XtGem Forum catalog
Cô dâu nhỏ bị gạt cưới của tổng giám đốc

Cô dâu nhỏ bị gạt cưới của tổng giám đốc

Tác giả: Nhất Vạn Vạn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3217424

Bình chọn: 7.00/10/1742 lượt.

ạnh thấu tứ chi làm cô giật mình.

Đoan Mộc Mộc mình nhìn lên nhìn xuống đánh giá một lần, còn là áo ngày hôm qua, lúc cô đi gặp Tần Quỳnh cố ý ăn mặc, mặc dù trải qua cả đêm có chút nếp nhăn nhưng cũng không phải quá tệ, vì vậy cười một tiếng, “Vậy không cần về nhà, trực tiếp đi bệnh viện đi!”

Vương Minh Đào sững sờ, hình như không ngờ tới cô sẽ sảng khoái đáp ứng, nhưng tức thì còn nói, “Lãnh phu nhân vẫn nên về nhà rửa mặt qua thì hơn.”

“Là sợ xúi quẩy trên người tôi nhào vào Tần tiểu thư sao?” Đoan Mộc Mộc cười lạnh, “Hiện tại cô ta ở bệnh viện, xúi quẩy trên người cũng không thể ít so với tôi!”

Nói ra lời như vậy, nếu như Vương Minh Đào còn kiên trì nữa, chính là không thức thời rồi, anh bất đắc dĩ lắc đầu, mở cửa xe cho Đoan Mộc Mộc.

Xe lái vào bệnh viện, Đoan Mộc Mộc và Vương Minh Đào cùng nhau xuống xe, một đường đi tới cửa phòng bệnh, Vương Minh Đào đưa tay muốn gõ cửa, lại bị Đoan Mộc Mộc ngăn lại, cô lẳng lặng nhìn ––

Giờ phút này, trên giường bệnh, Tần Quỳnh đang dựa vào trong ngực Lãnh An Thần, hai người cầm một quyển sách, thỉnh thoảng, Tần Quỳnh sẽ nói gì đó, Lãnh An Thần sẽ lộ ra nụ cười nhạt nhòa.

Hình ảnh ấm áp mà ngọt ngào đó khiến Đoan Mộc Mộc nhìn cũng cảm thấy mềm lòng, sau lưng Vương Minh Đào một bên sinh ra mồ hôi lạnh, thế nào cũng không nghĩ đến trong bệnh phòng sẽ là tình cảnh như vậy.

Mặc dù có một số việc anh không rõ ràng lắm, nhưng anh có thể cảm giác được Lãnh An Thần quan tâm Đoan Mộc Mộc, giờ phút này nhìn tình cảnh như thế, ngay cả Vương Minh Đào cũng cảm thấy mơ hồ.

“Phiền toái chút” Có cô y tá đi tới, âm thanh không lớn kinh động Đoan Mộc Mộc, cũng kinh động người trong phòng.

Cửa phòng bị y tá đẩy ra, người tron ngoài đều không còn trở cách nhìn nhau, Lãnh An Thần thấy Đoan Mộc Mộc, thân thể rõ ràng cứng đờ, anh không ngờ cô sẽ trực tiếp tới bệnh viện, thậm chí nghĩ lấy tính khí của cô, có lẽ sẽ không tới mới đúng là bình thường.

Ánh mắt Lãnh An Thần theo trên mặt Đoan Mộc Mộc dời đi, nhìn về phía Vương Minh Đào, chỉ một cái liếc mắt, Vương Minh Đào liền rủ mắt, một động tác này nói cho anh đáp án, chắc hẳn bọn họ thấy được cái gì rồi.

Đoan Mộc Mộc đi vào, Lãnh An Thần cũng buông Tần Quỳnh ra, đứng lên, mở miệng hỏi, “Sao không về nhà?”

