ầy lửa giận, hai người nhìn nhau, cảm giác như sắp nảy lửa.
Ngay lúc Âu Y Tuyết ngẩng đầu cũng khiến Elena đứng cách đó không xa cũng nhìn thấy rõ mặt cô, chẳng qua khi cô thấy Âu Y Tuyết có bảy phần giống mình thì trố mắt ra, mà phía sau cô, Âu Thiên vô cùng lo lắng.
“Nếu không phải tại mày, Mạc Dĩ Trạch cũng không đối xử với chúng ta như vậy” Nếu không phải mày đẩy Lục Bình xuống lầu, căn bản là quan hệ của hai nhà sẽ không tan nát. Hắn cũng không bỏ Xảo Lệ, Eculid càng không thể phá sản. Tất cả tại mày.
Trong con mắt như muốn phun lửa, bà lại giơ tay lên, muốn tát chết cô.
Mà khuôn mặt Âu Y Tuyết thì trắng bệch nhìn bà. Biết rõ thân phận và cảm giác của bà ta, cũng đã nhiều năm trôi qua, cô đều có thể chấp nhận, cô cho là cô nợ họ…..Nghĩ vậy, Âu Y Tuyết nhắm mắt lại, chờ đợi….
Bộ mặt giống như chấp nhận tất cả khiến Lý Dao Viện càng thêm càn rỡ, bàn tay muốn tát lên mặt cô…
Chẳng qua khi cô sắp tát Âu Y Tuyết thì có một bàn tay khác cản lại, ngăn lại hành động của bà.
“Ai” Lại bị cản, lửa giận nát lòng. Lý Dao Viện quay đầu lại nhưng bàn tay kia nhanh chóng buông ra đẩy bà ngã về phía trước, lại tát cho bà một cái.
“Chát” Đầu óc ong ong, Lý Dao Viện giật mình, cũng buông tay Âu Y Tuyết ra. Cũng đúng ý một người.
Thấy bà ta buông tay Âu Y Tuyết ra, Elena nhanh chóng nắm lấy Âu Y Tuyết ôm vào lòng.
Âu Y Tuyết chưa hiểu ra sao thì đã rơi vào một vòng tay ấm áp, cô mở mắt ra.
Cứ nghĩ sẽ tiếp tục đối diện với ánh mắt đáng sợ của Lý Dao Viện , nhưng lại là một đôi mắt ấp áp dịu dàng. Cô kinh ngạc không phải người này xinh đẹp hay sự dịu dàng trong ánh mắt, mà là gương mặt người này với cô giống như từ một khuôn đúc ra.
Hai khuôn mặt đủ để toàn bộ những người đàn ông hâm mộ cùng ở một chỗ. Lập tức khiến những người khác bị lu mờ. Cũng làm tim mỗi một người rung động.
Trên gương mặt tuyệt mỹ, thần thái cũng gống nhau, rõ ràng là mẹ con.
Mặc dù ai cũng nghĩ là vậy nhưng không ai dám nói ra sự thật này. Mà đúng lúc này tiếng nói của thím Trương đã khẳng định tất cả.
“Tiểu Điệp, cô ấy là con gái của con” Một giọng nói già nua mang theo áy náy.
Vì câu nói này, tầm mắt theo tiếng nói của thím Trương không biết từ khi nào đã đến bên cạnh, trong đầu càng lúc càng choáng váng, cả người xụi lơ, ngã xuống. Chỉ cảm thấy có một đôi tay mạnh mẽ đỡ mình dậy, trước khi bóng tối bao trùm cô.
Ý thức tan rã. . .
Chương 119: Cô Bé Lọ Lem May Mắn Có Thai – Sóng Gió Khi Có Thai (9)
Một câu nói của thím Trương, xác nhận nghi vấn trong lòng mỗi người, khiến cho không khí lúc này càng thêm căng thẳng, nỗi oán hận của Elena càng thêm sâu hơn.
“Người là…” Đỡ dậy Âu Y Tuyết đã bất tỉnh, hai mắt Elena nhìn thím Trương. Trong tóc đen xen lẫn sợi bạc, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn khiến cô có chút quen thuộc. Elena suy nghĩ một chút, trên vành tai người kia có nốt ruồi đen to bằng hột đậu, cả người liền cứng ngắc.
“Người là mẹ” Trong đôi mắt đầy ưu thương , trong lòng đột nhiên nghĩ ra một người khiến cô sững sờ. Ngay khi thấy thím Trương gật đầu, trên khuôn mặt xuất hiện sự dịu dàng, chỉ là cô chưa kịp nói, một lời nói phát ra khiến ý nghĩ của cô dừng lại.
“Một hình ảnh thật cảm động” Bị cô tát cho một cái Lý Dao Viện nở nụ cười độc ác, hai mắt bốc lửa, bà lạnh lùng nhìn một màn thân thiết. Ánh mắt trong lúc vô tình nhìn Âu Thiên, thấy hắn nhìn Elena đầy tình cảm, nhịn không được tức giận.
Bà yêu người đàn ông này nhiều năm như vậy, cuối cùng hắn lại yêu người khác. Thật buồn cười.
Một công ty kinh doanh lâu như vậy, nhưng bởi vì Âu Y Tuyết mà bị hủy trong chốc lát. Thật là đau khổ.
Bà tức giận căm thù tất cả, nhìn hình ảnh hai mẹ con thân thiết, bà căm ghét nhìn ánh mắt Âu Thiên, bà lại oán hận, càng khó chịu.
“A, con gái vừa mới sinh, lại bị người đàn ông mình yêu mang đi, còn bị đùa giỡn nói là một bé trai mà tìm kiếm nhiều năm. Bây giờ gặp lại, cô phải cám ơn tôi mới đúng”. Lời nói chanh chua, ánh mắt không rời Âu Thiên.
Nhưng lời của bà trong phút chốc vạch trần nỗi đau bao năm của Elena, nhắc nhở cô phải trả thù. Đầy bụng tức giận, cô lạnh lùng nhìn Âu Thiên.
“Anh gạt tôi” Những lời nói lạnh lùng từ miệng Elena.
Khi cô trông thấy gương mặt Âu Y Tuyết, cô giật mình, run sợ, chỉ là cô không dám khẳng định mình và cô bé này có quan hệ gì. Bởi vì theo lời cô y tá chăm sóc cô ngày đó nói “Cô sinh bé trai”, vì một cái tát của Lý Dao Viện lên mặt Âu Y Tuyết cô cảm thấy đau lòng, vì thế cản lại.
Ban đầu, cô từng cho người điều tra nhà hắn tìm lại con mình, vậy mà chỉ thấy hai cô gái nhỏ, mãi đến sau này cô mới bỏ cuộc, đem theo trái tim tan nát rời khỏi Đài Loan, nơi đầy đau lòng này.
Chỉ là bây giờ, đứa con cô tốn bao nhiêu sức tìm kiếm lại là bé gái, còn bị người ta ngược đãi. Cô là mẹ lại bị đùa giỡn, xoay như một con ruồi. Đây là một loại đau đớn, một trong những nỗi đau nhất trên đời này.
Như mong đợi, trên mặt Elena xuất hiện đau khổ cùng hận. Giống như sự tổn thương của cô chưa đủ sâu, Lý Dao viện lại nói: “Hừ, cô cho như vậy là xong rồi? Để tôi cho cô biết một tin thú vị hơn. Trước khi hắn thương cô,