Cô Dâu 17 Rưỡi

Cô Dâu 17 Rưỡi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322683

Bình chọn: 9.5.00/10/268 lượt.

nữa ở đây

-Gia Gia…e…em…

Khi chưa nói hết câu,ánh sáng từ mặt trời chĩa vào con dao Tống Phương đang cầm chiếu sáng vào mắt anh khiến anh bàng hoàng,có phần sợ hãi.Con dao đang kề bên cổ nó,có thể làm nó bị thương bất kì lúc nào.Sau khi nghe N.Duy kể mọi chuyện,anh đã lao như phay ra ngoài tìm nó,anh lang thang khắp nơi trong đêm tối,lo lắng,sợ hãi khi cảm nhận được cái màn đêm u ám thế này…vậy mà…vậy mà đêm qua nó đã phải 1 mình lang thang trong đêm,để rồi khi bây giờ gặp được nó,niềm vui chưa dứt thì lo lắng tràn đầy

-tống phương…cô…cô đang làm gì vậy

-windy…-Nó chỉ thốt ra đc tên anh,ánh mắt nhìn anh đầy vui mừng mà quên đi con dao đang kề bên cổ mình

-Im miệng cho tao

Vừa nói tống phương vừa tát 1 phát thật mạnh vào má trái nó,nó chỉ “á” lên 1 tiếng như phản xạ tự nhiên,5 ngón tay của tống phương hằn đó trên gương mặt trắng hồng của nó.Cô ta như 1 con thú đói lâu ngày đang lên cơn tìm kiếm,lùng sục thức ăn.Cô ta quá cay cú khi kế hoạc chiếm giữ windy bị thất bại,cô ta điên cuồng tìm nó,để rồi cuối cùng là thế này đây

-dừng tay lại,tống phương,sao cô có thể làm thế

Windy đầy giận giữ khi nhìn thấy nó bị đối xử như vậy mà anh lại k thể làm gì

-hahaha…tại sao tôi k thể chứ,nếu có thể,con dao này còn có thể cứa đứt ngang cái cố cao này kia…hahaha

Vừa nói,cô ta vừa thắt chặt vòng dao lại

-cô bị đin à,sao cô lại phải làm vậy chứa

Win dy không tránh khỏi bức xúc

-hahaha….tại sao ư?…chẳng phải là tại anh,chẳng lẽ anh k biết hay sao…vì ai…vì ai mà tôi thành ra thế này

Nó không nói gì…chính xác hơn là không thể nói,chỉ hướng ánh mắt nhìn về windy,còn windy thì lo lắng nhìn nó,rồi quay qua tống phương,nói những lời nhằm giúp cô ta trấn tĩnh,nhưng…tất cả đều vô ích…cô ta đin…đin thật rồi sao

Từ trước đến nay,t/s của tống phương anh không phải không biết,nhưng với anh,cô ta chỉ là bạn chứ không bao giờ có thể tiến xa hơn,nhưng anh không thể cự tuyệt cô thẳng thừng,chỉ có thể tỏ vẻ tạo khoảng cánh nhằm giúp cô hiểu…nhưng đến hôm nay,có lẽ chủ ý của anh không đc tống phương hiểu,và chuyện hôm nay thế này là cô ta đã đi quá xa…quá xa rồi.tại sao cô ta làm thế chứ…chỉ vì anh sao????Chỉ vì muốn bên cạnh anh mà cô ta bấp chấp tất cả hay sao.Giá như…giá như ngay từ đầu,anh không nên tiếp xúc với cô,giá như ngay từ đầu,anh cự tuyệt tình cảm của cô quyết liệt có phải hơn không…anh giận khi để xảy ra chuyện thế này với nó…Giờ anh phải làm sao đây,khi con dao vô tình kia cứ bên nó…nguy hiểm có thể đến với nó bất cứ lúc nào.Nếu nó có mệnh hệ gì…àkhông,nếu chỉ là 1 vết thương nhỏ thôi…anh làm sao có thể tha thứ cho mình đây.Cũng chỉ tại anh,tại anh nên mới thế này.Ngay từ đầu nếu nói rõ ràng tất cả với nó thì đâu có như thế này,đâu có những hiểu lầm,để rồi nó 1 mình bên ngoài trong đêm,…để rồi giờ đây nó đang gặp nguy hiểm.nó đấy-người anh yêu hơn bất kì ai đấy-đang đứng trước mắt anh-đang gặp nguy hiểm…nhưng…anh không thể làm gì được…bất lực….anh phải làm sao đây…phải làm sao để tống phương tha cho nó..nếu cần mạng

sống này,anh sẵn sàng trao đổi để nó được an toàn

-tống phương…tôi xin lỗi…nhưng tình cảm thì không thể gượng ép…cô biết mà…nếu cô làm gì Gia Gia…tôi sẽ càng thêm xa cô thôi,trong tim tôi giờ chỉ có hình bóng duy nhất là cô ấy…tôi xin lỗi…tôi sẽ thay vị triy hiện giờ của cô ấy,cô hãy để cô ấy đi,có được không?

-windy,anh đang nói gì vậy,em k sao,k sao thật mà

Nó nghe windy nói mà lòn đau lắm,ánh mắt nhìn anh k nói nên lời.Nhưng dù anh có nói thế nào đi chăng nữa,tống phương vẫn không chịu tha cho nó,mặt cô ta sa sầm tối đen lại…cô ta…muốn gì(t/g:haizzhhh…còn muốn gì nữa…:-s)

-Gia Gia,anh xin lỗi,tất cả là tại anh.em yên tâm,anh sẽ làm tất cả để em được an toàn

…..

2 người cứ nói qua,nói lại,coi như nguy hiểm trc mắt chỉ là vô hình và tống phương không hề tồn tại ở đó

-2 người im ngay,nói đủ chưa hả…các người có biết vì các người mà tống phương này đau đến thế nào không hả-cô ta gào lên,ánh mắt đỏ ngầu như cá mắt đỏ,nói đoạn quay qua windy-Minh Long,anh có biết không,ngay từ giây phút đầu tiên gặp anh thì em như đã bị chinh phục,nếu…nếu không có cô ta,chắc chắn rằng anh đã thuộc về em…nhưng tại sao…tại sao cô ta lại xuất hiện kia chứ…cô ta…tất cả là tại cô cô…cô ta phải biến mất hoàn toàn thì anh mới có thể quay về với em được

Tống Phương mắt sáng sắc nhọn nói,nhìn vào windy rồi lại nhìn vào con dao và nó

-không…không phảo vì cô ấy,dù cô ấy có không xuất hiện thì tôi và cô cũng không thể được Tống Phương ạ….bởi vì….

-vì sao…vì sao k thể yêu em…anh nói dối…anh đang nói dối đúng không…tất cả chỉ vì nó…nếu nó không xuất hiện thì….

Tống Phương bức xúc nói,windy cắt ngang lồi cô ta

-không…tôi không nói dối…tôi và cô khác nhau hoàn toàn,không bao giờ đến đc cùng 1 điểm chung…cô hiểu không

-anh im đi…em không muốn nghe…em không muốn nghe

Tống Phương hoảng loạn lắc đầu,2 tay bịt chặt tai lại vì không muốn nghe những lời windy nói…chỉ cần có thế,windy nhanh chóng chạy laơi kéo Gia Gia ra nhưng lúc đó…tay Tống Phương vội cứa ngang 1 vết dài…máu…máu chảy ra…đỏ thẫm hết vào áo…màu đỏ nằm nổi bật lên


Disneyland 1972 Love the old s