hư hôm qua nữa đâu”…Đúng,cô đã có sự chuẩn bị trước rồi,thật sự trong lòng cô đang rất lo lắng,nhưng…dù sao đi nữa,cô cũng muốn tự tay trả món nợ ân tình này,chỉ là…chỉ là cô không can tâm nếu như windy biết sự thật xuất
Chập 20:Hóa giải…hạnh phúc ngọt ngào
*****
Có 1 người con gái lặng lẽ bước đi trên hè phố.Rất nhiều người nhìn theo cái bóng dáng đó bởi vì cô thực sự đẹp…rất đẹp.Mái tóc mượt mà được tô điểm thêm bởi thứ nắng tinh khôi của mặt trời vào buổi sáng sớm.Đôi mày thanh tú tự nhiên cùng đôi mắt sáng long lanh như biết cười.Đôi môi đỏ hồng căng mọng đang cong lên đầy sự sống
*****
-Cô đi đi,về bên Minh Long đi trước khi quá muộn
Nó đang chìm trong suy nghĩ của riêng mình thì Hồng Khôi lên tiếng.Đúng,chính xác là Hồng Khôi-người đã mang cô về đây
-…-im lặng,nó không hiểu tại sao Hồng Khôi lại nói như thế,nhưng…thực sự…nó cũng đang…nghĩ về anh
-Tôi biết tất cả mọi chuyện xảy ra giữa Minh Long và cô rồi…nhưng tôi cũng biết…tất cả chỉ là hiểu lầm thôi,cô hãy về bên anh ấy đi,Minh Long thực sự rất yếu đuối,anh ấy sẽ rất đau khổ nếu cứ như thế này
-Vì sao cô lại nói với tôi những chuyện này
Nó nhìn Hồng Khôi rồi e dè hỏi
-vì tôi,thế thôi
Nó không hiểu cô ta đang nói gì,1 người như Hồng Khôi liệu nó có thể…tin tưởng…1 chút không.Im lặng hồi lâu,nó lên tiếng
-tại sao lại vè cô,và vì sao cô lại biết tất cả là hiểu lầm
Một chút nghi ngờ,một chút cố tìm hiểu,1 chút để có thể nghe Hồng Khôi nói,nó lại hỏi
-…
-…
-@+$!/%?&;/#*)$
-….
-Mọi chuyện là vậy,giờ cô hiểu rồi chứ
Hồng Khôi kể cho nó nghe mọi chuyện,từ đầu đến cuối,kể cả chuyện ngày hôm đó,khi mà 1 chút nghi ngờ anh trong nó xuất hiện
-Thực sự…tôi trở về đây là vì anh ấy…Tôi…yêu Minh Long…rất nhiều…vì…đó là ng con trai đầu tiên xem tôi “như những người con gái bình thường khác”
Nói đến đây,Hồng Khôi im lặng vài giây,ánh mắt cô trùng xuống khó tả…buồn…,còn nó thì không hiểu tại sao cô ta lại nói rằng anh là ng con trai đầu tiên xem cô ta là 1 người con gái bình thường khác?????
