Old school Easter eggs.
Cổ Đại Ơi Ta Tới Đây!!!

Cổ Đại Ơi Ta Tới Đây!!!

Tác giả: Fox

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326934

Bình chọn: 9.5.00/10/693 lượt.

hả Nhan Nhược Bình?” Cáo tinh tức giận phừng phừng.

– “Chứ giờ ngươi muốn như thế nào?” Nhược Bình hai mắt long lanh nhìn “Chẳng lẽ ta phải khóc lóc ỷ ôi năn nỉ ngươi ở lại cùng ta sao? Đó không phải là bản tính của ta”

– “Hừ! Lí sự cùn. Ta đi đây, sau này rãnh sẽ xuống thăm ngươi, tới lúc đó thì mau chóng cho ta một thằng nhóc tiểu hài tử đi là vừa” Cao tình vừa đi ra ngoài vừa giơ giọng cười lớn khiến Nhược Bình mắc cỡ chỉ thiếu đường đào hố tự chôn thôi.

– “Con cáo đo nói đúng đấy” Lãnh Thiên mặt đầy ý cười hướng Nhược Bình nói.

– “Đúng cái đầu ngươi, hỗn đãn” Nhược Bình tức khí quay sang đánh vào đầu Lãnh Thiên rồi hừng hực bỏ đi để lại đằng sau là những tiếng cười khoái trá.

Nhắc đến công chúa Phùng Ngạn Hoa thì có lẽ giờ này nàng ta đang đau đớn, thống khổ ở một nơi nào đó nhưng hoàn toàn không hẳn là như thế.

Thời gian thấm thoắt trôi qua cũng gần hai tháng kể từ lúc Nhược Bình cải tử hoàn sinh rồi. Và đây cũng chính là mốc thời gian cực chỉ của Họa Tâm cùng Độc Nhẫn bởi cả hai đang trên đường đến hỉ phòng.

Thần Huyền cũng có mặt để chung vui cùng cả hai người điều quan trọng khi nàng ta có mặt ở đây chính là “song kiếm hợp bích” cùng Bình tỷ của mình nháo động phòng.

Bên ngoài hiện tại đang có sáu con người hí hửng ngó nghiêng vào bên trong căn phòng.

– “Đại ca ca, huynh nghĩ bọn họ sẽ làm cái gì?” Nhược Bình kéo kéo tay áo Hiên Viên Tuyệt hỏi trong khi hắn cũng đang chăm chú quan sát tiết mục đặc sắc trong phòng. ( Phi Phi: Bình tỷ dạy hư Tuyệt ca ca của ta rầu!!! )

– “Làm cái mà muội cùng tên bạo chúa Lãnh Thiên hay làm ấy” Hiên Viên Tuyệt vẫn chăm chú nhìn nhưng lại phát ngôn một câu vô cùng chí lý khiến Thần Huyền đang đứng kế bên cười nắc nẻ.

– “Hừ! Ta mà là tên bạo chúa thì ngươi đã không còn toàn thây đứng đây đâu” Lãnh Thiên hừ mũi nói khiến Hiên Viên Tuyệt nhếch mép cười hai phu thê nhà này.

Trong hỉ phòng, Độc Nhẫn từ từ bước đến bên cạnh tân nương của mình đưa tay vén khăn hỉ lên để lộ một gương mặt kiều diễm trong sắc đỏ của áo hỉ khiến tâm hắn một trận chấn động.

Họa Tâm ngại ngùng ngồi im trên giường cúi gầm mặt xuống đất cho đến khi Độc Nhẫn đỡ nàng đến bên bàn. Cả hai trao nhau ly rượu giao bôi thề nguyền bên nhau. Bên ngoài đã xuất hiện những trận cười rúc rích đón chờ cảnh tiếp theo.

Độc Nhẫn nhẹ nhàng đặt Họa Tâm nằm lên giường với gương mặt đỏ bừng. Tay hắn thoang thai thoát đi từng lớp áo trên người nàng khi chỉ còn lại chiếc yếm đỏ thêu hình phượng. Độc Nhẫn say mê ngắm thân hình nữ tử đẫy đà đang dồn dập theo từng nhịp thở.

