Pair of Vintage Old School Fru
Cô bé lọ lem của tổng giám đốc bá đạo

Cô bé lọ lem của tổng giám đốc bá đạo

Tác giả: Kim Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329081

Bình chọn: 7.5.00/10/908 lượt.

o thành, huống chi, cô thật lòng yêu Trạch, cho nên, để cô tới phụ trách đi.

“Chuyện này. . .”. Trong mắt Lục Bình lóe ra vui mừng, bởi vì bà không nghĩ rằng, sau khi xảy ra chuyện này, Âu Xảo Lệ còn có thể tiếp nhận Mạc Dĩ Trạch.

“Không có gì, để Xảo Lệ cùng Dĩ Trạch đi Mĩ trị liệu đi”. Lý Dao Viện nghênh hợp nói. Mặc dù trong lòng cảm thấy không hiểu nổi quyết định của Âu Xảo Lệ, nhưng làm mẹ nên ủng hộ cô! Huống chi, dù Mạc Dĩ Trạch thành người què thì sao? Gia nghiệp Mạc gia lớn như vậy, dù gả cho một người què như hắn, cũng chẳng thiệt thòi!

Lục Bình cùng Mạc Dũng vẫn lo lắng trong lòng, nhưng vì Âu Xảo Lệ cùng Lý Dao Viện ủng hộ, rốt cuộc gật đầu quyết định. . .

Vì vậy, hai giờ sau, Mạc Dĩ Trạch được đưa ra khỏi phòng cấp cứu, Mạc Dũng đã chuẩn bị vé máy bay; vào lúc xế chiều, 16 giờ, Âu Xảo Lệ cùng đi Mạc Dĩ Trạch đang hôn mê lên máy bay đi Mĩ.

Tất cả mọi chuyện xảy ra có một người không hay, không biết. . .

“Bạn đã tỉnh sao?”

Dưới ánh đèn lờ mờ, một cái bóng hiện lên trong con ngươi của cô, đầu truyền tới cảm giác choáng váng, Âu Y Tuyết không còn hơi sức nói: “Đây là đâu?”

Cô nhớ, mình định gọi điện thoại báo cho thím Trương an tâm, đột nhiên xuất hiện hai người đàn ông xa lạ, sau khi họ hỏi tên tuổi của mình, cô không biết gì nữa. Đột nhiên, đầu truyền tới cảm giác nhoi nhói khiến cô không thể suy nghĩ, trong đầu trống rỗng như mất đi thứ gì đó.

“A….”. Âu Y Tuyết khổ sở vì đau đầu, không nhịn được gào khóc.

“Có lẽ, bạn bị người đánh thuốc mê ngất đi”. Một giọng nói nhàn nhạt mà quen lại vang lên bên cạnh cô. Âu Y Tuyết còn chưa kịp phản ứng liền thấy một cái tay đỡ mình dậy, mở mắt ra lần nữa, lại thấy gương mặt đó càng thêm rõ ràng.

Mặt trái xoan, ngũ quan bình thường phối hợp hài hòa lại lộ ra vẻ thanh tú, cô gái ấy mặc áo T shirt màu trắng cùng với quần jean đơn giản đang lo lắng nhìn cô. Nhưng cô không quen người này, giống như. . .

“Là bạn sao?”. Âu Y Tuyết bỗng dưng trợn mắt.

“Ừ”. Cô gái kia gật đầu một cái, đối với sự kinh ngạc của cô cũng không lên tiếng, sau đó nói tiếp: “Còn có chỗ nào không thoải mái không? Có muốn tôi giúp cô tìm một bác sĩ không?”. Trần Di vừa ân cần hỏi han, vừa tra xét xem cô có bị thương chỗ nào khác không.

Bốn giờ trước, cô ra ngoài Thành Tây đưa đồ dùng hằng ngày cho bà Vương, lúc đi qua xưởng sắt thép bỏ hoang, không ngờ lại thấy cô nằm ở bên ngoài, kết quả, cô liền cõng Âu Y Tuyết về nhà mình. . .

