i nghe gấp rút, làm Đinh Đang cứ ngỡ gã Triệu Vỹ côn đồ dở thói vũ phu đánh đập cô ta. Đinh Đang cúi thấp người, cố giương to đôi mắt nhìn xuyên qua bóng tối. Lòng nhủ lòng, dù đánh không lại cũng nhảy xuống can thiệp kịp thời.
Nhưng… gì thế này? — Đôi mắt Đinh Đang chơm chớp lạ lùng. Không phải đánh nhau, mà Triệu Vỹ làm gì… kỳ cục vậy? Hắn hôn cô gái một cách say mê.
Là cô bé sống trong tháp ngà, được nâng niu gìn giữ như báu vật, Đinh Đang chưa một lần chứng kiến cảnh yêu đương nam nữ, cũng như chưa một lần đọc qua sách báo hay phim ảnh. Nên giờ đây được chứng kiến cảnh âu yếm của hai người, cô ngơ ngác lắm. Không biết xấu hổ, Đinh Đang cứ tròn xoe đôi hạt nhãn. Lòng hoang mang cô thầm tự hỏi. Sao Triệu Vỹ lại làm như vậy nhỉ? Và cô gái đẹp kia? Sao cô ta lại bằng lòng? Bộ không biết nhột sao?
–A….a…
Và rồi Đinh Đang không nén được tiếng kêu kinh ngạc thoát ra khỏi miệng.
–Ai?
Tiếng kêu của Đinh Đang đã làm Triệu Vỹ giật mình. Ngưng các hành động yêu thương, ngẩng đầu lên hắn hét to giận dữ.
Hoảng quá, Đinh Đang nằm bẹp luôn xuống tàn cây, nín thở. Mong sao hắn lầm tiếng kêu của mình với tiếng con tắc kè đang tặc lưỡi ngoài kia.
Nhưng… Triệu Vỹ không thuộc hạng dễ bỏ qua sự việc. Nhặt cây đèn pin dưới đất lên, hắn cẩn thận lia vào từng lùm cây tìm kiếm.
Làm sao bây giờ? Bị phát hiện mất thôi. Bỗng nhiên Đinh Đang thấy mình sáng suốt và liều lĩnh vô cùng. Đợi Triệu Vỹ vừa quay lưng lại. Cô lập tức phóng xuống ngay. Nhanh như một con mèo, chân vừa chạm đất cô vụt chạy đi.
–Anh…
Cô gái chỉ kịp kêu và Triệu Vỹ cũng kịp xoay người lại nhìn thoáng qua bóng cô. Đinh Đang biết hắn muốn đuổi theo mình, nhưng sẽ không bao giờ đuổi kịp. Bởi giờ đây, cô đang ở trên gờ tường với tư thế tuột nhanh xuống đất. Nghĩ đến gương mặt cau lại, tối sầm đi của hắn, Đinh Đang thấy thích quá, buột cười lên thành tiếng.
–Mày đi đâu nãy giờ hả? – Một bàn tay bỗng đập mạnh lên vai cô. Sợ muốn rụng tim, Đinh Đang kêu trời trong dạ: Sao Triệu Vỹ leo nhanh vậy?
–Tao hỏi mày đi đâu nãy giờ sao không nói? – Bàn tay quay mạnh vai nó lại.
–Ủa, là dì Ba hả? – Còn hơn bắt được vàng, Đinh Đang hét to mừng rỡ.
–Là tao chứ ai nữa? – Dì Ba tròn xoe mắt – Mày bỏ bán đi đâu?
–Dạ, con… – Cánh cửa rào bỗng mở cuốn mất tâm trí của Đinh Đang. Nhìn hai tay Triệu Vỹ xòe ra bất lực trước bước đi giận dữ của cô gái đẹp, Đinh Đang biết hai người họ đã cãi nhau. Tự nhiên nghe khoái trong lòng, cô toét miệng cười – Đáng đời chưa?
–Mày nói gì chứ? – Tưởng cô nói mình, dì Ba chưng hửng – Nói ai đáng đời?
