Snack's 1967
Cô bé lọ lem của tổng giám đốc bá đạo

Cô bé lọ lem của tổng giám đốc bá đạo

Tác giả: Kim Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210045

Bình chọn: 9.5.00/10/1004 lượt.

ắt đứt lời cô.

“Tiều Di Tiểu Di, không hay rồi !” Một bóng dáng mập mạp ra sức chạy tới chỗ Trần Di.

Trần Di quay đầu lại, phát hiện là dì Bàn bán tạp hóa ở đầu hẻm, vì vậy liền hỏi : “Dì Bàn, có chuyện gì vậy ?”

Dì Bàn chaỵ tới trước mặt Trần Di, vỗ vỗ ngực mình do chạy quá nhanh mà thở không nổi, thở hổn hển một hồi, nói : “Bố con, bố con…. ông bị bắt rồi…..”

“Cái gì!”

Còn chưa đợi dì Bàn nói hết, Trần Di đã bỏ dao xuống, rơi thẳng mặt đất. Mà Âu Y Tuyết ở bên cạnh cũng khiếp sợ.

“Ba cháu ở đâu ? Ông ấy sao lại bị bắt ?” Trần Di vội vàng hỏi, trên mặt tràn đầy lo lắng.

“Không biết những người đó là ai, đám người đó bây giờ đang ở…” Ngón tay tròn trịa của dì Bàn chỉ hướng ngoài cửa, không nói nên lời.

Nghe vậy, Trần Di còn đang nấu ăn, lập tức chạy ra.

Cô còn chưa chạy ra đến cửa nhà, xa xa liền thấy mấy người mặc đồ tây, những người đan ông có khuôn mặt lạnh lùng đi về phía cô, mà trong những người đó có một người có khuôn mặt trắng bệch vô cùng khổ sở là Trần Nam.

“Ba” Trần Di vội vàng chạy tới, kéo trần Nam từ trong tay một người đàn ông xa lạ, lo lắng xem xét ông, hỏi : “Ba, xảy ra chuyện gì ? Có chỗ nào bị đau không ?” Đem tất cả lo lắng trong lòng nói ra hết một hơi, Trần Di không biết làm sao.

Sau khi cô nói xong, Trần Nam vẫn không nói tiếng nào.

Trong lòng không khỏi lo lắng, Trần Di không hiểu ngẩng đầu hỏi Trần Nam, lại phát hiện khuôn mặt ông càng trắng, vô cùng đau khổ, môi run run không nói lời nào.

“Ba, ba làm sao vậy ? Ba đừng làm con sợ…” Trần Di vô cùng sợ hãi, nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của Trần Nam, Trần Di lại càng lo lắng.

“Ba…. ba….” Trần Nam không nói nên lời, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn không nói được lời nào. Ông chỉ nắm thật chặt tay Trần Di, nước mắt không ngừng rơi.

Không thể từ trong miệng Trần Nam để biết xảy ra việc gì, cô quay sang đám người bị lãng quên nãy giờ….

Đôi mắt không hề thay đổi, vẻ mặt nghiêm túc của những người đàn ông đó luôn nhìn họ, đôi mắt TrầnDdi lạnh lung nhìn họ, hỏi: “Các người làm gì ba tôi, các người là ai!” Trong giọng nói nồng nặc lửa giận.

Nghe vậy, mấy người đàn ông đó nhìn Trần Di đang đứng bên cạnh Trần Nam, nhưng cũng không để tâm đến cô. Ánh mắt nhìn Trần Nam, người đàn ông cầm đầu chậm rãi lên tiếng.

“Ông Trần, chuyện tôi vừa nói với ông khi nãy hẳn là ông hiểu. Bây giờ, chúng tôi yêu cầu trong vòng một ngày ông phải dọn đi, nếu có gì không rõ, ông có thể tìm ông Trần Đông hỏi rõ ràng”

Dứt lời, khuôn mặt Trần Nam càng trắng hơn.

Ông run rẩy vươn tay của mình, bước chân siêu vẹo hướng những người đàn ông kia, muốn thử thương lượng nhưng lời đến cửa miệng vẫn không thốt ra thành câu.

Mà Trần Di ở sau lưng ông cùng với Âu Y Tuyết vừa từ trong nhà bước ra cũng nghe rõ.

“Ba, người đó vừa nói gì?” Trong lòng Trần Di hoảng hốt, đôi mắt vì khiếp sợ mà mở to, hỏi tiếp : “Chỗ này là nhà chúng ta, người đó tại sao lại yêu cầu chúng ta rời đi?” Cô vô cùng kinh ngạc, hoàn toàn không hiểu gì cả.

Người đàn ông kia giống như có lòng tốt, quay đầu nói với người bên cạnh, lại thấy một người khác rút từ hồ sơ ra một xấp văn kiện đưa ra trước mặt Trần Di.

Nhìn thấy dòng chữ trên tờ giấy, sự nghi ngờ rtrong lòng của Trần Di cũng đã rõ. Cô cố gắng bình tĩnh, đọc mấy chữ : “Giấy bán nhà…”

Không thể được…. tại sao lại……..

Trần Di rốt cuộc đã hiều biểu tình của Trần Nam tại sao lại như vậy, chỉ là cô không hiều giấy tờ nhà sao lại nằm trong tay bọn họ. Muốn hỏi, nhưng trong đầu cô hiện ra một cái tên khiếm cô ngẩn ra, sau đó cô nhìn khuôn mặt đau khổ của Trần Nam nói : “Ba, có phải bác đem giấy tờ đưa chọ bọn họ phải không ?”

Nghe vậy, Trần Nam chậm rãi gật đầu.

Tất cả cũng đã chứng thực, nhưng Trần Di vẫn không muốn tin những gì đang xảy ra, cô đau khổ không dám nhìn lại phần văn kiện.

“Nhưng phần văn kiện này làm sao. . . lại trên tay bác?” Cô không nghĩ ra.

Nghe vấn đề này, Trần Nam lại rơi nước mắt, nhưng không chờ ông lên tiếng giải thích, người đàn ông kia lại nói : “Hi vọng mấy người làm đúng yêu cầu của chúng ta, nếu không có gì nữa, chúng tôi đi. Nhưng nhớ là phải rời đi trước ngày mai”. Trong giọng nói không có chút thương lượng.

“Đợi chút” Trần Di nhanh chân hơn họ chạy ra trước cửa, ngăn lại bọn họ : “Các người là ai, người mua lại là người nào ?”

Người đàn ông cầm đầu yên lặng nhìn Trần Di, nói tiếp : “Chúng ta là người của công ty Khải Tát Đế Quốc, người mua lại là ai, ta không thể nói” Nói xong, đám người vượt qua Trần Di đi ra ngoài.

Chân trước bọn họ vừa đi ra, chân sau thì Trần Di đã té trên mặt đất, mà người đứng ở phòng ăn sau khi nghe bốn chữ này hoàn toàn sợ đến hồn phi phách tán.

Bởi vì cô không nghĩ đến hắn sẽ ra tay với những người bên cạnh cô….

Hai mắt bườn bã của Trần Di cùng với bóng lưng run rẩy của Trần Nam, trong lòng Âu Y Tuyết vô cùng rối loạn……..

. . . . . .

Sau khi nghe Trần Nam giải thích, Trần Di đã hiểu tại sao giấy tờ nhà lại nằm trên tay bác của cô, Trần Đông.

Thì ra khi mẹ Trần Di còn chưa mất, vì có tiền mua thuốc cho bà, Trần Nam đã đem giấy tờ đi cầm cố cho anh của ông, nghĩ đến sau này c