại nhớ đến hình dáng người kia cô không cách nào mở miệng, cô cắn chặt môi nhìn Trần Di cuối cùng không nói gì.
“Tôi hiểu rồi” Đột nhiên, Bạch Tuấn Ngạn mỉm cười dịu dàng, đôi mắt như sao phát ra tia sáng. Trong ánh mắt kinh ngạc của hai người anh chậm rãi nói ra hai chữ: “Thiên sứ”
Thiên sứ?
Nghe hết lời này. Âu Y Tuyết cùng Trần Di đều ngẩn ra, hai người bởi vì suy nghĩ của hắn mà giật mình.
Thiên sứ ? Thiên sứ là sinh vật tinh khiết nhất trên đời này, nhưng cô từ lúc đầu đã không còn sạch sẽ có thể nói là bẩn không chịu nổi, cô như thế có thể xem là thiên sứ sao, trong lòng Âu Y Tuyết cười khổ.
Bạch Tuấn Ngạn chú ý trên khuôn mặt cô chợt cười khổ, hắn không để ý đến hai người, nói tiếp: “Thiên sứ, từ nay về sau tôi gọi cô là thiên sứ” Em là thiên sứ, là thiên sứ của một mình tôi!
Khi lần đầu tiên nhìn thấy cô, hắn thấy tim mình rối loạn. Đoạn tình cảm không tốt đẹp trong trí nhớ có chút an ủi, cho nên dù nhìn khuôn mặt họ tương tự vẫn không phải một người, hắn vẫn muốn có cô. Giờ phút này, hắn sẽ không bỏ lỡ tình cảm này để mở lòng mình. Từ bây giờ hắn âm thầm hứa với lòng mình…..
Chương 95: Cô Bé Lọ Lem May Mắn Có Thai _Làm Người Giúp Việc Bảy Ngày (1)
Bởi vì một câu nói “Thiên sứ” của Bạch Tuấn Ngạn khiến cho không khí bàn ăn trở nên ngượng ngùng. Lời nói của hắn làm cho Âu Y Tuyết và Trần Di giật mình, mà Bạch Tuấn Ngạn thì vẫn bình thản như không có gì.
Cũng may, sau đó Trần Di cũng phá vỡ không khí ngượng ngùng này cùng nhau nói chuyện với Bạch Tuấn Ngạn, đến cuối cùng, mọi người đều tự nhiên ăn những món do Bạch tuấn Ngạn nấu. Âu Y Tuyết không muốn ăn nhưng do suốt một ngày cũng chưa ăn gì, với lại bạch Tuấn Ngạn không ngừng gắp thức ăn để vào chén của cô, lời mời quá nhiệt tình của anh nên cô cũng phải ăn một chút
Kết thúc một bữa cơm, trừ đi cuộc nói chuyện lúc đầu thì không khí cũng không tệ lắm.
Bởi vì một bữa ăn mà cả ba người hiểu thêm về nhau một chút.
Bạch Tuấn Ngạn biết Trần Di và âu Y Tuyết còn là học sinh, Âu Y Tuyết và Trần Di thì biết anh ở một mình công việc của anh là kinh doanh rượu…
Dùng cơm xong đã hơn bảy giờ tối. Trần Di và Âu Y Tuyết nhẹ nhàng từ chối ý tốt của Bạch Tuấn Ngạn muốn đưa họ về, ngay sau đó rời đi nhà anh ta.
. . . . . . .
Bầu trời tối nay không có sao, đen kịt một màu. Trong không khí có hơi nóng, yên lặng đến kinh dị.
Ngồi trên xe lăn, lật xem một xấp hồ sơ, mặc dù trong đôi mắt chỉ có hình ảnh và con chữ, nhưng suy nghĩ đã sớm bay xa.
Nhớ lại lời nói của những người giúp việc về chuyện tai nạn xe cộ trước kia, trùng khớp với lời của Âu Xảo Lệ nói với anh, hoàn toàn không có một chút sơ hở, bởi vì đó là sự thật.
Nếu không phải tại xấp hình đó, anh cũng không gặp tai nạn xe cộ mà liệt hai chân.
Lửa giận trong lòng không phải chỉ do một hai lời mà hiểu rõ, trong đôi mắt đen sâu thẳm không biết từ khi nào đã dấy lên ngọn lửa, anh lạnh lùng nhăn mày lại, đối với sự thật này chỉ có đau lòng và tức giận ngập trời.
Hôm nay cô cùng một người đàn ông xa lạ ôm nhau, những tấm hình kia luôn xoay vòng trong đầu anh.
Đôi môi xinh đẹp mím chặt, tài liệu trong tay không biết khi nào thì đã bị bóp nhàu những ngón tay trở nên trắng bệch, sau vài phút đồng hồ, rốt cuộc anh cầm điện thoại lên.
“Điều tra cho tôi chỗ ở của cô ta…”
. . . . . . .
※
Sáng sớm hôm sau, mặt trời vừa lộ ra, phía xa xa mấy trắng lững lờ,
Nhà họ Trần…
Bởi vì Âu Y Tuyết ngủ lại, cho nên Trần Nam lấy ra thêm một chiếc đệm nhỏ để vào phòng Trần Di, để hai người ngủ với nhau. Âu Y Tuyết cũng không nói gì, chỉ là cảm thấy hơi ngượng ngùng, cũng may những đứa trẻ này đều rất thích cô, hơn nữa cô hết lòng vì bọn nhỏ, cho nên từ đáy lòng Trần Nam rất thích Âu Y Tuyết, thậm chí xem cô như con nuôi.
Trong phòng ăn ——
Giữa một bếp lò đang tỏ khói, trong bếp lửa cháy bập bùng, có hai bóng người đang bận rộn.
“Bạn ngủ thêm một chút, tại sao không nghe” Nhìn Âu Y Tuyết đang bận rộn bên cạnh, Trần Di không vui nói : “Bây giờ mới năm giờ rưỡi sáng, từ giờ đến cửa hàng còn lâu lắm, bạn ngủ thêm một lúc, chỗ này có mình rồi” Nói xong lại vội vàng đuổi cô đi.
Dối với sự cằn nhằn của Trần Di, Âu Y Tuyết cười dịu dàng, nói : “Mình có thói quen dậy sớm, ngủ không được” Ở nhà họ Âu, cô vì không muốn gặp mặt mọi người, luôn dậy thật sớm. Cho nên theo thời gian đã thành thói quen.
“Ai lại có thói quen dậy sớm chứ” Trần Di không tin lời cô… đang muốn nói tiếp, một tràng tiếng kêu c