–Dạ không có – Biết dì đã hiểu lầm, Đinh Đang vội thanh minh – Con nói gã Triệu Vỹ kia đáng đời, chứ không nói dì đâu.
–Triệu Vỹ nào? – Dì Ba nhìn cô nghi ngờ. Lẽ nào mới một ngày nó đã biết tên cậu chủ rồi?
–Thì Triệu Vỹ là cái gã tóc dài dài đẹp như diễn viên Hồng Kông đó – Đinh Đang nhìn về phía cổng đã đóng lại rồi quay sang dì Ba hào hứng nói – Dì biết nãy giờ con ở đâu không? Con ở trong nhà hắn và nhìn thấy hết rồi.
–Nhìn thấy hết là thấy gì? – Dì Ba nôn nóng.
–Là thấy hắn vầy… vầy… cô gái hồi nãy đó. – Vừa múa tay Đinh Đang vừa diễn tả cho dì Ba nghe những gì mình thấy được – Hắn còn muốn cởi áo cô ta.
–Thôi đi – Đôi má đỏ bừng, dì Ba nạt cắt ngang lời cô – Con nít con nôi mai mốt không được rình coi chuyện người lớn nữa. Vô duyên lắm! – Nói xong như quê với cô dì bỏ đi một nước.
–Chuyện người lớn ư? – Lẩm nhẩm lập lại lời dì, Đinh Đang nghe khó hiểu. Sao là chuyện người lớn chứ? Bộ lớn rồi ai cũng vậy sao? Mà tên Triệu Vỹ kia, cả cô gái nữa, có lớn hơn cô bao nhiêu đâu? Lẽ nào cô cũng sắp bị giống vậy rồi? Eo ôi, ghê gớm quá! Chiếc lưỡi Đinh Đang lè dài trong khi cái đầu rút lại, y như một con ma nhỏ trong phim kinh dị. Nồi bánh bao vẫn còn nguyên.
Nhấn mạnh tay ga cho chiếc LA250 phân khối phóng với tốc độ tối đa, Triệu Vỹ những mong gió sẽ cuốn phăng khỏi lòng mình bao phiền muộn.
Nhưng hơn một tiếng rồi, cơn gió mạnh chỉ có thể quất vào mặt anh rát buốt. Mái tóc dài như sắp rời khỏi đầu anh, rời ra từng cọng, mà nỗi muộn phiền cứ lớn thêm hơn.
Cả đám bạn bè, đừng ai dại dột bảo Triệu Vỹ thất tình nghe. Anh sẽ giận, cả đời không thèm nhìn đến mặt vì cái tội dám coi thường anh như vậy. Thật đó, trong cuộc đời, Triệu Vỹ cảm thấy bị xúc phạm nhiều nhất về lãnh vực này.
Bởi, với Triệu Vỹ, con gái có gì đáng giá đâu mà một thằng đàn ông đầy phong độ như anh phải thất tình, phải si mê, cầu lụy. mt bỏ anh ư? Cần gì, chỉ một cái búng tay thôi, là các em sẽ vây lấy Vỹ hào hoa. Lo gì chứ?
Muộn phiền trong lòng Triệu Vỹ giờ đây bắt
Điên tiết vì bị tát đau, Triệu Vỹ quên mất cái chân bị trật của mình, vùng đứng dậy vặn ngược bàn tay vừa hỗn láo ra sau. Không nhớ mình đang đứng giữa chợ, anh gầm to như sư tử:
–Con quỷ nhỏ, sao mày dám đánh tao?
–Ai bảo anh có mắt như mù chứ? Ăn cướp chạy sát một bên mà cũng không thấy nữa.
Những người hiếu kỳ đã bắt đầu vây quanh lấy hai người. Không thể hành hung cô bé giữa đám đông. Triệu Vỹ đành phải buông tay. Nhưng để gỡ vốn, anh cười gằn, chọc tức:
–Không phải đui mà vì đây không muốn