-Càng yêu anh ấy bao nhiêu,tôi càng ghét cô bấy nhiêu,nhưng những ý định dành lại anh ấy từ cô ngay bước đầu tiên đã không thành rồi…thất bại 1 cách thảm hại,1 cách đau đớn.Trong mắt anh ấy,luôn luôn chỉ như là 1 người bạn,1 người em gái mà thôi,không bao giờ có thể xem là 1 người con gái được.Tôi đã định tiếp cận,gần gũi anh ấy từ việc sẽ là người mẫu ảnh quảng cáo cho tập đoàn,vì thực sự cái này chỉ có lợi,lợi hoàn toàn chứ không hề có hại.Nhưng đáp lại thiện ý đó của tôi,anh ấy thẳng thừng nói như thế…nói rằng chúng tôi là anh em,là bạn tốt,trong tim anh ấy chỉ có mình cô…đúng chính xác là 1 mình cô-Hoàng Kim Gia à.Cả ngày hôm đó,tôi đã cố níu kéo để anh ấy gần bên tôi thêm 1 chút,1 chút
nhưng tất cả chỉ làm tôi thêm buồn,thêm thấy vọng…Và chính cái lúc nhìn thấy anh ấy say,gọi tên cô trong đau đớn,mà tim tôi như quặn thắt lại,anh ấy yêu cô đến mức trong khi say vẫn có hình bóng cô “Gia Gia,sao em nỡ đối xử với anh như vậy”…ấy mà bên cạnh là tôi và Tống Phương.Chính lúc ấy tôi thực sự biết rằng,tôi không bao giờ còn cơ hội nữa…à quên,là tất cả những người con gái khác…ngoại trừ cô…Gia Gia ạ
Nói đến đây,khóe mắt Hồng Khôi đỏ lên,long lanh nước,nhưng dường như cô ta đang cố gồng mình lên để nó không rớt ra trên khóe mi,tự nhiên nó…lại thấy thương Hồng Khôi,1 cảm xúc khó nói,không phải thương hại…chắc chắn thế
-đừng nhìn tôi bằng ánh mắt như thế,nó sẽ làm tôi không bỏ đc mất…
Cô-thì có cái gì hơn tôi kia chứ,mà tại sao anh ấy lại yêu cô say đắm…hahaha
Nó im lặng nghe Hồng Khôi nói,lần đầu tiên nó ngồi yên không nói gì như thế.Hồng Khôi cũng không phải người đáng ghét mà,cô ta cũng đáng được yêu…và yêu…chỉ là….
….
-Cô về đây vì windy,vậy bây giờ cô sẽ thế nào
-haha,cô khỏi lo…đà ông trên đời này không thiếu,Hồng Khôi này muốn thì vơ cả nắm..nhưng…giờ chưa tính đến chuyện đó,từ giờ tôi sẽ sống cho tôi,và…vì tôi…Bên kia họ đang kêu tôi sang kí 1 hợp đồng béo bở 4 năm…tôi sẽ qua đó vì…tương lai sau này của tôi-Hồng Khôi mỹ nhân…hàhà…còn cô,về bên anh ấy đi,và nhớ…hãy sống thật hạnh phúc nhé…
*****
Nhớ lại những gì Hồng Khôi nói,trong lòng nó bỗng vui vẻ,nhẹ nhõm hơn bao giờ hết,mọi nghi ngời,đau khổ với windy rốt cuộc cũng chỉ là hiểu lầm,hiểu lầm thôi.Nghĩ thế,bước chân nó như nhanh hơn,hơn bao giờ hết,giờ đây nó thêm yêu anh,yêu cuộc sống này.Hôm nay sao trời đẹp thế nhỉ,gió nhẹ nhàng mơn trớn trên khuôn mặt trắng hồng của nó…nhẹ nhàng,nhẹ nhàng thôi…1 cơn gió làm tung bay chiếc váy trắng…Và nó-như 1 thiên sứ bình minh đang tung tăng dạo chơi
…
KÍTTTTTT
Tiếng dừng xe chói tai,1 chiếc xe đua đỏ như máu dừng bên lề đường,ngay bên cạnh nó…Và…Tống Phương bước ra,mặt cô ta đầy căm phẫn,tức tối,ánh mắt như ngàn dao găm sắc nhọn phi thẳng vào người nó.Nó chưa hết ngỡ ngàng vì sự xuất hiện của cô ta ở đây thì cô ta đã kề con dao lên cổ nó
-con ả tiện nhân,đi theo tao mau nếu mày không muốn chết
Nói rồi Hồng Khôi kéo nó đi,khi đang định lên xe thì bỗng 1 tiếng ai đó…rất quen,rất quen vang lên…vẻ đầy lo lắng,vui mừng và 1 chút…bất ngời khi…còn 1 người