Duck hunt
Cô Dâu 17 Rưỡi

Cô Dâu 17 Rưỡi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322805

Bình chọn: 9.00/10/280 lượt.

nói với tên đi đầu với vẻ tiếc rẻ.Tên đó vẫn không biểu hiện gì,2 tay đút vào túi áo,không quay sang,hắn vẫn đi gương mặt vẫn thế,nhưng môi bắt đầu mấp máy

-Con đó không ngon như bề ngoài chú tưởng đâu,quá dơ bẩn,ả không đáng để chúng ta đụng vào,vì thế anh mới chỉ cảnh cáo,còn đụng vào sao…haha…chỉ làm bẩn chúng ta thôi

-đại ka,sao lại thế ạ,em vẫn không hiểu

Tên đó lại hỏi,vẻ mặt ngu ngu đến tội

-ả là con đ.ĩ đó

Chỉ cần nói đến đây,mọi người đều như hiểu,khác với vẻ thèm muốn khi nãy,giờ đây chỉ là khinh thường…tiếc khi nãy không làm cho ả tơi bời mà thôi



HK ngồi đó,cái gió đêm lạnh lẽo khiến cô ta cô đơn thấy rõ,rốt cuộc cho đến bây giờ cô ta đã có gì đâu,cái kí ức “đáng nhớ” đó sao có thể quên.Hôm nay lại có người như gợi lại cái kí ức đã tưởng quên ấy,đã tưởng có thể rũ bỏ sạch sẽ ấy…nhưng không…không thể xóa sạch dấu vết được

*****

-Ba ơi,xin ba đừng bán con…con xin ba…con hứa từ nay sẽ ngoan hơn,nghe lời ba mà…huhuhu

Một cô bé khoảng 8,9 tuổi,có mái tóc ngắn đen láy,đôi mắt tuy sáng nhưng giờ đang đầm đìa nước mắt van xin.2 tay cô bám chặt lấy người đàn ông cao lớn mà cô gọi là ba để có thể hi vọng ông đổi ý mà không bán cô cho những người kia,nhưng không,dù cô có khóc thế nào,van xin thế nào,thì người đàn ông cô gọi là ba đó vẫn chẳng mảy may để ý,ông ta sẵn sàng tung ra 1 cú đá vào mặt “đứa con” của mình để tiến về những người lạ mặt gian manh kia,bỏ cô ngồi khóc cách đó dăm bước.cô đau quá,2 tay ôm lên mặt khóc,tuy thế nhưng đây vốn là chuyện đã quá bình thường cơm bữa đối với cô,khi cô sống cùng người cha suốt ngày bài bạc,rượu chè…cứ thua về là lại lấy cô ra mà oánh,tuy nhỏ tuổi,nhưng từ khi mẹ cô đi (cũng chẳng nhớ là khi nào nữa) ngày nào cô cũng phải chịu cảnh như thế.Đã có lần cô định bỏ trốn,nhưng vì cô còn quá nhỏ,nếu bỏ đi thì cô sẽ đi đâu được,và nếu bị

bắt lại…cô chỉ có nước bị đánh đến chết mà thôi.

-dạ thưa 2 vị,hàng trao,cháo múc..hjjj

Vừa nói ông ta vừa xoa xoa 2 bàn tay vào nhau

-đây,tiền của anh…từ nay đừng có bén mảng đến tìm nó,nghe chưa

Một người đàn ông thấp lùn nhưng lại béo,cảm tưởng ông này lăn còn nhanh hơn là chạy nói với ba cô

Ông ta cười hề hè,nhận lấy tiền,vừa đếm vừa nói

-ngài yên tâm đi,có tiền rồi,đã bán rồi tôi còn gặp nó làm gì nữa…hề hề…mà nó tuy nhỏ thế thôi,chứ ngài chăm sóc 1,2 năm nữa…cho lớn lên rồi thì…có khối tiền đó