Ở bên ngoài mọi người thì đang sốt ruột trái hẳn với không khí bên trong.

– “Sao đại ca còn không tiếp tục chứ?” Độc Kiêu hồi hộp thúc giục bên người.

– “Muốn thì ngươi cùng Cát Tường thành thân rồi thay thế hai người họ làm đi” Thần Huyền liếc mắt khiến Cát Tường ( Phi Phi: Cát Tường là thủ hạ cũng đồng thời là nha hoàn của Thần Huyền từ Huyền Băng cung ) đỏ mặt còn Độc Kiêu giật mình hướng nàng ta nhìn chăm chú.

– “Im lặng coi, khúc gây cấn kìa” Nhược Bình khều khều tay áo Thần Huyền.

– “Làm như nàng chưa từng trãi qua vậy” Lãnh Thiên mặt đầy hắc tuyến, hắn không thích nương tử của mình nhìn thân hình lõa lồ của nam nhân khác dù cho người ta đã cò thê tử.

– “Ngươi không xem thì nhích ra chi ta xem” Nhược Bình đẩy Lãnh Thiên nhích sang một bên.

– “Bình nhi, muội chiếm chỗ quá đấy” Hiên Viên Tuyệt tức khí vì bị chiếm chỗ bèn đưa tay đẩy đầu Nhược Bình vào nhực Lãnh Thiên.

Mọi người đấu đá nhau cho đến khi…

“Rầm”

Cánh cửa phòng gãy làm đôi và cả đám ngã nhào trên sàn nhà. Bên trong hỉ phòng, Độc Nhẫn nhanh chóng vơ chiếc chăn đắp hờ lên người Họa Tâm, mặt đầy hắc tuyến nhìn lũ người dám cư nhiên phá việc tốt của hắn.

– Áck! Không việc gì! Tò mò chút thôi, hai người cứ tiếp tục nhé.

Nói rồi cả bọn kẻ dùng chân chạy, người dùng khinh công phóng đi mất hút để lại cho hai nhân vật chính một lố hắc tuyến trên đầu cùng căn phòng hỉ chẳng còn nguyên vẹn.

Chương 72

Sáng sớm hôm sau khi mặt trời vừa ló dạng ra khỏi những ngọn núi trùng trùng điệp điệp đằng xa thì Lãnh Thiên cùng Nhược Bình đã nghe tiếng ồn ào náo nhiệt bên hậu viên Nghi Bình viện.

Nhược Bình lăn qua lăn lại tức khí vì bị đánh thức mất giấc mơ đẹp trong khi Lãnh Thiên đã khoát xong toàn bộ y phục đẩy cửa bước ra ngoài xem sự tình.

Ngạn Hoa đang cãi tay đôi cùng Thần Huyền. Trời ạ! Khổ thân nhị vương phủ của hắn khi hai tỷ muội Huyền – Bình sáp nhập lại với nhau thì không khiến gà bay chó sủa cũng làm tróc nóc nhà, sập tường rào cả thôi.

– Cái thứ công chúa gì mà đi thất thân với một tên chặt cũi còn lớn tiếng lên giọng với ta sao?

– Ngươi tưởng ngươi là ai ở đây chứ? Dù sao đi nữa thì ta cũng là thê tử của nhị vương gia được hoàng thượng sắc phong đấy.

– Thê tử thì ngươi cũng chỉ là thiếp mà thôi trong khi đêm tân hôn lại lên giường với thuộc hạ của phu quân mình.

– Ngươi…

– Ta thì sao? Ta đẹp quá hả? Khỏi cần ngươi bàn tới bởi gặp ai cũng nói ta thế hết.

– Nhiều lời. Thứ a hoàn như ngươi mà giở giọng với ta sao? Còn không mau vào nói vương gia có ta cần gặp.