Polaroid
Cô bé lọ lem của tổng giám đốc bá đạo

Cô bé lọ lem của tổng giám đốc bá đạo

Tác giả: Kim Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329982

Bình chọn: 8.00/10/998 lượt.

i: “Nếu như bạn gặp hắn, nhất định phải nói hắn cho chúng ta thêm mấy ngày, chờ sau khi mình gặp hắn, chúng ta sẽ cùng hắn nói cụ thể hơn”. Trong lòng cô không nắm chắc.

“Được!”

Chờ Trần Di đi, nụ cười yếu ớt trên khuôn mặt Âu Y Tuyết mất đi, thay vào đó là vẻ lo lắng. Cô chậm rãi xoay người, hạ mi mắt, rơi vào trầm tư.

“Tiểu thư, cô biết ai ở đây? Muốn tôi tìm giúp không?”. Sau khi nghe cô nói, khuôn mặt thanh tú của lễ tân nở một nụ cười, cô ôn nhu hỏi.

“Tôi. .”. Bỗng dưng lông mày thanh tú của Âu Y Tuyết nhíu lại, nhìn cô gái đang mỉm cười trước mắt một lúc lâu, lúc này mới nói: “Có thể giúp tôi gặp tổng giám đốc trực tiếp tại đây không?” Nói cho cùng, trừ Mạc Dĩ Trạch, cô không còn người quen biết.

“Nhưng. . . Rất xin lỗi, tôi đã nói qua. Muốn gặp tổng giám đốc phải hẹn trước. . .” Lễ tân nhìn cô gái xinh đẹp trước mắt, khổ sở nói.

Ai ngờ, Âu Y Tuyết không đặt lời nói của cô vào tai, không đợi cô ta nói xong liền nói: “Cô chỉ cần nói với hắn, tôi là Âu Y Tuyết là được”

“Chuyện này. . .”. Nhân viên lễ tân vẫn do dự, vốn còn muốn mở miệng cự tuyệt, nhưng sau khi tầm mắt của cô tiếp xúc với ánh mắt đau khổ của Âu Y Tuyết, thái độ mềm lại.

Cô gật đầu một cái, nói tiếp: “Để tôi thử một chút. . .”

Chương 97: Cô Bé Lọ Lem May Mắn Có Thai – Làm Người Giúp Việc Bảy Ngày (3)

Kết quả đương nhiên là có thể.

Sau khi nhân viên lễ tân nói tên họ của Âu Y Tuyết, rất nhanh liền có người xuống.

Âu Y Tuyết đứng lẳng lặng tại chỗ, nhìn bóng dáng cách mình càng ngày càng gần, tim cô đập mạnh dữ dội. Cô gắt gao nắm ống tay áo, cố gắng để mình bình tĩnh lại.

Nhưng cô chưa kịp điều chỉnh tốt tâm tình của mình, bóng dáng kia đã nhanh nhẹn bước tới.

“Âu tiểu thư” Minh Vũ đứng trước mặt Âu Y Tuyết, sắc mặt cung kính.

“Tôi. . .” Đối phương đột nhiên mở miệng khiến Âu Y Tuyết không có chuẩn bị tâm lý, đại não như bị tê liệt, sau khi cô phục hồi tinh thần lại, lúc này cô mới nhớ tới mục đích của mình.

Khuôn mặt xinh đẹp xẹt qua một tia do dự, cô mấp máy môi, thận trọng hỏi: “Hắn. . . Có ở đây không?”

Dường như ngay lập tức, Minh Vũ đáp: “Tổng giám đốc không có ở đây”. Giọng điệu chắc chắn.

Bởi vì giọng điệu chắc chắn của hắn mà thất vọng, Âu Y Tuyết há miệng muốn nói thêm gì đó nhưng còn chưa kịp mở miệng liền bị Minh Vũ cắt đứt.

“Thiếu gia ở Mạc gia”. Nhìn con ngươi trong suốt như nước của cô, không hiểu tại sao, trong lòng của hắn đột nhiên dâng lên cảm giác thương tiếc trước nay chưa từng có. Có lẽ, sự quật cường của cô làm hắn ngạc nhiên, Minh Vũ nghĩ.