Hắn vừa nói vừa nháy mắt với ông béo,rồi cả 2 cùng cười ha ha

Ông béo dắt cô về nhà,tắm rửa,thay quần áo,cho ăn uống tử tế,đối xử với cô rất tốt,làm cho cô đã những tưởng rằng cô đã có 1 gđ thứ 2 hoàn toàn hạnh phúc.vợ ông là 1 người phụ nữ nhẳng người,nói rất nhiều lời ngon ngọt với cô.Thực sự mà nói,trong ánh mắt của họ toát lên vẻ gì đó rất gian sảo,nhưng họ đối tốt với cô,nên một chút lí trí của đứa trẻ nhỏ cũng bị xóa mờ,cô chìm đắm trong cái thứ hạnh phúc gđ mà đã lâu cô k thấy có.Nhưng trong các giấc mơ của cô luôn vang lên câu nói:

“mẹ đi đây my my,mẹ không thể sống cùng ông ta được,mẹ phải đi tìm hạnh phúc cho riêng mình”

-vậy còn con thì sao…con phải làm sao

cô bé vừa nói vừa khóc

-mẹ ơi,mẹ đừng đi,đừng bỏ con lại 1 mình mẹ ơi

mặc dù cô đã van nài mẹ ở lại,khóc lóc van xin,giữ chân mẹ lại…nhưng mẹ cô vẫn đi,bỏ lại đứa con gái 8 tuổi khóc lóc van xin ở lại”

Rồi lại những câu nói của ba cô,những trận đòn roi của ba

-mày sao không chết đi,sống làm gì hả,sao không đi cùng con ****** đi

….

Tỉnh dậy,mồ hôi mồ kê đầm đìa ướt cả trán…”chỉ là mơ thôi”

*****

Thời gian cứ thế trôi đi,hạnh phúc cứ bên cô như thế,1 gia đình hạnh phúc,cô không biết ba mẹ nuôi là công việc gì.cho đến một hôm mẹ nuôi đưa cho cô 1 chiếc váy trắng rất đẹp,bảo cô mặc vào và đj cùng ông bà đến một nơi.Khi này cô đã 14 tuổi,cái tuổi bắt đầu lớn 1 chút…xinh xắn,trắng trảo,nhu mì….nói chung nhìn vào ai cũng yêu

Cô nghe lời mà không chút mảy may suy nghĩ,họ đưa cô đến một nơi chỉ toàn ánh sáng chớp nháy với tiếng nhạc xập xình inh ỏi,ở đây có đủ mọi lứa tuổi,lốn,nhỏ già trẻ…đủ cả,có những chị ăn mặc rất gợi cảm đi đi lại lại,nhảy nhót trên sân khấu nhạc kia,nhưng ai gặp ba mẹ nuôi của cô đều chào papa,mama ngọt xớt….”ba mẹ nuôi lắm con quá”:d

Họ đưa cô vào 1 căn phòn,chỉ có 1 người khách,1 anh chàng hơn cô khoảng 2,3 tuổi gì đó,ư rất là giàu có vì nhìn cách ăn mặc của anh ta trông rất có tiền.Cô bẽn lẽ núp sau lưng ba mẹ nuôi,ông bà đi đến,ngồi xuống ghế,kéo luôn cô xuống

Họ trao nhau những ánh nhìn khó hiểu,và rồi 2 ông bà viện cớ đi ra ngoài,…khủng khiếp…thật là khủng khiếp,chính cái lần này đã cướp đi mất đời con gái của cô.cô la hét,nhờ cứu giúp,ba mẹ nuôi đi đâu,sao họ lại không đến cứu cô…rồi sau cô cũng biết,mục đích chính họ mua cô về nuôi…trế trêu và buồn cười thay khj cô đã tưởng những người này là người tốt,nhưng thực ra họ là những chủ chứa và kinh doanh hộp đêm

Rồi từ đó về sau,cô toàn phải đến đây “làm việc”,cô biết những người gọi “ba mẹ nuôi” cô là papa mama là vì sao…giấc mơ về 1 hạnh phúc chỉ vẻn vẹn có 5 năm…

Chính xác…cơ thể cô giờ đây tuy không có vết gì của những ngày đen tối đó,nhưng cái vết nhơ đó đã ăn sâu vào tr