Theo ánh mắt lo lắng của cô, Âu Y Tuyết nhìn lại mình, lại thấy chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt mình mặc sáng nay đã bị đổi thành một cái khác từ lúc nào rồi.

Dường như biết cô muốn hỏi cái gì, Trần Di nhún vai giải thích: “Áo cô bị dơ, cho nên, tôi thay cho cô một cái khác”

“Cám ơn”. Âu Y Tuyết cảm kích nhìn cô.

Âu Y Tuyết ngắm nhìn bốn phía, lúc này mới phát hiện ra họ đang ở trong một căn phòng rất nhỏ, vách tường sơn nước vôi, bàn ghế đơn sơ cũ kỹ, còn có một tủ quần áo bằng vải tự chế, ngoài ra không còn gì khác.

“Nơi này. . . Là nhà bạn sao?”. Âu Y Tuyết thận trọng hỏi.

“Ừ.”Ngoài dự đoán, Trần Di không vì vấn đề cô hỏi mà cảm thấy ngượng ngùng, tiếp tục nói: “Đây là nơi sinh thành của tôi”. Gia cảnh không tốt, không có gì đáng hổ thẹn.

Nghe vậy, Âu Y Tuyết gật đầu một cái, coi như hiểu. Bỗng dưng, cô đột nhiên lên tiếng. . .

“Đúng rồi, vừa rồi bạn nói tôi bị chụp thuốc mê nên ngất đi?”. Nếu như cô nhớ không lầm, cô ấy đã nói như vậy. . .

“Đúng vậy”. Trần Di hỏi ngược lại: “Có phải vừa rồi bạn cảm thấy đầu cực kỳ choáng váng? Hơn nữa, dường như không nhớ ra được chuyện lúc trước?”

Âu Y Tuyết nhìn cô, gật đầu một cái.

“Vậy thì không sai”. Đây là triệu chứng sau khi hôn mê do bị chụp thuốc mê, cô đã từng thấy qua trong sách, sẽ không sai. Nói tới chỗ này, Trần Di đột nhiên nghĩ đến một vấn đề thực tế nhất: “Bây giờ đã bảy giờ rưỡi tối rồi, không còn sớm nữa, bạn định làm thế nào?”. Cứ để cô ấy trở về như vậy, cô không yên lòng. Con gái đi ra ngoài vào buổi tối tương đối nguy hiểm, hơn nữa, dáng dấp cô ấy lại xinh đẹp như vậy càng thêm hấp dẫn sự chú ý của bọn sắc lang. . .

“Tôi. . .”. Âu Y Tuyết hơi mím môi, nhất thời cũng không biết phải tính toán như thế nào cho phải. Cô do dự nhìn Trần Di một chút, lại phát hiện mình thật sự không có đường để đi. Vừa rồi còn bị người dùng thuốc mê, rương hành lý cũng không thấy nữa, bây giờ cô chỉ còn hai bàn tay trắng. . .

Lúc cô đang suy nghĩ xem sau này mình nên làm thế nào, đột nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa thức tỉnh hai người.

“Tiểu Di, ra ăn cơm”. Đó là một giọng già nua.

“A, vâng”. Trần Di vội vàng trả lời, ngay sau đó nói với Âu Y Tuyết: “Trước tiên đừng suy nghĩ lung tung nữa, sau khi ăn cơm tối rồi hãy nghĩ xem nên đi hay là lưu lại”. Cô tốt bụng đề nghị.

“Chuyện này. . .”. Âu Y Tuyết không kịp phản ứng, lại thấy Trần Di vén chăn mỏng trên người cô lên, lôi kéo cô dậy.

Bởi vì Trần Di kiên trì, Âu Y Tuyết đi theo sau cô ra khỏi gian phòng. Ra khỏi phòng, trước mắt Âu Y Tuyết xuất hiện một hình ảnh khiến cô chấn kinh, nói không ra lời.

Trong phòng khách to như thế, vách tường dùng v