“Ừ”. Âu Y Tuyết gật đầu một cái, tiếp đó, chần chờ hỏi: “Việc chuyển nhượng phòng ốc, là hắn cố ý sao?” Ngay cả trong lòng đã sớm nhận định chỉ có anh mới làm như vậy, nhưng khi hỏi ra, cô vẫn còn có chút không muốn tin tưởng.

Nghe vậy, Minh Vũ cúi đầu trầm tư một hồi, một lúc lâu sau, mới gật đầu một cái: “. . . Vâng”

“Vậy công việc của chúng tôi cũng vì. . . Hắn?”. Âu Y Tuyết nghe trong lòng “lộp bộp” một tiếng, tâm lập tức chìm đến đáy nước lạnh lẽo.

Mặc dù không muốn trả lời những vấn đề tư mật này, thế nhưng khi ánh mắt xanh đen của hắn nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng mang theo đau đớn của cô. Hắn vẫn trái lương tâm gật đầu một cái, tiếp đó, lưu lại một câu.

“Thiếu gia chờ cô ở Mạc gia. . .”

Thư phòng Mạc gia.

“Sao cô vẫn còn ở đây?” Giọng nói cất cao mang theo chút tức giận vang lên ở thư phòng.

Theo tiếng kêu nhìn lại, chỉ thấy Âu Xảo Lệ mặc âu phục màu đỏ đến gối, khuôn mặt xinh đẹp hoảng sợ nhìn chằm chằm bóng dáng đột nhiên xuất hiện trước mặt mình.

Theo tầm mắt của cô nhìn sang, đó là một người làm nữ, dĩ nhiên, đó cũng không phải nguyên nhân làm Âu Xảo Lệ sợ hãi. Khiến cô phát ra âm thanh sợ hãi đến mức rống lên chính là bộ dáng của cô gái kia, nghiễm nhiên chính là cô giúp việc bị mình dùng tiền mua chuộc vào hai năm trước.

“Tôi. . .” Cô giúp việc cũng không ngờ lại đột nhiên nhìn thấy cô! Cô nhớ rõ ràng, vừa rồi mình đang quét dọn trong phòng khách, ai ngờ, vừa ngẩng đầu liền thấy cô! Kết quả đương nhiên là cô bị kéo tới thư phòng.

Cô uất ức nắm tay, trên mặt hiện lên vẻ lo lắng, bởi vì giờ khắc này, Âu Xảo Lệ đang phát ra hơi thở nguy hiểm.

“Cô làm sao, ban đầu không phải đã nói cầm tiền sẽ rời đi sao? Thế nào, cô chê tiền quá ít à?” Không cho cô cơ hội lên tiếng, Âu Xảo Lệ đánh đòn phủ đầu quát.

Bởi vì cô xuất hiện khiến cô rối loạn! Cũng khó trách, nếu như Mạc Dĩ Trạch biết chuyện xảy ra năm đó, giấc mộng làm phu nhân tổng giám đốc vĩnh viễn là một đống tro bụi.

“Tiểu thư. . . Không, là thiếu phu nhân. . . Tôi không cố ý không đi . . .”. Cô giúp việc thấy cô nổi giận, vội vàng khoát khoát tay, bày tỏ mình cũng không thật lòng muốn lật lọng phản lời, chỉ bởi thực tế bất đắc dĩ mới lưu lại. Cho nên, cô có nỗi khổ tâm!

Có lẽ bởi vì một tiếng “thiếu phu nhân” kia, hoặc ý thức được mình luống cuống, Âu Xảo Lệ vất vả ép lửa giận trong lòng xuống, tiếp đó, lạnh lùng dùng hất cằm, ý bảo cô nói tiếp.

Cô gái nhận được chỉ thị, lập tức liền nói: “Tôi tính từ bỏ phần công việc này, thế nhưng, toàn bộ số tiền cô cho tôi đã bị ba tôi lấy đi bà