Snack's 1967
Cô Dâu 17 Rưỡi

Cô Dâu 17 Rưỡi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322915

Bình chọn: 9.5.00/10/291 lượt.

ong con người cô,trước những người cô từng tiếp xúc

Công việc nơi đây khiến cô va chạm nhiều,cái tính ngây thơ trong cô không còn nữa,chỉ 1 mục tiêu duy nhất là kiếm tiền mà thôi.rồi cô gặp TP,chuyện cũng không rõ như thế nào nhưng 2 người thân nhau,TP là tiể thư nhà giàu,hứa giúp cô thoát khỏi nơi này.thế nhưng thật trớ trêu,cha của TP lại là 1 gã…hóa sắc…ông ta luôn để ý tới MM,tìm mọi lí do để mua chuộc và uy hiếp cô,dù không chấp nhận thì cô cũng chỉ nước chết mà thôi,vì thế cô 1 lần nữa lại ngậm ngùi làm “người tình nhỏ” của ba bạn mình để có đổi lại cô không mất gì mà lại còn trở nên nổi tiếng,cô đổi từ cái tên my my ngây thơ thành tên HK cho xứng tầm ảnh hưởng…nhưng rồi mọi chuyện vỡ lỡ khi ông ta bị

phá sản,nợ nần chồng chất nên phải khai báo rõ ràng với bà vợ để cần giúp đỡ…nhưng vs những gì ông ta gây ra,bà ta cùng HK dọn về bên ngoại,bức ông ta đến bước đường cùng là tự tử.Từ đó trở đi TP cũng rất hận HK.còn HK thì đã quá quen với những kiểu thế này rồi

16 tuổi,là 1 người mẫu ảnh nổi tiếng với thân hình gợi cảm và khuôn mặt ưa nhìn…rất nhiều công tử con nhà quyền quý để mắt tới…trong đó có windy-đó là cái tuổi bồng bột,thích thể hiện mình là người trưởng thành…và cô cũng thích anh.nhưng sau đó vì sự nghiệp đang trên đà,cô đã bỏ lại mà ra nước ngoài tiếp tục với mong muốn sẽ đổi đời…giờ đây…giờ đây khi cô muốn quay lại thì đã quá muộn rồi,anh đã không còn thuộc về cô.Nhớ đến cái hôm cô mời bất chợt muốn làm ng mẫu cho sản phẩm mới của tập đoàn Lăng Minh,điều đó sẽ rất có lợi cho họ chứ không hề có hại,cô muốn nhân cơ hội này gần gũi anh hơn,nhưng..đáp lại thiện ý của cô chỉ là

những ánh nhìn thờ ơ,lạnh lùng,và những câu nói tàn nhẫn như cứa vào tim cô.Dù cô có khơi lại chuyện xưa,nhưng anh chỉ đáp lại 1 cách như có trách nhiệm đối với 1 đối tác,thực sự anh đã không còn yêu cô nữa sao,anh như lời anh nói…”anh chưa bao giờ yêu em,đó chỉ là tình cảm anh em mà thôi,nếu em là em gái,thì chúng ta sẽ lại vui vẻ như trước”

Không…cô không thể can tâm như thế được,anh là người đàn ông đầu tiên bước vào tim cô một cách nhanh chóng,anh là người đã không chỉ vì bên ngoài hình thức cô mà tiếp cận…cô luôn tin như thế…nhưng….”chúng ta chỉ là ình cảm anh em” sao lại làm cô đau đến thế….nước mắt cô rơi…lẽ nèo…lẽ nào cô phải từ bỏ anh hay sao,lẽ nào cô về đây là vô ích sao…lẽ nào cô phải từ bỏ anh sao

Nhưng tim cô thì còn yêu anh lắm,cô không biết làm cách nào để có thể khiến nó không nhớ về anh cả…cô phải làm sao đây

….

HK lê bước đi trên con hẻm vắng đó,cái bóng cô cũng có lúc vật vờ,cô đơn đến thế sao.ngay đến bọn đường phố mà còn khinh thường cô thế,chẳng trách Minh Long không hề ngó ngàyng tới cô.nếu…nếu anh ấy biết về sự thật trước kia của cô thì sao…chắc chắn anh ấy sẽ ghê tởm cô mất…không…không…cô không muốn thế…lẽ nào…lẽ nào cho đến giờ phút này…cô đành từ bỏ mục đích của mình sao

P/s: Đổi lại rất dài chập rồi nhé.hjc…hập này cahwngr hay mấy,nhưng mong bà con cứ chờ tiếp náh…gia gia đang chuẩn bị chập tiếp…hjjjj.chắc t5 sẽ post…mogn các bà con cô abcs ủng hộ tiếp…hj

Chập 17:Vô hình

*****

11h30 rồi mà windy vẫn chưa về nhà,anh có thể đi đâu được kia chứa,lâu nay chưa bao giờ anh như vật cả mặc dù nó biết trước đây thì chuyện này chắc chắn sẽ không có gì lạ.”Đã có chuyện gì xảy ra với anh hay sao”,trong lòng nó thấp thỏm không yên,ngay cả 1 cú điện thoại anh cũng không gọi,điện thoại thì tắt ngấm.Cảm giác lo lắng,bồn chòn càng nóng rực trong người nó.Nó không biết là chờ đợi một ai đó lại lo lắng,đứng ngồi không yên như thế này.Căn biệt thự sáng trưng lên bởi ánh đèn trắng xanh giăng giăng,nó hết đi từ phòng khách,sang phòng ăn,lên phòng ngủ,rồi lại phòng ngủ xuống phòng khác,ánh mắt luôn luôn hướng ra ngoài kia mong ngóng anh về,nhưng đáp lại sự mong

ngóng đó của nó chỉ là 1 sự yên tĩng đến…đáng sợ.Trong phòng khác,từng dải li-đô trắng đang bay phất phơ theo chiều của những cơn gió,tuy gió thổi nhẹ thôi nhưng cũng khiến tâm trạng nó thêm buồn.

Lặng lẽ khoác áo vào,Gia Gia bước ra ngoài cửa,nó ngồi phệt xuống nề sàn gỗ lạnh lẽo,đầu tựa vào tường,mái tóc dài lại một lần nữa được chạm mặt đất.Nỗi cô đơn giờ đây như đang vây kín lấy xung quanh nó.Trái ngược hoàn toàn với những ánh đèn sáng lánh bên trong,bên ngoài là một màn đêm tĩnh mịch…và u ám,chỉ lé lên vài ngọn đèn mờ mờ của các khu thương mại,bar.Cái gió lạnh lẽo vô tình dậy lên như thổi vào một mình nó,lạnh…lạnh….2 tay nó vòng gối ôm trọn lấy,cầm dựa trên gói chân.Bất chợt nó nghĩ “tại sao con người ta khi buồn luôn ngồi ở tư thế của hình hài bào thai…giống như nó lúc này…phải chăng là vì muốn được sự bình yên,che chở….Càng

nghĩ,tâm trạng nó càng rối bời,càng mâu thuẫn và càng lo lắng.Phải chăng giờ này anh đang bên cạnh “ai đó” mà chắc chắn không phải cô,anh có biết đang có 1 người chời anh không…Nghĩ lung tung rồi nó lại lắc đầu:”Không đâu,anh đã bảo là đi bàn chuyện làm ăn với đối tác thôi mà,mình phải tin tưởng anh chứ,mình không nên suy nghĩ sai cho anh…nhưng,đã có chuyện gì mà đến giờ anh vẫn chưa về…”.Sau 1 hồi quanh quẩn với những l