Cô nhìn anh, một đôi tròng mắt đen giống như là khói mù, không thấy rõ tâm tình của cô, chỉ thấy môi cô khẽ nhếch, “Không phải anh bảo em tới bệnh viện, nói là giáp mặt gỡ bỏ hiểu lầm sao?”

Một câu hỏi ngược lại khiến Lãnh An Thần không thể nói gì.

Đoan Mộc Mộc không nhìn nét mặt Lãnh An Thần, đưa ánh mắt đến trên mặt Tần Quỳnh, cô ta cũng nhìn cô, ánh mắt lần lượt thay đổi, mang theo cỗ ai cũng không nguyện chịu thua.

“Lãnh phu nhân, tôi không muốn phá vỡ hôn nhân giữa cô và An Thần, nhưng sao cô có thể độc ác như vậy với tôi?” Không ngờ Tần Quỳnh mở miệng trước, hơn nữa há miệng chính là tố cáo.

Nước mắt trong suốt theo gương mặt rơi xuống, tạo thành hai dòng suối nhỏ ở trên má, quanh co qua gò má mềm mại, cuối cùng hơi ngừng lại ở dưới cằm, sau đó rơi xuống.

Âm thanh kia, nét mặt kia, còn có lệ kia hẳn là điềm đạm đáng yêu, giờ phút này ngay cả Đoan Mộc Mộc cũng cảm giác mình là người có tội ác tày trời.

Nhưng người sai chân chính không phải cô, mà chính là cô gái khóc lóc rối rít trước mắt.

Một chiêu này của cô ta là diễn cho Lãnh An Thần nhìn, bởi vì trừ anh ra, sẽ không có người đau lòng vì nước mắt giả dối.

“Nói xin lỗi!” Lúc trong lòng Đoan Mộc Mộc đang chê cười hết thảy, chợt, một âm thanh lạnh lùng phá vỡ tất cả.

Đoan Mộc Mộc giống như là nghe nhầm nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy sắc mặt anh lạnh lùng, nhưng trong hai tròng mắt rõ ràng là rối rắm làm cho người tôi xem không hiểu.

“Lãnh tiên sinh…” Vương Minh Đào ở một bên, hình như bị hai chữ kia chấn động.

“Anh bảo em nói xin lỗi, em không nghe thấy sao?” Lãnh An Thần lên tiếng lần nữa, thân thể cao lớn đã đứng ở trước mặt Đoan Mộc Mộc, trên người anh tản ra khí lạnh, phảng phất như muốn đông cứng người.

Trước đó còn cảm giác mình nghe lầm, nhưng bây giờ Đoan Mộc Mộc rốt cuộc hiểu rõ, anh đang cởi bỏ hiểu lầm, cũng chỉ là muốn cô tới nói xin lỗi với cô gái anh yêu mến.

Đáng tiếc, cô sẽ không!

Đừng nói cô không sai, dù có sai đi nữa, cô cũng sẽ không nói!

Mỗi người đều có tôn nghiêm cùng ranh giới cuối cùng của mình, mà cô ta đoạt chồng cô, vẫn còn muốn cô nói xin lỗi ư, cõi đời này không có chuyện tốt như thế!

Khóe môi cô chậm rãi nâng lên nụ cười thê lương, giống như bươm bướm bị thương, dù biết rõ vỗ cánh sẽ động đến vết thương, tăng thêm đau đớn, nhưng vẫn quật cường khẽ động cánh…

“Nếu như mà em không nói?” Cô nhẹ nhàng mở miệng.

Bốp!

Một giây kế tiếp, một âm thanh rơi xuống, rơi vào trên mặt của cô!

Tất cả cũng đột nhiên ngừng lại, hình như, ngay cả thế giới cũng dừng.

Cô nghe được âm thanh không khí lưu động, nghe được âm thanh coi lòng mình tan nát, nghe được tiếng nghẹn ngào uất ức của Tần Quỳnh, lại duy chỉ có không nghe được tiếng tim đập của anh, giống như người đàn ông đứng ở trước mặt cô là một tượng đá vô tâm.

CHƯƠNG